Tần Hoài thì sao cũng được, nán lại Ma Đô thêm vài ngày, vừa hay có thể để An Du Du và Thạch Đại Đảm có thêm thời gian chuẩn bị. Việc đi gặp Hứa Thành Cương là một chuyện lớn, An Du Du đã không để lộ thân phận Tỉnh Quái của mình trước mặt Lâm Thất, nên hắn cảm thấy trừ phi điều kiện cho phép như lần gặp Hạ Mục Bính, còn không thì lúc gặp Hứa Thành Cương tốt nhất cũng đừng để lộ bí mật này.
Lâm Thất bị bệnh Alzheimer, hơn nữa lại còn tự tạo ra một hệ thống logic riêng, những lời hắn nói vốn dĩ đã lộn xộn chẳng ai tin, nên để hắn biết thẳng An Du Du chính là đại ca cũng chẳng sao.
Hứa Thành Cương thì không bị Alzheimer, theo như tin tức từ Cung Lương và thám tử tư, sức khỏe của hắn vẫn còn khá tốt. Tuy rằng hai người con trai và bà vợ đều đã qua đời, nhưng đám cháu trai cháu gái cũng coi như hiếu thuận, hơn nữa các mối quan hệ của hắn trong viện dưỡng lão cũng rất ổn, ngày nào cũng đánh cờ tướng với mấy ông cụ khác, thỉnh thoảng còn có bạn bè đến thăm.
Cuộc sống trôi qua khá là sung túc và viên mãn, ăn đứt phần lớn những người già có con cái đề huề.
Tần Hoài thiên về phương án tới lúc đó sẽ tùy cơ ứng biến hơn.
Để tiện cho việc tùy cơ ứng biến, Tần Hoài còn đặc biệt liên lạc bảo Cưng Lương quay về Cô Tô (trận đấu của Cung Bảo Châu vẫn chưa kết thúc) để đi cùng bọn họ.
Cứ như vậy, Tần Hoài nán lại Ma Đô thêm ba ngày.
Ba ngày sau, Tần Hoài đã nhìn thấy món quà mà nhà họ Lâm tốn ba ngày để chuẩn bị cho An Du Du - một món quà siêu to khổng lồ.
Một bức tượng Tam Túc Kim Thiềm được đúc bằng vàng ròng nguyên khối, nặng chừng nửa ký.
Đường nét chạm trổ cực kỳ tinh xảo, Tần Hoài thậm chí còn nghi ngờ ba thỏi vàng kia đem nung chảy ra rồi cộng thêm cả tiền công chế tác, khéo cũng chỉ vừa đúng bằng giá trị của bức tượng Tam Túc Kim Thiềm này.
Thế này là... vàng thỏi lại quay về bên cạnh An Du Du đưới một hình thức khác, vật quy nguyên chủ rồi sao?
An Du Du nhìn thấy bản thể của mình được đúc bằng vàng ròng thì đứng hình toàn tập, cô nhóc ôm khư khư lấy bức tượng yêu thích không buông, ánh mắt căn bản không dứt ra khỏi Tam Túc Kim Thiềm được. Nhìn con cóc mập mạp béo ngậy trước mặt, trong mắt cô nhóc ánh lên toàn là tia sáng chói lọi của kim tiền.
Người mang quà đến tặng là Lâm Nhất và Lâm Nhĩ.
"An tiểu thư, hai ngày nay chúng tôi có đến viện dưỡng lão thăm bố tôi. Thật sự rất cảm ơn cô vì một chút tin tức mà đã cất công đến tận Ma Đô tìm bố tôi, nhờ lần trước cô đến thăm mà bệnh tình của ông cụ nhà tôi đã có chuyển biến tốt."
"Bố tôi vốn đã mấy tháng nay chẳng nhận ra ai, chúng tôi cũng không dám trông mong gì, ai dè lần này đến viện dưỡng lão ông cụ lại nhận ra tôi và Lâm Nhĩ."
"Chúng tôi có nói với bố chuyện vàng thỏi, ông cụ bảo số vàng đó vốn dĩ là để lại cho cô, nhà họ Lâm chúng tôi nhất định không thể nhận. Không có bà nội cô thì bố tôi cũng chẳng thể sống đến ngày hôm nay, càng không thể có tôi và em gái tôi. Bức tượng Tam Túc Kim Thiềm này là do tôi và em gái đặt làm, mang ý nghĩa chiêu tài tiến bảo. Nghe nói An tiểu thư đang làm ăn kinh doanh, không biết cô có thích không?”
"Thích, thích lắm luôn, không có món quà nào làm tôi thích hơn món này đâu!" An Du Du chỉ hận không thể ôm chầm lấy bức tượng Tam Túc Kim Thiềm trước mặt cắn thử một cái xem có đúng là vàng ròng hay không.
Lâm Nhất ngượng ngùng xoa xoa hai tay vào nhau: "Tôi có một thỉnh cầu hơi đường đột thế này, không biết trước Tết cô có thể nán chút thời gian đến Ma Đô một chuyến, vào viện dưỡng lão thăm bố tôi được không?"
"Bố tôi cứ lải nhải mãi là muốn đón Tết cùng cô, tôi biết chuyện này chắc chắn không thực tế, vì Tết nhất định phải quây quần bên người nhà, nhưng không biết trước Tết cô có rảnh không."
"Không cần phải trước Tết đâu, đúng dịp Tết tôi qua cũng được." An Du Du đáp: "Tôi và người nhà cũng không thân thiết lắm, ăn Tết xong tôi tạt qua thăm bà ngoại một chuyến là được rồi."
An Du Du vỗ ngực đảm bảo: "Yên tâm đi, dịp Tết tôi chắc chắn sẽ đến, tuyệt đối không để Tiểu... Lâm lão tiên sinh phải thất vọng đâu."
Thật ra vẫn còn một câu An Du Du chưa nói ra.
Cô nhóc là đại ca, đương nhiên phải ăn Tết cùng đàn em rồi.
Lâm Nhất và Lâm Nhĩ tặng quà xong thì mãn nguyện ra về, Lâm Nhất còn add WeChat của An Du Du. Để phòng hờ Lâm Nhất lén soi vòng bạn bè của mình rồi phát hiện ra sự thật phũ phàng là cô nhóc căn bản chẳng có làm ăn kinh doanh gì sất, chỉ là một con bé làm thuê nghèo rớt mồng tơi ngày ngày cày cuốc, ngay khoảnh khắc vừa kết bạn WeChat xong, cô nhóc đã block luôn Lâm Nhất khỏi vòng bạn bè của mình.
Thao tác cực kỳ mượt mà.
Nhóm ba người Tần Hoài lên đường đến Cô Tô.
Chỉ mất 20 phút đi tàu cao tốc, thời gian di chuyển rất ngắn.
Trên tàu cao tốc, An Du Du hớn hở khoe rằng lúc về nhà cô nhóc sẽ chưng ngay bức tượng Tam Túc Kim Thiềm này ở tủ giày trước cửa, như vậy mỗi ngày đi làm về cô nhóc có thể nhìn thấy bản thể của mình đầu tiên.
Tần Hoài cũng không nhịn được mà quay sang cảm thán với Thạch Đại Đảm, Tam Túc Kim Thiềm quả không hổ danh là Thụy Thú chiêu tài tiến bảo. Đồ đã mang đi tặng người ta rồi, thế mà vẫn có thể quay về tay mình dưới cái hình thức ảo ma này.
Chiêu tài tiến bảo xịn xò thế cơ mà, vậy mà cả ba kiếp đều nghèo rớt mồng tơi cho đến lúc chết.
LVQ8371