"Cậu ăn tận 5 phần đá bào trong tiệm đồ ngọt ở công viên giải trí, một phần bánh trôi nóng, một phần gà rán, lại táng thêm hai phần khoai tây chiên, ăn no nê xong rồi chạy đi ngồi tàu lượn siêu tốc. Tàu lượn siêu tốc không làm cậu say, nhưng cái dạ dày của cậu thì không chịu nổi, nên cậu mới nôn đến mức tối tăm mặt mũi, rồi thượng thổ hạ tả phải vào viện. Rốt cuộc cậu nghĩ cái quái gì trong đầu thế?”
Kỹ năng thiên phú của Phù Du Giác Tỉnh rồi, chán sống rồi, nên quyết định trước khi chết phải tống tiền công viên giải trí với Ông Chủ tiệm đồ ngọt một vố à?
Với cái tình hình buôn bán ế ẩm của tiệm đồ ngọt đó, Ông Chủ làm gì có tiền cho cậu tống tiền chứ.
Triệu Thành An cười yếu ớt: "Chắc là do tôi ngồi 15 chuyến tàu lượn siêu tốc mà chẳng ngộ ra được gì, trong lòng buồn bực nên mới muốn ăn chút đồ ngọt cho khuây khỏa."
"Xong rồi thấy đồ ngọt trong tiệm cũng đa dạng, món nào cũng muốn nếm thử một chút, thành ra vui quá hóa buồn."
"Tần Hoài này, tiền viện phí của tôi cậu có thể thanh toán giúp tôi được không?”
Tần Hoài cất công đến bệnh viện một chuyến, không chỉ mang đồ thay cho Triệu Thành An, mà còn tiện tay giơ điện thoại gọi video với Chu sư phụ, giúp Triệu Thành An chứng minh cái đơn xin nghỉ ốm sáng nay của anh ta là thật, thậm chí cái cớ bịa ra trong đơn xin nghỉ còn chẳng nghiêm trọng bằng bệnh tình thực tế.
Chu Hổ nằm ở giường bên cạnh để chứng minh mình không phải là diễn viên quần chúng được thuê đến, còn cố giơ tay yếu ớt chào Chu sư phụ một cái.
Khung cảnh chân thật đến mức quá đáng này đã khiến Chu sư phụ cạn lời luôn.
Là sư phụ ruột của Triệu Thành An, Chu sư phụ quá hiểu đứa tiểu đồ đệ này của mình. Cái gì mà đau bụng phải đi bệnh viện chắc chắn là mượn cớ, không chừng hắn còn nhờ Tần Hoài che giấu giúp, sau đó lấy một tờ bệnh án trên mạng rồi photoshop tên người khác thành tên mình.
Vốn dĩ Chu sư phụ còn đang suy nghĩ, đối mặt với hành vi dối trá này của Triệu Thành An, nên nhắm mắt làm ngơ hay là điều tra đến cùng, kết quả Tần Hoài gọi video báo cho ông biết chuyện này là thật.
Hơn nữa theo chẩn đoán của bác sĩ, e là ngày 20 tháng 9 Triệu Thành An không về được Tri Vị Cư rồi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì ngày 20 tháng 9 hắn còn chưa xuất viện được cơ.
Chu sư phụ chỉ đành gượng gạo quan tâm đồ đệ một chút, sau đó cúp điện thoại, tự ngẫm lại xem có phải mình đã lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử rồi không. Dù có hiểu đồ đệ đến mấy cũng không thể suy đoán ác ý về hắn như vậy, suýt chút nữa là đổ oan cho tiểu đồ đệ rồi. Thế này thì phải làm sao đây, đợi Triệu Thành An xuất viện về Tri Vị Cư, có nên làm chút đồ ăn ngon để an ủi hắn không nhỉ.
Chu sư phụ cúp máy chưa đầy hai phút, cuộc gọi video của Đàm Duy An đã gọi tới. Triệu Thành An ỷ vào việc mình ở phòng đôi, giường bệnh bên cạnh lại là Chu Hổ nên trực tiếp bật loa ngoài. Trong phút chốc, cả phòng bệnh ngập tràn tiếng cảm thán của Đàm Duy An.
"Cái gì? Cậu ngồi 15 chuyến tàu lượn siêu tốc mà chỉ bị viêm dạ dày ruột, lại còn không phải do đi tàu lượn gây ra á, đỉnh vãi! Sao trước đây tôi không biết cậu lợi hại thế nhỉ, à đúng rồi, trước đây cậu hình như ít đi công viên giải trí."
"Bây giờ cậu có sao không? Có chóng mặt không? Hoa mắt không? Ảo thính không? Nhìn đồ vật có bị nhòe thành hai hình không?”
"Đều không bị à? Không bị thì tốt quá rồi, cậu mau kể cho tôi nghe rốt cuộc Tần Hoài đã ngộ ra cái gì đi. Tần Hoài bây giờ cũng không biết học thói từ ai, làm màu xong là lặn mất tăm, hôm đó tôi gửi cho cậu ta bao nhiêu tin nhắn mà cậu ta chẳng thèm rep lại câu nào."
"Cái gì? Cậu ta lại ngộ đạo trong công viên giải trí á, không phải là lần trước ngộ sao?!"
"Cậu ta thông suốt rồi á?!"
"Cậu ta xuất sư rồi?!"
Đàm Duy An cúp điện thoại.
Hắn trầm cảm luôn rồi.
Tần Hoài đứng hóng hớt toàn bộ quá trình: ...
Hai người gọi cuộc điện thoại này đúng là thừa thãi, Tần Hoài chỉ sợ Đàm Duy An bị kích thích, ngày mai cũng chạy đến công viên giải trí đi tàu lượn siêu tốc, sau đó sung sướng nhận ngay một suất nhập viện.
Không hiểu sao, Tần Hoài lại có cảm giác Đàm Duy An hoàn toàn có thể làm ra được chuyện này.
Đến đây, chuyến thăm bệnh của Tần Hoài dành cho Triệu Thành An coi như đã kết thúc trọn vẹn. Với mối quan hệ giữa Tần Hoài và Triệu Thành An, ở trong phòng bệnh thực ra cũng chẳng có gì để nói.
Tần Hoài chỉ cần mang cho Triệu Thành An chút quần áo thay giặt, đại diện cho mọi người xác nhận lại trạng thái tinh thần của hắn. Tình trạng tốt, không phải bản tính Phù Du đột nhiên phát tác không thiết sống nữa là được. Triệu Thành An hiện tại đang ở trạng thái Giác Tỉnh, chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng tố chất cơ thể chắc chắn đã tốt hơn người bình thường rất nhiều rồi.
Chu Hổ ở giường bên cạnh đã nằm viện một ngày rồi, bây giờ trông sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt, dáng vẻ cực kỳ yếu ớt. Triệu Thành An hôm nay mới nhập viện, nếu không phải đang truyền nước biển, người không biết khéo lại tưởng hắn là người nhà đi chăm sóc Chu Hổ ấy chứ. Cả người sắc mặt hồng hào rạng rỡ, sinh long hoạt hổ, Tần Hoài mang đến 6 bát Tiểu Hoành Thánh Tiên Nhục thì hắn làm một hơi ăn sạch 5 bát.
Theo như lời hắn nói thì Hoành Thánh Tần Hoài mang đến vô cùng tâm lý, những thứ đá bào, gà rán, bánh trôi các kiểu hắn ăn trong công viên giải trí đều nôn ra hết sạch rồi, bây giờ dạ dày đang trống rỗng. Muốn ăn uống thả phanh thì bác sĩ lại không cho, may mà Tần Hoài đã cho hắn cơ hội này.
LVQ8371