Căn phòng này lớn hơn phòng của Lâm Thất, ngay cả tivi cũng to hơn tivi phòng Lâm Thất, rèm cửa sổ còn là loại tự động, cửa sổ không bị rào bằng song sắt, phòng hướng Bắc nhìn về hướng Nam nên đón ánh sáng rất tốt.
Lúc đám người Tần Hoài bước vào, xưởng trưởng Hứa đang ngồi bên bàn pha trà, ánh nắng xuyên qua cửa sổ hắt lên nửa khuôn mặt ông, mái tóc bạc vốn hơi khô xơ ánh lên những tia sáng, cả người thoạt nhìn đúng là cực kỳ minh mẫn.
Xưởng trưởng Hứa đã lớn tuổi nên tóc bạc hoa râm, ánh mắt không còn sáng ngời mà tương đối đục ngầu, trên mặt hằn rõ những vết đồi mồi, da dẻ cũng khá nhăn nheo, hoàn toàn khác biệt với xưởng trưởng Hứa mà Tần Hoài từng thấy trong ký ức của Thạch Đại Đảm.
Nhưng có một điểm vẫn giống y như đúc.
Sống lưng thẳng tắp, tư thế ngồi đoan chính, cho nên nhìn con người ông toát lên vẻ rất có tinh thần.
"Đến rồi à." Xưởng trưởng Hứa cười nhìn mọi người, nụ cười rất hiền từ, ông đưa mắt nhìn An Du Du trước, sau đó mới nhìn sang Cung Lương, "Mọi người ngồi đi, tôi đã cố ý nhờ hộ lý lấy thêm mấy cái ghế vào đây, bình thường phòng tôi chỉ có đúng một cái ghế thôi."
"Tiểu Cung, chắc phải phiền cậu giới thiệu một chút rồi."
"Vâng ạ." Cung Lương ra hiệu cho mọi người ngồi xuống, bắt đầu giới thiệu từng người một, "Vị này là Du Du... là... cháu gái của lão đại."
An Du Du rất cẩn trọng gật đầu với xưởng trưởng Hứa, đánh giá ông: "Cháu chào ông ạ."
"Vị này là Tần sư phụ, Tần Hoài, là vị đầu bếp bạch án làm Điểm Tâm rất lợi hại mà hôm qua cháu đã kể với ông."
Xưởng trưởng Hứa nhìn sang Tần Hoài, cười vô cùng hiền từ: "Hôm qua Tiểu Cung đã kể với tôi về Tần sư phụ hơn nửa tiếng đồng hồ đấy, tôi ở trong viện dưỡng lão mà cũng từng nghe qua đại danh của cậu rồi, tết Dương lịch năm ngoái trước khi hai đứa cháu trai tới viện dưỡng lão thăm tôi, tựi nó còn cố ý đến Hoàng Kí xếp hàng để mua Bánh Bao Tửu Nhưỡng của cậu, không ngờ hôm nay lại được gặp người thật.”
Tần Hoài vội vàng đáp: "Thật là trùng hợp quá, hôm nay cháu có cố ý mang cho ông một túi phôi sống Bánh Bao Tửu Nhưỡng tới đây, lúc nãy cháu đã đưa cho hộ lý rồi ạ."
"Xem ra trưa nay tôi có lộc ăn rồi."
Xưởng trưởng Hứa lại đưa mắt nhìn về phía Thạch Đại Đảm.
"Vị này là Thạch Đại Đảm, là bạn của Du Du và Tần sư phụ, cậu ấy chuyên đi theo hộ tống Du Du tới đây ạ." Cung Lương nói.
"Cháu chào xưởng trưởng Hứa." Thạch Đại Đảm kiên quyết chấp hành triệt để lời đặn đò của Tần Hoài là phải ít nói, rụt rè một chút, không được manh động.
Xưởng trưởng Hứa gật đầu: "Làm phiền cậu rồi."
"Không phiền ạ, không phiền ạ."
Màn chào hỏi đơn giản kết thúc, xưởng trưởng Hứa cũng không nói vòng vo nhiều, trực tiếp nhìn thẳng vào An Du Du, trong ánh mắt không hề có sự nghi ngờ, ông cảm thán nói: "Tôi không ngờ lão đại vẫn còn có một cô cháu gái, Tiểu Cung kể với tôi mấy ngày trước Tiểu An cháu đã đi Ma Đô tìm được Tiểu Thất, thật sự là vất vả cho cháu rồi, cháu cũng rất có lòng."
"Tôi cũng không biết tung tích của Tiểu Thất, nếu không mấy năm trước lúc tôi ở Ma Đô cũng đã ghé qua thăm cậu ấy rồi."
An Du Du bắt đầu bàia chuyện chém gió: "Bố cháu kể, hồi đó lúc bà nội cháu đến tỉnh Kiềm để đòi nợ thì đã yêu ông nội cháu. Ông nội cháu muốn kết hôn, nhưng bà nội lại thấy quá phiền phức nên đã từ chối, sau khi sinh ra bố cháu, bà chê nuôi trẻ con vừa phiền phức vừa tốn kém, nên đã vứt bố cháu lại cho ông nội rồi bỏ đi."
"Sau này ông nội cháu qua đời, bố cháu muốn đến nương tựa vào bà nội nên dọc đường đã dò la tin tức của bà, lúc đó mới biết bà nội cháu đã bệnh mất ở Việt Tỉnh từ nhiều năm trước rồi. Trong lúc hỏi thăm tin tức của bà nội thì bố cháu tiện thể nghe ngóng được tin tức của các ông, nhưng hồi đó vì đường xá đi lại bất tiện lại không có tiền, nên bố cháu cũng không có ý định đến thăm."
"Cháu là con gái út của bố cháu, hai năm trước bố cháu làm ăn thua lỗ một vố lớn, đang cần tiền gấp để trả nợ. Lúc này bố mới giục cháu đến đây thăm hỏi các ông, muốn xem thử có thể mượn tạm chút tiền để xoay vòng vốn hay không."
Tần Hoài: ??? Kịch bản ban đầu làm gì có cái đoạn cuối cùng này hả?
An Du Du ngẫu hứng phát huy với vẻ mặt vô cùng chân thành nhìn Hứa Thành Cương, bất kể là tự bịa ra cho mình một người tình cũ hay là chửi xéo người bố của mình không ra gì thì cô ấy cũng chẳng hề có chút gánh nặng tâm lý nào, hoàn toàn chỉ dựa vào kỹ năng diễn xuất đỉnh cao và ánh mắt chân thật.
Hứa Thành Cương bị câu chuyện ngắn gọn này làm cho chấn động nhẹ, nhưng ông vẫn chấp nhận: "Ra là vậy... Đúng là phong cách của lão đại.”
Tần Hoài: ... An Du Du năm đó khi làm lão đại rốt cuộc là có tư duy logic cỡ nào, mà có thể khiến cho đám đàn em vui vẻ tiếp nhận những chuyện hoang đường tới mức này chứ.
Một người thì vui vẻ tin rằng lão đại có thể mang theo ký ức đi đầu thai chuyển kiếp, một người lại vui vẻ tin chuyện lão đại không muốn kết hôn, đẻ con xong liền vứt luôn cho người tình rồi bỏ trốn.
Ai bảo tư tưởng của thế hệ trước là phong kiến chứ, tư tưởng của thế hệ trước rõ ràng là quá cởi mở đi.
Hứa Thành Cương dịu giọng nói: "Du Du, cháu có biết... chuyện của bà nội cháu năm xưa không?"
An Du Du đáp: "Cháu có biết một chút ạ, mấy ngày trước lúc ở Ma Đô thăm ông Lâm, ông Lâm đã kể cho cháu nghe không ít chuyện, có điều ông Lâm bị bệnh đãng trí tuổi già, nên trí nhớ có hơi lộn xôn."
"Cháu biết bà nội hồi đó là người đứng đầu nhóm ăn mày, tên gọi cũng chính là lão đại."
LVQ8371