Đúng như An Du Du đã nói, rõ ràng không hề có chiến tranh, tiền lương của Giang Vệ Quốc thậm chí còn tăng lên, nhưng băng ăn xin này của bọn họ lại ngày càng nghèo rớt mồng tơi. Băng ăn xin nghèo là bởi vì cả thành phố này đều nghèo, mấy cửa tiệm đắt khách mà Tần Hoài từng có ấn tượng, nơi cô nhóc hay thích lăn lộn trên mặt đất giả vờ đáng thương để rình mấy cô chiêu cậu ấm, giờ đây đều đã đóng cửa dẹp tiệm sạch sành sanh.
Tiệm vải lụa, tiệm Điểm Tâm, tiệm sách, cả tiệm tạp hóa chuyên bán nước tương đóng cửa thì đã đành, ngay cả cái tiệm bánh bao mà An Du Du thường ghé mua để tự thưởng cho bản thân trước khi biết Giang Vệ Quốc biết làm bánh bao, nay cũng đã đóng cửa nốt.
Việc hàng loạt cửa tiệm đóng cửa khiến đường phố trông vô cùng tiêu điều, và sự thật thì đúng là tiêu điều. Lúc trước khi Tần Hoài đi theo An Du Du xem cô nhóc ăn xin, trên đường lúc nào cũng tấp nập người qua lại, từ những người phụ nữ đi dạo, công nhân làm thuê, phu kéo xe tay, đám học sinh mặc đồng phục vội vã chạy theo tàu điện, cho đến những gã công tử bột say khướt... Hiện tại những người này đều đã biến mất tăm.
Giống hệt như những cửa tiệm đã đóng cửa trên phố, tất cả đều bốc hơi trong vòng hai ba năm ngắn ngủi này.
Kéo theo đó là đám ăn mày trên phố cũng vơi đi trông thấy.
Những ông chủ tốt bụng cũng biến mất, An Du Du với tư cách là một tên ăn mày có lý tưởng, bình thường cô nhóc sẽ không tìm đến những ông chủ thích làm việc thiện, hay phát đồ ăn đúng giờ đúng giấc cho ăn mày để xin xỏ. Cô nhóc thích khiêu chiến độ khó cao, chuyên nhắm vào những cậu ấm cô chiêu nhà giàu mà đám ăn mày nhỏ bình thường không dám bén mảng tới gần.
Thậm chí cả cái loại công tử bột đi dạo có cả đám vệ sĩ theo sau, An Du Du cũng dám lăn lộn tới tận trước mặt thiếu gia, dựa vào thân thủ linh hoạt mà né đòn đấm đá của đám vệ sĩ, để rồi kiếm được hai đồng tiền thưởng.
Hiện tại thế đạo đã thay đổi, đám vệ sĩ chỉ đánh chứ không cho tiền, các ông chủ tốt bụng cũng biến mất cùng với những cửa tiệm mà đám ăn mày thích chầu chực. Thay vào đó là những kẻ hung thần ác sát, những ông chủ nóng nảy hễ thấy ăn mày lại gần là xách gậy lao ra đuổi đánh mấy trăm mét, những người lớn sống không như ý hễ thấy ăn mày nhỏ đi ngang qua là phải đá cho hai cái xả giận, và cả đám thành viên băng đảng có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.
Những tên giang hồ này không chỉ tranh giành địa bàn, thu tiền bảo kê, mà còn bắt cóc ăn mày nhỏ, loại ăn mày như An Du Du cũng là mục tiêu bị bọn chúng nhắm tới. Cô nhóc lăn lộn xin ăn cả ngày, thời gian đoàng hoàng đi xin thì chẳng được bao lâu, phần lớn thời gian đều dùng để cắm cổ bỏ chạy, bản thân lại vì tối qua mất ngủ, tinh thần sa sút, kỹ năng né tránh không được buff tối đa nên đã ăn trọn mấy cú đá.
Cuối cùng đành đi tập tễnh lết về nhà.
Việc đại ca bị thương đã chọc giận đám đàn em, Tiểu Cửu — đứa dạo quanh ngoại ô tìm miếu hoang cả ngày không có kết quả, nhưng lại thó được hai mớ rau xanh, đào được vài cọng rau dại và chút rễ cỏ - hùng hổ gào thét đòi báo thù cho đại ca. Nhưng sau khi nghe An Du Du nói ra tên của băng đảng kia thì cậu nhóc lập tức vứt sạch hận thù, quay sang vuốt mông ngựa đại ca, khen cô nhóc thật lợi hại, đụng phải người của băng đảng đó mà chỉ ăn hai cú đá, chưa bị đánh chết tươi.
"Tiểu Cửu, mày mà không biết nói chuyện thì câm miệng lại đi, với cái mỏ này của mày thảo nào mấy tháng nay chẳng xin được miếng cơm nào." Bị ăn hai cú đá nên bụng hơi đau, An Du Du cực kỳ bực bội trừng mắt lườm hắn một cái, rồi ôm bụng ngồi phịch xuống đống cỏ khô tự hậm hực một mình.
"Tụi mày đã tìm được chỗ tá túc chưa?" An Du Du hỏi.
Tiểu Cửu lại lập tức chuyển sang trạng thái ủ rũ: "Đại ca, không phải em với Tiểu Thập không cố gắng, chủ yếu là hiện tại trong thành khó sống quá, rất nhiều ăn mày trong thành đều đang dạt ra ngoài, miếu hoang cũng sắp chật ních người rồi."
An Du Du lại nhìn sang Tiểu Nhất.
Tiểu Nhất lập tức học theo đáng vẻ của Tiểu Cửu cúi gằm mặt: "Đại... Đại ca, trong thành lại càng không có chỗ. Nhưng Tiểu Thất nghe ngóng được bên Hán Khẩu mới mở nhà máy, nói là đang tuyển công nhân, chỉ cần biết mặt vài chữ là được, tụi em chăng phải đều từng theo anh Thuận học được mấy chữ sao?”
Tiểu Thất vội vàng hùa theo: "Đúng ạ, nói là phải... phải thi cái gì ấy, tóm lại là để người ta xem thử có làm việc được hay không. Nghe bảo trúng tuyển là được phát luôn một đồng đại dương, tiền công mỗi tháng những hai đồng đại dương, một ngày làm 7 canh giờ, bao ăn bao ở."
"Đại... Đại ca, hồi trước em với Tiểu Nhất học chữ không nghiêm túc, bên đó chắc không thèm nhận bọn em đâu, nhưng anh Cửu biết nhiều chữ lắm, anh Cửu mà đi thì chắc chắn sẽ lấy được một đồng đại dương!"
Tiểu Cửu nghe Tiểu Thất nói vậy, hai mắt sáng rực, kích động nói: "Đại ca, em có thể đi thử! Đợi đến Hán Khẩu, mỗi tháng em sẽ gửi hết tiền công về cho đại ca, không giữ lại một cắc nào, đưa hết cho đại ca luôn!"
An Du Du thoáng động lòng trong hai giây, sau đó liền đè nén sự rung động ấy xuống, nghiêm giọng quát: "Tiểu Cửu, mày có ý gì hả? Mày định vứt bỏ cái nghề ăn mày tuyệt vời này để đi đến cái nơi gọi là Hán... Hán..."
“Hán Khẩu."
"Đúng, Hán Khẩu, một ngày cắm đầu làm 7 canh giờ chỉ để kiếm hai đồng đại dương cho tao sao?"
LVQ8371