Bếp than cứ thế cháy âm i suốt mấy tiếng đồng hồ mới tàn, Tần Hoài không thể cảm nhận được nhiệt độ trong ký ức của Vương Căn Sinh, nhưng căn cứ vào giấc ngủ say sưa của hắn để phán đoán, thì căn phòng vốn lạnh như hầm băng kia sau khi được hơ than mấy tiếng chắc hắn cũng ấm áp lên kha khá.
Ngày hôm sau, lúc Vương Căn Sinh đi làm, Tần Hoài mới biết được ngày tháng hiện tại, ngày hai mươi bảy tháng Chạp.
Chỉ còn ba ngày nữa là đến ba mươi Tết.
Mấy ngày tiếp theo, Tần Hoài vẫn luôn bám đuôi Vương Căn Sinh đi làm.
Biết diễn tả thế nào nhỉ, vô cùng tẻ nhạt.
Phiên bản thời trẻ của Vương Căn Sinh là một người cực kỳ nhạt nhẽo, chắng có sở thích đam mê gì, cũng chẳng mưu cầu vật chất, đến vật chất còn chăng màng thì nói gì đến tinh thần. Phạm vi giao tiếp của hắn lại cực kỳ hạn hẹp, ngày thường chỉ tiếp xúc với đăm ba người cùng phòng.
Tần Hoài loáng thoáng nghe được qua cuộc buôn dưa lê của hai đồng nghiệp khác trong phòng, thì xưởng dệt bông không chỉ có một phòng tài vụ, cái phòng mà Vương Căn Sinh đang làm tính cả hắn là có tổng cộng 4 nhân viên kế toán quèn và 1 vị Trưởng khoa, tất cả bọn họ đều là con ông cháu cha vào đây ăn bám, chẳng chịu làm ăn gì sất.
Việc của 5 người đổ hết lên đầu một mình Vương Căn Sinh, thế nên dù khối lượng công việc của cả phòng không nhiều, nhưng việc của hắn lại ngập đầu ngập cổ. Ngày nào hắn cũng cắm mặt vào làm từ sáng đến tối, ngoài lúc ăn cơm ra thì chỉ có làm việc, căn bản chẳng còn thời gian đâu mà làm chuyện khác hay đi giao lưu xã hội.
Cái lối cày cuốc cần mẫn như trâu bò này của Vương Căn Sinh cũng không phải là không mang lại lợi lộc gì, tuy cái phòng này toàn là con ông cháu cha, nhưng con ông cháu cha cũng có cái lợi của con ông cháu cha, mỗi dịp phát phúc lợi kiểu gì cũng hốt được hàng tuyển.
Lại thêm cái vụ đám con ông cháu cha này đều ỷ lại vào Vương Căn Sinh để rảnh rỗi sinh nông nổi, nên phúc lợi của cả phòng bọn họ chỉ nhận tượng trưng một chút, phần còn lại dồn hết cho hắn. Câu nói đùa của Hứa Nặc, bảo hắn thó luôn cái phích nước của Trưởng khoa về hoàn toàn có thể trở thành hiện thực, qua mấy ngày quan sát, Tần Hoài tin chắc Trưởng khoa của hắn chắc chắn cũng chẳng bận tâm đâu.
Đương nhiên, Pháp Thú luôn theo đuổi công bằng chính nghĩa thì làm sao có thể giở trò thuận tay đắt đê như Phù Du được.
Vương Căn Sinh cùng lắm chỉ dám lấy tờ báo trên bàn làm việc của Trưởng khoa vào mỗi buổi chiều, đọc xong lại ngoan ngoãn trả về chỗ cũ.
Cuộc sống tẻ nhạt, khô khan chuẩn kiếp làm công ăn lương này cứ thế kéo dài đến tận sáng ba mươi Tết. Dù có là kẻ cuồng tăng ca đến mấy, đứng trước chuyện hệ trọng như phát phúc lợi ngày Tết, thì cũng phải tạm gác lại đống báo cáo còn đang dang dở, hớn hở chạy ra xếp hàng nhận quà.
Phúc lợi dịp Tết của xưởng dệt bông quả thực vô cùng hậu hĩnh.
Mỗi người 3 cân thịt lợn, 1 hộp thịt hộp, 8 bánh xà phòng, hai cân kẹo cân, nửa cân bánh ngọt, 12 bao diêm, phiếu mua than, 2 bàn chải đánh răng, 1 chiếc khăn mặt, 2 súc vải lỗi, 10 vé đi tắm, 2 vé xem phim, 6 quả trứng gà và vô số những món đồ lặt vặt khác.
Đồng nghiệp cùng phòng Vương Căn Sinh đem mấy thứ không đáng tiền như vé đi tắm, vải lỗi các loại dúi hết cho hắn. Trong đó Khoa Trưởng là hào phóng nhất, cho cả đồ hộp lẫn kẹo cân, có thể thấy cái phòng này thực sự rất cần một kiếp trâu ngựa chịu thương chịu khó làm việc thay cho mọi người.
Vương Căn Sinh nhận đồ xong không về nhà ngay mà quay lại văn phòng làm việc đến tận 3 giờ 40 phút mới xách túi lớn túi nhỏ chở đầy đồ về.
Ai nhìn vào chắc cũng phải cảm thán một câu, đúng là kiếp trâu ngựa trời chọn, một nhân viên cần mẫn mẫu mực.
Lúc Vương Căn Sinh về đến nhà, Hứa Nặc đã túc trực sẵn trong ký túc xá chờ hắn.
Trong bếp lò đang cháy đượm mấy viên than đá.
"Phòng tài vụ của các cậu năm nay phát nhiều đồ thế cơ à?"” Hứa Nặc nhìn đống túi lớn túi nhỏ của Vương Căn Sinh mà ngớ người, "Sáng nay tôi đi nhận đồ hộ Hứa Mặc bên đội xe, cũng chỉ bằng hơn nửa chỗ này của cậu thôi.”
"Lãnh đạo phòng tài vụ các cậu đi ăn cướp đấy à? Phát cho phòng các cậu nhiều thế này, mấy phân xưởng khác không ý kiến gì sao?"
"Trưởng khoa và mọi người tốt bụng, chia cho tôi rất nhiều đồ." Vương Căn Sinh đáp, đặt đồ xuống rồi bắt đầu kiểm kê từng thứ một, lựa sẵn những món định đưa cho Hứa Nặc ra.
Hứa Nặc nhìn một đống đồ lặt vặt như vậy, đầu to ra bằng cái đấu, liên tục xua tay: "Thôi thôi thôi, cậu cứ để đó từ từ hẵng dọn, tôi đang vội, bà nội còn đang đợi tôi về làm món thịt kho tàu nữa."
"Tôi chỉ qua lấy thịt thôi, mấy thứ còn lại rảnh rỗi mấy hôm nữa tôi rẽ qua lấy sau, cậu cứ dọn sẵn ra là được. Thấy hai cái hộp cơm trên bàn không? Đó là hộp cơm cũ của bố mẹ tôi, cho cậu đấy, sang năm có đồ gì thì lại tìm tôi đổi nhé."
"Tết nhất rồi đừng ăn ở nhà ăn nữa, không phải tôi đìm hàng nhà ăn của xưởng dệt bông đâu, xưởng lớn thế này mà tay nghề mấy ông đầu bếp trong đó chán đời thật sự. Nấu ăn ngoài cái thói đổ đẫm đầu mỡ ra thì chẳng biết cái thá gì, đậu tương luộc mà cũng táng cả mỡ lợn vào, chăng hiểu nghĩ gì nữa, dư mỡ lợn thế sao không cho thêm tí để xào rau có phải ngon hơn không?”
LVQ8371