"Cháu cảm ơn sư phụ Giang." Tần Hoài cũng rất cung kính lễ phép với Giang Vệ Quốc, thấy ông ấy chuẩn bị quay lưng rời đi, hắn không kìm được bèn nói thêm một câu, "Sư phụ Giang à, hồi cấp ba cháu cũng bận đi học chứ không làm Điểm Tâm đâu ạ.”
Giang Vệ Quốc khựng bước.
"Vì cháu xuất thân là tay ngang, nên kỹ năng dùng dao và căn lửa đến giờ vẫn không được tốt cho lắm, nhưng cháu là đầu bếp bạch án chuyên làm Điểm Tâm nên kém mảng này một chút cũng không ảnh hưởng gì nhiều."
"Ông đã xem kỹ kỹ năng dùng dao của Giang Phong rồi, nền tảng cơ bản vững chắc hơn ông nhiều. Chỉ cần đam mê học nấu ăn, thì bắt đầu lúc nào cũng chẳng muộn, ông nghĩ... thằng bé chắc chắn sẽ thích."
"Vừa nhìn mặt cậu ấy là biết ngay tướng làm đầu bếp rồi." Câu nói này của Tần Hoài tuyệt đối là lời thật lòng từ tận đáy lòng, mấy ngày nay chỉ cần hắn nhìn thấy Giang Phong, là lại có cảm giác cậu nhóc này có thể lao vào bếp làm ngay ra một món ăn cấp S tỏa ánh sáng vàng chói lóa.
Giang Vệ Quốc không nói gì, chỉ gật đầu.
Ba người Tần Hoài lên chiếc xe khách nhỏ đi đến ga tàu thành phố Z.
Vừa lên xe, An Du Du đã cảm thán: "Nuôi con trai tốn kém thật đấy, lúc đầu tôi còn tưởng do Thập Tam nấu ăn không ngon lắm nên mới không kiếm đủ tiền mua lại tửu lâu cơ."
"Ai dè Thập Tam nấu ăn ngon thế mà vẫn nghèo rớt mồng tơi, nếu ông ấy không đẻ tận 5 cậu con trai thì khéo đã quay về Bắc Bình từ đời thuở nào rồi."
Tần Hoài: ...? Cô ở trong làng ăn cỗ toàn lợn suốt 4 ngày trời mà rút ra được cái kết luận này đấy à?
"Du Du, cô về rồi thì có dự tính gì không?" Tần Hoài lên tiếng hỏi.
An Du Du không cần suy nghĩ đáp ngay: "Đương nhiên là đi làm rồi, sau đó đợi sếp thăng chức tăng lương cho tôi, cho tôi làm cửa hàng trưởng của Vân Trung Thực Đường, cuối cùng là chia cho tôi 52% cổ phần."
"Chúng ta đi ròng rã nửa tháng rồi, tuy lần này tôi xin nghỉ được sếp đặc cách không trừ thêm tiền, nhưng vẫn bị hụt mất nửa tháng lương. Tôi lại còn mua bao nhiêu là đồ cho Tiểu Thất, Tiểu Cửu với Thập Tam nữa, không biết tiền tháng sau có đủ tiêu không đây."
"Lúc đầu tôi chấm được một cái bàn gỗ hơn 2000 tệ trên Taobao, cái bàn đó đẹp cực kỳ lại còn chạm trổ hoa văn, mua về đặt Tam Túc Kim Thiềm của tôi lên là chuẩn bài, nhưng giờ chắc hết tiền mua rồi. Sếp ơi, tôi đi làm muộn một ngày được không, tôi muốn dạo chợ đồ cũ xem có cái bàn gỗ nào rẻ rẻ tầm 200 tệ đổ lại không, mua tạm một cái về kê Kim Thiềm đã."
"Bây giờ tự dưng tôi thấy nhà ở Vân Trung Tiểu Khu cũng chẳng ngon lành cho lắm, phí quản lý đắt cắt cổ. Mỗi tháng tôi chỉ đóng tiền quản lý với điện nước thôi đã bay mất non nửa tháng lương rồi, tháng này tôi lại chỉ được nhận nửa tháng lương mà còn mất luôn cả tiền chuyên cần nữa chứ."
"Sao tôi lại nghèo rớt mồng tơi thế này cơ chứt”
Tần Hoài: ... Câu hỏi này mang tính triết lý sâu xa thật đấy, và cũng vô cùng khó hiểu.
Tuy hiện tại An Du Du mang đến cảm giác rất lắm tiền nhiều của, sở hữu nguyên một hộp đồng bạc trắng, một chiếc hộp gỗ tử đàn, một con Tam Túc Kim Thiềm bằng vàng ròng, thậm chí còn có cả một bức tranh của Trương Đại Thiên, nhưng cô ấy lại nghèo thật sự.
Có lẽ bản chất của Tam Túc Kim Thiềm là vậy, sinh ra đã không thích sống sung sướng.
"Cô về rồi chỉ có mỗi mấy dự định thế thôi à?" Tần Hoài không nhịn được bèn hỏi lại lần nữa, "Chuyến đi lần này, chẳng lẽ không mang lại chút ảnh hưởng nào đến kế hoạch tương lai của cô sao?"
Cá nhân Tần Hoài cảm thấy hành trình đi tìm đàn em lần này khá là đặc sắc.
Nhận lại một người đàn em, trò chuyện thâu đêm với một người đàn em, lại còn được ăn cỗ toàn lợn suốt 4 ngày trời ở nhà một người đàn em khác. An Du Du cứ như một người đi tu tiên ở dị giới, lúc quay về bản thân vẫn giữ nguyên nét thanh xuân phơi phới, nhưng những cố nhân năm xưa thì đều đã già cả lụ khụ. Về mặt lý thuyết mà nói, chuyến đi lần này đáng ra phải là một chuyến tu hành của cô ấy mới đúng.
Tần Hoài biết bọn Tinh Quái đáng lẽ phải cực kỳ kiêng kỵ mấy chuyện này.
Tinh Quái độ kiếp thất bại đều là vì chấp niệm từ thuở trước, sau khi thành công mà gặp lại cố nhân năm xưa thì rất dễ đối mặt với nguy cơ độ kiếp thất bại thêm lần nữa. Giai đoạn đầu lúc Khuất Tĩnh liên lạc với bố mẹ kiếp trước đều phải lén lút giấu giếm, chỉ sợ bị La Quân và Trần Huệ Hồng phát hiện.
Chuyện Triệu Thành An và Hạ Mục Bính nhận nhau hoàn toàn là do đầu óc của con Phù Du có vấn đề.
Về phần An Du Du...
Tần Hoài cảm thấy đầu óc của Tam Túc Kim Thiềm thực ra rất bình thường. Sau khi An Du Du tỉnh lại, tuy nhanh chóng bị Tam Túc Kim Thiềm chiếm xác, nhưng vào những lúc cần thiết cô ấy vẫn có thể duy trì cách đối nhân xử thế cơ bản của con người. Điều này hoàn toàn có thể nhìn ra được thông qua thái độ khác biệt một trời một vực của cô ấy khi đối mặt với Lâm Thất, Hứa Thành Cương và Giang Vệ Quốc.
Lúc nào làm được lão đại thì đương nhiên cô ấy sẽ ra dáng lão đại, còn lúc không làm được thì cô ấy lại hóa thân thành một An Du Du vô tri.
An Du Du trong tình trạng đầu óc hoàn toàn bình thường và giữ được lý trí, đã vô cùng tỉnh táo làm ra những chuyện bốc đồng đối với giới Tinh Quái, nhưng lại không dạt dào tình cảm với đám đàn em được như Khuất Tĩnh.
LVQ8371