Tần Hoài lập tức bày tỏ thái độ, đảm bảo mình nhất định sẽ quản thúc hắn thật tốt, chỉ mưu tài chứ không hại mệnh. Của cải cũng cố gắng bảo hắn bòn mót ít thôi, đừng có ném tiền qua cửa sổ để bắt đáy mấy mã cổ phiếu rách nát kia nữa, lừa bao nhiêu tiền của sư huynh như thế mà vẫn còn keo kiệt đi bắt xe ghép giá rẻ cơ đấy.
Sáng ngày thứ tư, Tần Hoài làm Ngưu Nhục Bính.
Một món Ngưu Nhục Bính chẳng có gì đặc sắc, chỉ là nhân thịt bò rất đỗi bình thường, vỏ bánh dày, nhân mặn được chiên vàng ươm giòn rụm.
Sáng ngày thứ năm, Tần Hoài làm Tiên Nhục Tiểu Long Bao, loại cắn một miếng là ngập ngụa nước súp ấy. Thạch Đại Đảm làm một hơi xơi sạch 47 lồng, tự phá vỡ kỷ lục của chính mình.
Theo như báo cáo của đặc tình Triệu Thành An, thì Chu Hổ hiện tại ở trong bệnh viện đã hoàn toàn tiến hóa thành cái thể loại mỗi ngày cứ mở mắt ra là chỉ biết ngóng xem hôm nay được ăn món gì rồi.
Ngày nào Triệu Thành An cũng buôn dưa lê với Chu Hổ trong phòng bệnh. Nói trắng ra thì, ngày nào hắn cũng giở trò quấy rối người ta.
Triệu Thành An vốn là kẻ không chịu ngồi yên một chỗ, bắt hắn ngày nào cũng ru rú trong phòng bệnh thì chẳng khác nào bắt hắn đi tù cả.
Ngặt nỗi hắn lại chẳng thể vượt ngục được, bởi vì ngày nào hắn cũng phải truyền nước biển. Đương nhiên, nếu hắn khăng khăng đòi chuồn thì cũng chuồn được thôi, nhưng nghĩ đến cảnh vượt ngục xong phải chui vào bếp làm Điểm Tâm, Triệu Thành An liền cảm thấy ngồi tù cũng tốt chán.
Theo lời Triệu Thành An kể lại, Chu Hổ đã xem cho hắn đủ thứ trên đời ngay tại phòng bệnh, từ ngũ hành bát tự, bói quẻ Chu Dịch, cho đến bói chữ, gần như có thể nghĩ ra trò gì là hắn đều lôi ra bói sạch sành sanh rồi.
Bói cho bản thân chán chê mê mỏi rồi, Triệu Thành An bắt đầu chuyển sang bói cho người khác. Từ bố mẹ hắn, Chu sư phụ, cho đến mấy vị đại sư phụ và đám học việc trong Tri Vị Cư mà hắn biết được ngày sinh tháng đẻ, rồi cả Tần Hoài, Trần Huệ Hồng, Trần Tuệ Tuệ... Nói chung là tóm được ai là bói tuốt.
Chu Hổ còn bói giúp Trần Tuệ Tuệ, phán rằng con bé thi đỗ trường cấp hai trọng điểm chắc chắn không thành vấn đề, con đường học vấn sau này sẽ thuận buồm xuôi gió.
Tần Hoài biết chuyện Triệu Thành An nhờ Chu Hổ xem bói cho mình thì cũng hơi ngớ người, liền hỏi Triệu Thành An làm thế nào mà xem được. Chính hắn cũng chẳng biết ngày sinh tháng đẻ cụ thể của mình, bởi vì Tần Hoài bị bỏ rơi ở viện mồ côi từ nhỏ.
Triệu Thành An bảo cứ kệ đi, không biết thì có cách tính của không biết, dù sao hai người ở trong phòng bệnh cũng sắp chán đến mọc nấm luôn rồi.
Nếu cứ chán ngắt thế này mãi, Triệu Thành An còn muốn xem bói luôn cho cả con chó ở nhà. (Chó do bố mẹ hắn nuôi).
Thế là vào buổi chiều ngày thứ năm, lúc Tần Hoài nhờ Âu Dương mang cơm tối cho hai người kia, hắn tiện thể gửi kèm theo mấy chiếc Diện Quả Nhi.
Lần lượt là Bình Quả Diện Quả Nhị, Quất Diện Quả Nhị, chuối tiêu Diện Quả Nhị và Mi Hầu Diện Quả Nhì.
Trong đó Quất Diện Quả Nhi và chuối tiêu Diện Quả Nhi đều là những món Tần Hoài từng dành thời gian tập luyện ở Tri Vị Cư, tuy hiệu quả không được lý tưởng cho lắm. Còn Mi Hầu Diện Quả Nhi thì hoàn toàn là do gần đây hắn mới nảy ra ý tưởng, muốn mạnh dạn làm thử xem sao.
Ý tưởng đã táo bạo, kết quả lại càng táo bạo hơn.
Theo như Triệu Thành An miêu tả, lúc Chu Hổ nhìn thấy 4 chiếc Diện Quả Nhi này thì cả người đều ngây ra như phỗng.
Hắn hỏi đi hỏi lại Triệu Thành An mấy lần liền, rằng ngoại trừ Bình Quả Diện Quả Nhi ra, ba chiếc Diện Quả Nhi còn lại thực sự là do Tần Hoài làm sao, chuyện này có thật không vậy?
Chu Hổ lập tức hiểu ra vì sao Tần Hoài lại sẵn lòng bán những chiếc Diện Quả Nhỉ này với giá gốc, cũng hiểu luôn vì sao yêu cầu duy nhất của hắn là tuyệt đối không được tiết lộ chuyện mấy chiếc Diện Quả Nhi này là do hắn làm ra ngoài.
Tiếng thơm một đời của Tiểu Tần sư phụ tuyệt đối không thể bị hủy hoại bởi mấy chiếc Diện Quả Nhi này được.
Ngay tối hôm đó, đơn hàng bên phía Chu Hổ liền được chốt.
Tần Hoài hỏi Chu Hổ muốn lấy bao nhiêu, Chu Hổ cho biết bên này hắn cần phải sắp xếp lại danh sách khách hàng một chút, dựa theo mức độ ủng hộ nghề xem bói tay trái của hắn để lên thứ tự, sau đó mới lần lượt gửi tặng hộp quà.
Lúc Tần Hoài chốt đơn hàng, hắn thuận miệng hỏi Chu Hổ xem quẻ bói của mình ra kết quả thế nào. Trước đó Triệu Thành An chỉ kể là hắn chán đến mức hận không thể lôi cả chó ở nhà ra bói, chứ không hề nói cụ thể cho hắn biết là đã bói ra được cái gì.
Chu Hổ rất xấu hổ bày tỏ, có thể là do không có ngày sinh tháng đẻ cụ thể, hoặc cũng có thể là do hắn và Triệu Thành An ở trong phòng bệnh quá đổi tẻ nhạt, nên mới tính toán lung tung cho vui. Cho dù trước nay hắn luôn rất tự tin vào năng lực chuyên môn của mình, nhưng đối mặt với kết quả bói ra lần này, chính hắn cũng cảm thấy quá sức vô lý.
Hắn bói ra được duyên phận giữa Tần Hoài và cha mẹ rất tốt, song thân một người vẫn còn khỏe mạnh trên đời, một người thì đã khuất núi từ sớm.
Tần - trẻ mồ côi hàng real - cha mẹ đều đã mất - Hoài: ...
Đúng là vô lý thật.
May mà không thu tiền, chứ nếu lấy tiền thật, thì tiếng thơm một đời của Chu đại sư coi như đi tong.
Lấy cớ muốn bàn bạc kỹ hơn với Chu Hổ về chuyện Diện Quả Nhị, sau khi tan làm vào ngày thứ sáu, Tần Hoài đã giành lấy nhiệm vụ đưa cơm tối cho hai người từ tay Âu Dương để chạy đến bệnh viện một chuyến.
LVQ8371