Nhưng Tần Hoài cố nhịn không hỏi, bởi vì hắn nhìn ra được vẻ ghen tị, ngưỡng mộ ban nãy của Triệu Thành An có chút giả trân, phần nhiều là đang diễn. Là một thiên tài có tiếng tăm lẫy lừng của Tri Vị Cư trước đây, trong cốt cách Triệu Thành An thực ra rất kiêu ngạo. Dù trước kia Tần Hoài thiên phú có xuất chúng đến đâu, thì trong mắt Triệu Thành An, hắn cũng chỉ là thiên tài hơn anh ta một chút, hai người đều là thiên tài, bản chất không có sự khác biệt quá lớn.
Chẳng qua là một người thi được 145 điểm, còn một người thi được điểm tối đa 150 mà thôi.
Nhưng hiện tại Triệu Thành An thật sự có chút ghen tị rồi.
Được rồi, không phải là có chút nữa, mà là Triệu Thành An thực sự phá phòng rồi.
Tên học bá 145 điểm không muốn thừa nhận một sự thật rằng, cái cậu anh em thi 150 điểm ở nhà bên cạnh sở dĩ thi được 150 điểm, là bởi vì đề thi chỉ có tối đa 150 điểm.
Trước đây Triệu Thành An còn có thể đùa cợt kiểu, vừa sợ anh em sống khổ, lại sợ anh em đi xe sang Land Rover. Nhưng bây giờ hắn đã hơi cười không nổi nữa rồi, người anh em này đâu chỉ đi Land Rover, người ta lái hăn Rolls-Royce rồi kìa.
Lái cả trên phương diện trù nghệ lẫn phương diện thực tế luôn rồi.
Tần Hoài quyết định nghiêm túc trả lời câu hỏi của Triệu Thành An, xem xem lúc này có thể kéo người anh em một tay được không: "Chắc là do trước đây tôi rất hiếm khi làm Hoành Thánh."
"Trịnh Tư Nguyên làm Hoành Thánh rất ngon, lại mang nét đặc sắc riêng. Lúc anh ấy ở đây tôi sẽ không bao giờ nghĩ đến việc làm món này, mà lúc anh ấy không có ở đây, có biết bao nhiêu món Điểm Tâm tôi muốn làm, nên cũng chẳng nghĩ tới Hoành Thánh."
"Nhưng bây giờ bắt đầu làm bữa sáng cho Lão Thạch, cái nhiệm vụ ngàn ngày này chắc chắn sẽ phải làm lặp đi lặp lại rất nhiều món, dù sao tôi cũng đâu biết làm tận 1000 món ăn sáng. Nhưng hiện tại nhiệm vụ mới vừa bắt đầu, tôi muốn để Lão Thạch ăn chút gì đó khác biệt, mà tôi cảm thấy là sẽ ngon."
"Sáng nay lúc mới ngủ dậy tôi còn chưa biết phải nấu gì, mãi đến lúc trên đường tới nhà ăn mới chợt nghĩ, hay là làm Hoành Thánh đi.”
"Tôi cảm thấy bây giờ mình cũng không cần phải suy nghĩ quá nhiều, trực giác mách bảo tôi muốn làm gì thì cứ mạnh dạn thử sức, dù sao đồ ăn sáng cũng không phải Điểm Tâm cầu kỳ, đa số đều rất đơn giản."
"Hơn nữa Lão Thạch cũng rất dễ tính, nhỡ tôi có nổi hứng làm ra món Điểm Tâm gì dở tệ thì anh ấy cũng sẽ không thất vọng. Nhiệm vụ này đâu có vì bữa sáng không ngon mà thất bại đâu, rất thoải mái, chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào."
Cách diễn đạt của Tần Hoài hơi lộn xộn, nhưng Triệu Thành An lại nghe hiểu.
Triệu Thành An ghen tị đúc kết lại bằng một câu: "Tùy tâm sở dục, tính trước kỹ càng."
"Hu hư hu, cậu là ngộ đạo thật rồi chứ không phải đùa đâu."
Tần Hoài quyết định đánh trống lảng sang chuyện khác: "Triệu Thành An, hôm nay cậu đến sớm thế, mới 7 giờ đã có mặt rồi. Đợi lát nữa lúc Chu sư phụ gửi video hướng dẫn cho tôi, tôi nhất định sẽ nói tốt cho cậu vài câu. Cậu yên tâm đi, mấy ngày nữa cậu về Tri Vị Cư chắc sẽ không thê thảm lắm đâu. Dạo này tuy cậu chẳng có tiến bộ gì, nhưng cũng đâu có thụt lùi, Chu sư phụ chắc chắn sẽ hiểu là cậu chỉ hơi thả lỏng bản thân một chút xíu thôi, chứ tuyệt đối chưa đến mức chểnh mảng hay lười biếng đâu."
Câu nói này của Tần Hoài đã nhắc nhở Triệu Thành An, hắn vội vàng thu lại vẻ mặt ghen tị, nghiêm túc nói: "Nhắc mới nhớ, Tần Hoài à, hôm nay cậu nhất định phải che giấu giúp tôi đấy."
"Sáng nay tôi đã nhắn tin xin sư phụ nghỉ ốm rồi, sư phụ tôi ít khi xem điện thoại, chắc bây giờ vẫn chưa đọc tin nhắn đâu. Tôi bảo là hôm qua ăn nhiều mì quá nên bụng dạ khó chịu, hôm nay phải đi bệnh viện khám. Nếu sư phụ tôi có hỏi, cậu nhớ phải yểm trợ cho tôi đấy, bệnh án tôi cũng photoshop xong xuôi hết rồi."
"Sư phụ tôi mù công nghệ, ông ấy chắc chắn không nhìn ra ảnh ghép đâu."
Tần Hoài chần chừ một lát, hỏi: "Cậu... định đi đâu?”
Triệu Thành An không phải là bị đả kích lớn quá nên quyết định buông xuôi bãi công luôn đấy chứ.
Nếu đúng là vậy, Tần Hoài sợ mình sẽ trở thành tội nhân thiên cổ của Tri Vị Cư mất. Triệu Thành An dù có là thiên tài sa sút thì vẫn cứ là thiên tài, hắn chính là hy vọng tương lai của Tri Vị Cư cơ mà.
Triệu Thành An vẻ mặt kiên định: "Hôm nay tôi phải đi công viên giải trí!"
"Làm đúng theo quy trình hôm nọ của cậu, đầu tiên là ăn một phần đá bào, sau đó đi 10 chuyến tàu lượn siêu tốc."
"Tôi đã Giác Tinh rồi, với thể chất của tôi ngồi 10 chuyến tàu lượn siêu tốc chắc chắn không thành vấn đề. Không nói nhiều nữa, Hoành Thánh xong chưa? Cho thêm bát nữa đi, ăn xong tôi phải đi công viên giải trí ngay. Hôm đó cậu vừa mở cửa công viên là chạy thăng vào tiệm đồ ngọt, hôm nay tôi cũng phải làm y như vậy.”
Mấy người đương nhiệm của Tri Vị Cư các cậu, sao lực hành động trong mấy cái chuyện khó hiểu này lại mạnh mẽ đến thế cơ chứ.
Có thể dồn cái lực hành động này vào việc làm Điểm Tâm được không hả?
Triệu Thành An hiển nhiên là không thể rồi. Hắn ăn ngấu nghiến xong bát Hoành Thánh thứ hai, liền đặt bát xuống, dứt khoát rời khỏi Vân Trung Thực Đường, leo lên chiếc xe công nghệ thẳng tiến đến công viên giải trí, mà lại còn là xe ghép giá rẻ nữa chứ.
Thạch Đại Đảm bưng cái bát to chà bá dành riêng cho mình, vừa ăn từng miếng Hoành Thánh rõ to, vừa nhìn theo bóng Triệu Thành An rời đi, cảm thán: "Tiểu Triệu ăn hai bát Hoành Thánh là no rồi à, món Hoành Thánh này ăn không chắc bụng đâu, hai bát liệu có đủ không?"
LVQ8371