Hoàng An Nghiêu đứng hóng hớt ngoài cửa nghe mà ngớ cả người, ban đầu hắn chỉ định chầu chực ở cửa đợi hai người làm xong Điểm Tâm để xin một miếng, kết quả là chầu chực mãi mà chăng đám ho he bước lên hỏi xem món Điểm Tâm này có ăn được hay không.
Hắn có cảm giác Tần Hoài và Trịnh Đạt đang bước vào một mối quan hệ đặc biệt huyền diệu, không còn là kiểu Trịnh Đạt dạy Tần Hoài, một người thuần túy dạy, một người thuần túy học như trước nữa.
Cả hai người không ai dạy ai, nhưng đều đang học hỏi, giống như những cao thủ mỗi người một thế mạnh cùng đứng chung một võ đài, trực tiếp đối đầu. Anh không phục tôi, tôi cũng chẳng phục anh, đánh loạn cào cào một trận xong thì anh phục, tôi cũng phục, rồi lại cứng cổ hỏi nhau xem có sửa được không, cuối cùng chẳng ai nghe ai mà vẫn khăng khăng giữ nguyên suy nghĩ của mình, hệt như một cặp sư huynh đệ.
Ơ, sư huynh đệ.
Hoàng An Nghiêu vội vàng rút lại cái suy nghĩ đại nghịch bất đạo kia, trong lòng hắn thầm niệm tội lỗi tội lỗi, xin lỗi sư thúc Trịnh, cháu xin lỗi.
"Bố, bố có thấy trạng thái của Tần Hoài và sư thúc hôm nay hơi là lạ không?" Hoàng An Nghiêu nhỏ giọng hỏi Hoàng Thắng Lợi.
Hoàng Thắng Lợi cũng cầm ly trà đứng ở cửa đứng xem một lúc lâu.
"Lạ chỗ nào?" Hoàng Thắng Lợi hỏi ngược lại Hoàng An Nghiêu, "Bao nhiêu năm nay bố và sư thúc Trịnh của con đều là mối quan hệ này đấy."
"Hôm qua lúc ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng, bố đã thấy Tiểu Tần tiến bộ thần tốc, nay đã khác xưa, bây giờ xem ra... quả thực không tầm thường chút nào." Hoàng Thắng Lợi cảm thán, "Bố còn thấy hơi tiếc thay cho sư thúc Trịnh của con, nếu lúc trước ông ấy ra tay trước lừa Tiểu Tần làm đồ đệ, thì bây giờ ông ấy thật sự có thể đi ngang như cua rồi."
Hoàng An Nghiêu: ?
Thấy cậu con trai ngốc nghếch vẫn không hiểu, Hoàng Thắng Lợi bèn nói rõ ràng hơn một chút: "Trước kia là Trịnh Đạt dạy, Tần Hoài học."
"Bây giờ là giao lưu."
"Một người dạy một người học, là vì thực lực hai bên chênh lệch, có cái để dạy và cũng có cái để học."
"Giao lưu là hai bên kẻ tám lạng người nửa cân, cậu có sở trường, tôi cũng có sở trường, học hỏi lẫn nhau để cùng tiến bộ."
"Tần Hoài bây giờ lợi hại đến vậy sao?" Hoàng An Nghiêu kinh ngạc.
Hoàng Thắng Lợi: "... Hôm qua lúc ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng con không nhận ra à?”
Giờ phút này Hoàng Thắng Lợi hơi đồng cảm với Trịnh Đạt, ông cảm thấy mình đã là một người bố rất khoan dung rồi, nhưng đôi khi nhìn con trai thì ông vẫn không khỏi nảy sinh cái suy nghĩ sao mình lại đẻ ra cái đồ ăn hại thế này cơ chứ.
Chẳng phải rất biết ăn sành uống sao? Lại còn đòi làm nhà phê bình ẩm thực gửi bài cho tạp chí 《 Tri Vị 》 nữa chứ, sao đến lúc quan trọng lại chẳng nếm ra được cái gì vậy?
Hoàng An Nghiêu mãi cho đến lúc ăn bữa tối, được nếm thử Điểm Tâm do Tần Hoài và Trịnh Đạt làm, thì hắn mới cảm nhận được sự tiến bộ thần tốc của Tần Hoài.
Khoảnh khắc đó Hoàng An Nghiêu thực sự muốn quỳ xuống cầu xin Tần Hoài thường trú ở Hoàng Kí luôn, bên này hắn vẫn còn một ít cổ phần có thể chuyển nhượng hết cho đối phương.
Tuy rằng Hoàng An Nghiêu vẫn thấy Điểm Tâm của Trịnh Đạt ngon hơn Tần Hoài một chút, Tần Hoài chỉ có món Bánh Bao Tửu Nhưỡng là hoàn toàn đánh bại được Trịnh Đạt.
Nhưng một năm Trịnh Đạt chẳng làm Điểm Tâm được mấy lần, không giống như Tần Hoài, hắn thực sự là một vị sư phụ điểm tâm sáng vô cùng tận tâm tận lực, ngày nào hắn cũng kiên trì làm bữa sáng và Điểm Tâm.
Mấy ngày tiếp theo, bốn người Tần Hoài đều đi đến viện dưỡng lão thăm xưởng trưởng Hứa vào buổi sáng, buổi chiều thì Tần Hoài đến Hoàng Kí để thảo luận về Bánh Bao Hoa Hòe với Trịnh Đạt, những người còn lại tự do hoạt động.
Trong mấy ngày đó, xưởng trưởng Hứa lại lải nhải kể thêm một vài chuyện lúc trước, nhưng cũng không phải chuyện hồi xửa hồi xưa, cơ bản đều là quá trình xưởng dệt bông từng bước đi đến bờ vực suy tàn như thế nào. Sau khi xưởng dệt bông đóng cửa, vì không chịu ngồi yên nên ông đã đến làm việc cho một doanh nghiệp tư nhân vài năm, rồi sau đó lại lên Ma Đô sống cùng cậu con trai lớn.
Lúc xưởng trưởng Hứa kể lại những chuyện này, trông ông đặc biệt giống một ông lão đang hoài niệm về quá khứ và kể cho con cháu nghe những chuyện mà tụi nhỏ không biết. Cho dù những trải nghiệm đó có sóng gió thăng trầm và đặc sắc đến đâu, thì qua lời kể của ông cũng trở nên vô cùng bình thản, dường như chỉ là một chuyện vặt vãnh hết sức bình thường.
Mấy người Tần Hoài đã ở lại Cô Tô 5 ngày.
Ngày thứ 5 lúc rời khỏi viện dưỡng lão, xưởng trưởng Hứa đã tặng cho Tần Hoài, An Du Du và Thạch Đại Đảm mỗi người một cây bút máy, một chiếc bút máy vô cùng bình thường.
Theo như lời xưởng trưởng Hứa nói, năm đó bút máy là món đồ hiếm có, trong phần thưởng nhà máy dệt bông dành cho nhân viên xuất sắc thường sẽ có bút máy. Giới trẻ bây giờ viết chữ đã không dùng đến bút máy nữa rồi, nhưng bản thân xưởng trưởng Hứa lại rất thích bút máy, những năm qua ông đã sưu tầm được không ít. Ông đặc biệt chọn ra ba cây mình khá thích để tặng cho ba người Tần Hoài, coi như là món quà dành tặng cho bậc vãn bối.
Ba người Tần Hoài vui vẻ nhận lấy món quà, sau đó lên tàu cao tốc tiến thẳng đến thành phố Z.
Tiện thể nhắc tới, vào ngày thứ 2 sau khi Tần Hoài rời khỏi Cô Tô, Trịnh Đạt đã khôi phục lại trạng thái chây ì, lại vui vẻ đi trông cháu ngoại rồi.
LVQ8371