Về phần cậu con trai ngồi ở ghế phụ, nhìn trạc tuổi Trương Chỉ Uẩn, chắc hắn vẫn đang là học sinh. Thằng bé trông gầy gò bé nhỏ, nhưng vóc dáng lại không hề thấp. Giờ này đáng lẽ phải đang đi học, thế mà lại bỏ tiết chạy về quê, không biết trong nhà có chuyện gì gấp không.
Ba người Tần Hoài khép nép chen chúc ở băng ghế sau, cấm dám ho he nửa lời.
"Bố ơi, ngày mai con thi giữa kỳ rồi, tự dưng hôm nay bố gọi điện xin cô giáo cho con nghỉ để về nhà ông nội làm gì thế?" Cậu con trai ngồi ghế phụ cất giọng đầy tinh thần hiếu học.
An Du Du nghe mà ngớ cả người, ánh mắt cô ấy nhìn Tần Hoài viết rõ rành rành dòng chữ: Trên đời này lại có đứa học sinh không thích cúp học cơ á?
Gã đầu trọc cười hề hề bảo: "Con trai à, hôm qua bà nội gọi điện bảo cháu gái của bạn ông nội đến thăm ông, hôm nay nhà mình mổ lợn làm cỗ, nên gọi cả nhà mình về phụ một tay."
"Bố mẹ xin nghỉ cho con xong xuôi hết rồi, xin hắn ba ngày luôn, thi giữa kỳ khỏi phải thi!”
"Con trai, hôm nay con phải tranh thủ ăn cho nhiều vào, cố gắng thể hiện trước mặt ông nội nhé. Chậm nhất là ngày mai bác cả con sẽ biết tin, đến lúc đó đâu phải mình muốn ăn gì là được nấy nữa. Con Đại Hoa có mỗi bốn cái móng, hôm nay tốt nhất là đem kho cả bốn cái luôn!"
Bác tài xế nghe gã vạm vỡ nói vậy liền cười trêu: "Úi chà, còn mấy tháng nữa mới đến Tết cơ mà. Nhà các chú mổ Đại Hoa rồi thì Tết ăn gì?"
"Nhị Hoa ăn cũng ngon chán." Gã vạm vỡ cười hớn hở đáp.
Tần Hoài nghe cuộc đối thoại này, trong đầu cũng đoán hòm hòm được gia đình ba người này là ai rồi.
Chắc chắn là gia đình Giang Kiến Khang - cậu con trai thứ ba của Giang Vệ Quốc. Trong tài liệu thám tử tư đưa có ghi rõ, Giang Kiến Khang là người con duy nhất kế thừa tay nghề của ông, trước khi nhà hàng quốc doanh đóng cửa, gã từng có một khoảng thời gian ngắn làm bếp trưởng, tay nghề chắc cũng không đến nỗi tệ.
Tần Hoài không kìm được bèn lén lút đánh giá Giang Kiến Khang một chút, ai dè bị gã phát hiện.
Giang Kiến Khang cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, hồ hởi hỏi: "Cậu thanh niên này, mấy cậu về làng nào thế?"
"Chắc là cùng làng với chú đấy ạ." Tần Hoài cẩn trọng đáp, chỉ tay về phía An Du Du, "Cô ấy chắc là cô cháu gái của bạn ông Giang mà chú vừa nhắc đến đấy."
Giang Kiến Khang: !!!
Mắt Giang Kiến Khang lập tức sáng rực lên nhìn chằm chằm vào An Du Du. Sau khi phát hiện ra cô ấy và Tần Hoài đều là thể loại cò hương, còn Thạch Đại Đảm cũng chỉ là một anh chàng mập mạp bình thường, nhìn sức ăn chăng có gì đáng ngại, thái độ của gã càng trở nên vô cùng nhiệt tình.
"Cháu là..." Giang Kiến Khang kích động đến mức suýt thì chồm tới nắm lấy tay An Du Du, vì giãy giụa làm cả cái xe chao đảo nên bị vợ vả cho một cái rõ đau.
"An Du Du ạ." An Du Du run rẩy đáp.
Là một thủ lĩnh ăn mày từng lăn lộn khắp hang cùng ngõ hẻm ở Ma Đô, ưu điểm lớn nhất của An Du Du chính là biết thức thời mới là trang tuấn kiệt. Ngay từ cái nhìn đầu tiên chạm trán Giang Kiến Khang, cô ấy đã biết chắc chắn mình không thể nào đánh lại gã.
"Tiểu An." Giang Kiến Khang nặn ra một nụ cười vô cùng thân thiện, "Cháu có thích ăn chân giò không?"
"Hôm nay cháu có muốn gặm một lúc 4 cái chân giò không?”
An Du Du không ngờ Giang Kiến Khang lại là người cùng chung chí hướng với mình, cô ấy gật đầu cái rụp: "Thích ạ!"
"Cháu thích gặm chân giò nhất trên đời!"
20 phút sau ——
Lão đồ tể Trương đã vào làng từ sáng tinh mơ, chưa tới 7 giờ, con Đại Hoa vạm vỡ nhất, mỡ màng nhất, được chăm bẵm kỹ lưỡng nhất trong chuồng đã bỏ mạng dưới lưỡi dao của lão Trương giữa tiếng kêu la thảm thiết. Lúc đám người Tần Hoài đến nơi thì thịt lợn cũng sắp được xẻ xong xuôi, bà Giang (Triệu Lan Hoa) đang xúm xít chia tiết lợn với mấy người hàng xóm.
Tiết lợn hứng cả chậu to đùng ăn một bữa sao hết, để lâu lại hỏng mất vị, chỉ bằng đem chia bớt cho hàng xóm láng giềng.
"Lão tam, mày bảo Du Du cực kỳ thích gặm chân giò, hôm nay muốn gặm một lúc 4 cái, tốt nhất là làm 4 món chân giò khác nhau đúng không."
"Chân giò Đông Pha, móng lợn Phong Kính, chân giò Pha Lê và chân giò hầm nhừ."
"Du Du còn thích ăn cả Khấu Nhục, thịt viên Tứ Hỉ, sườn kho tàu, sườn xào chua ngọt, miến hầm thịt lợn, xương ống hầm dưa chua và ruột già Cửu Chuyển."
"Món ruột già Cửu Chuyển tốt nhất là làm từ phần đầu ruột."
"Con Đại Hoa chỉ có một khúc ruột, tìm đâu ra đủ chỗ đầu ruột để làm một đĩa ruột già Cửu Chuyển cho mày?” Giang Vệ Quốc nhìn cậu con trai thứ ba đang tươi cười hớn hở, trên mặt không có lấy một gợn cảm xúc, giọng nói cũng ngày một nghiêm nghị hơn, thậm chí còn mang theo nụ cười nhạt nhẽo, thế nhưng Giang Kiến Khang lại chăng hề nhận ra mảy may.
"Bố ơi, chuyện này đơn giản lắm, bây giờ con lên thị trấn mua là kiểu gì cũng gom đủ thôi." Giang Kiến Khang hào hứng đáp.
Giang Vệ Quốc cười lạnh một tiếng: "Đơn giản nhỉ, vậy ngày mai mày lên thị trấn mua 200 bộ lòng lợn đi, tao nấu cho mày 20 đĩa, để mày nằm mơ cũng có cái mà ăn. Mau cút ra sân sau rửa lòng lợn cho tao!"
"Tất cả lục phủ ngũ tạng hôm nay mày phải làm sạch hết cho tao, lòi ra vấn đề gì thì hôm nay mày đừng hòng đụng đến một miếng lòng lợn nào. Mẹ mày vừa mới nấu mấy chục cân khoai lang cho bọn Nhị Hoa, Tam Hoa, Tứ Hoa đấy, mày chui vào chuồng mà ăn khoai lang chung với chúng nó."
Giang Kiến Khang: Σ(っ°Д°;)っ
"Bốt"
"Cút vào trong rửa ruột lợn đi!"
Giang Kiến Khang không dám hó hé nửa lời, chạy biến đi như một cơn gió.
LVQ8371