"Nhà họ Trần hồi đó cũng được xếp vào hàng có của ăn của để trong giới nông dân. Vì Trần Thuận mang theo ký ức kiếp trước nên từ bé đã là thần đồng nức tiếng gần xa, nhà họ Trần chuyển đến Ma Đô cũng chỉ để tạo điều kiện cho anh ta ăn học. Cả nhà nai lưng ra hầu hạ một mình anh ta, cuộc sống của anh ta sướng như tiên vậy.”
"Sau này học hành đàng hoàng rồi em mới biết Trần Thuận thực ra cũng có ý tốt, nhưng cái thời đó em thấy ngứa mắt lắm chứ. Em đang đi ăn xin yên ổn, mắc mớ gì cứ ép em phải đọc sách viết chữ. Em học một đống chữ thì làm được cái tích sự gì? Biết nhiều chữ cũng đâu giúp em xin được nhiều cơm hơn. Hơn nữa lúc đó Trần Thuận với Giang Vệ Quốc còn thân với nhau hơn cả em, hai người bọn họ cứ suốt ngày hùa nhau khuyên em học lấy một cái nghề, đừng đi ăn xin nữa."
"À không đúng, phải là Giang Vệ Quốc khuyên em, còn Trần Thuận giả vờ trung lập nhưng thực chất lại hùa theo Giang Vệ Quốc." An Du Du nhắc đến chuyện này là lại sôi máu, "Rõ ràng em mới là Tinh Quái, em mới là đồng loại của anh ta, thế mà anh ta lại đi bênh vực cái tên nhân loại Giang Vệ Quốc kia chứ không thèm ủng hộ con Tam Túc Kim Thiềm là em đây. Sếp nói xem anh ta có quá đáng không?"
Tần Hoài chỉ thấy Trần Thuận quá nhọ, đụng ngay phải cô học trò An Du Du tuy có thiên phú, nhưng chí hướng lại cực kỳ quái gở, đã thế còn kiên định với cái chí hướng ấy đến mức ngoan cố.
"Nhưng anh nhớ công việc ở Kim Lăng của em là do Trần Thuận giúp em tìm mà." Tần Hoài nói, "Công việc đó chắc cũng xịn lắm đúng không."
"Công nhận là xịn thật, cái chân thư ngân của em còn ngon hơn cả công việc Trần Thuận tìm được ở Kim Lăng nữa. Chủ yếu là do ông chủ của em tốt tính, không những trả lương tháng cao mà thỉnh thoảng còn phát tiền thưởng, cứ đến dịp cận Tết năm nào cũng thưởng một đống tiền, y như thưởng Tết bây giờ vậy." An Du Du trước tiên ghi nhận lòng tốt của Trần Thuận, sau đó lại tiếp tực lên án, "Nhưng cuối cùng bao nhiêu tiền công em chắt bóp ngần ấy năm trời đều dâng hết cho anh ta, tính ra anh ta vẫn hời chán."
"Mấy năm đó tháng nào Giang Vệ Quốc cũng tằn tiện bớt ra một đồng đại dương, cứ nửa năm lại gửi cho em một lần. Tiểu Thất thỉnh thoảng cũng gửi tiền cho em. Cái em đưa cho Trần Thuận đâu chỉ có mỗi tiền công của em, mà còn có cả mồ hôi nước mắt của đám đàn em nữa. Hóa ra loanh quanh một hồi, đàn em của em lại thành đàn em của anh ta, mà em cũng biến thành đàn em của anh ta luôn rồi." An Du Du bày ra vẻ mặt bi thương tột độ.
Không hiểu sao, Tần Hoài nhìn An Du Du vốn đã hơi phúng phính, mấy tháng nay lại ăn mập lên đôi chút, hắn có cảm giác cô nhóc giống hệt một con cóc đang phồng mang trợn má tức giận.
Cóc ta đang đau lòng.
Cóc ta đang tức giận.
"Sếp ơi, em thật sự rất thảm, sếp có thể không lấy quà tặng của em được không, em không có tiền đâu."
"Bây giờ em đang ở kiếp thứ ba rồi, kiếp thứ hai em sống cũng khá thọ, vẫn luôn cắm đầu đi làm thuê kiếm tiền với nghe ngóng tin tức của đám Tiểu Thất. Em muốn liên lạc với tụi nó rồi nhặt thêm vài đứa đàn em nữa cho đủ 13 đứa, để quay về Ma Đô chấn hưng sự nghiệp của tụi em."
"Tiếc là tiền em còn chưa gom đủ, mới hóng được tí tin tức, còn chưa kịp đi tìm tụi nó thì đã lăn đùng ra chết vì viêm tụy rồi."
"Ây da, tiền kiếp trước của em cũng chưa tiêu hết, chẳng biết lại rơi vào tay đứa nào nữa."
Tần Hoài lần này thật sự cảm thấy An Du Du hơi thảm, ai mà ngờ được đây lại là cuộc sống của một con Tam Túc Kim Thiềm cơ chứ. Cần mẫn đi làm thuê, chăm chỉ kiếm tiền, tằn tiện bóp mồm bóp miệng một xu cũng không dám tiêu, đồng thời còn không quên nghe ngóng tin tức của đám đàn em kiếp trước chỉ để quay về chốn cũ đoạt lại tất cả những gì đã mất.
Kết quả là kiếp nào cũng chưa xài hết tiền của mình, toàn để lại cho đứa thừa kế di sản hưởng sái.
"Kiếp thứ hai em còn nghe ngóng được cả tin tức của bọn Giang Vệ Quốc cơ à?" Tần Hoài cảm thán, An Du Du là Tinh Quái duy nhất mà hắn từng gặp sau khi độ kiếp thất bại, ngay kiếp thứ hai đã lập tức đi tìm cố nhân của kiếp thứ nhất.
Đương nhiên, một số Tinh Quái khác cũng có suy nghĩ này, chỉ là điều kiện không cho phép.
Đầu thai quá nhanh, chưa sống đến tuổi có thể tự vác xác ra khỏi nhà đi tìm người.
"Tiểu Thất với Tiểu Cửu không có tên, vốn dĩ em cũng chẳng ôm hy vọng gì. Tin tức của Giang Vệ Quốc là dễ hóng nhất, ban đầu em cứ tưởng hắn gom đủ tiền rồi sẽ về Bắc Bình, mua lại cái Thái Phong Lâu gì đó. Nên kiếp thứ hai sau khi để dành được chút tiền, việc đầu tiên em làm là mua ngay vé tàu đi Bắc Bình."
"Kết quả Thái Phong Lâu căn bản chưa hề mở lại, hóa ra hắn lăn lộn cũng bết bát lắm, bao nhiêu năm trời mà vẫn chắng gom đủ tiền mua tửu lâu."
Tần Hoài: Em nói tiếng người đi được không? Em có biết tòa tửu lâu Thái Phong Lâu kia to cỡ nào không? Vị trí đắc địa ra sao? Đáng giá bao nhiêu tiền không hả?
"Sau đó em quay về Ma Đô, vốn nghĩ nếu Giang Vệ Quốc không gom đủ tiền mua tửu lâu thì chắc lăn lộn ở Ma Đô cũng không đến nỗi nào, dù sao hắn nấu ăn cũng ngon phết mà."
LVQ8371