Tần Hoài bắt đầu cảm thấy có khi Giang Vệ Quốc sống khó khăn thật vì phải nuôi tận 5 cậu con trai to béo, nên sau khi nghỉ hưu ông mới phải chạy sô nhận việc khắp nơi như thế. Lúc ăn cơm Lưu Nhị và ông chủ tiệm ngỗng kho cũng kể, 5 cậu con trai, 4 đứa cháu trai, 2 cô cháu gái của nhà họ Giang, ngoại trừ một cô cháu gái người nhỏ nhắn gầy gò ra, thì toàn bộ đều là những kẻ to con lực lưỡng, sức ăn như hạm, cả nhà mà cùng rủ nhau ra đường thì đến xã hội đen cũng phải né xa ba thước.
Mỗi dịp Tết đến xuân về, nhà họ Giang mà ăn thịt lợn thì toàn tính bằng con.
"Thập Tam đúng là vất vả quá." An Du Du vừa về đến khách sạn liền cảm thán, "Cuộc sống khó khăn thế rồi mà mai còn đòi mổ lợn thiết đãi chúng ta, không được, mai tôi phải xách thêm hai thùng sữa đến thăm ông ấy mới được."
An Du Du cảm thán xong liền ôm khư khư cái hộp gỗ tử đàn ngồi đếm bạc trắng, cô lựa ra mấy đồng còn mới để nghịch, rồi quay sang hỏi Thạch Đại Đảm xem nếu cô rải đống bạc trắng này lên cái bàn gỗ nhỏ, rồi đặt Tam Túc Kim Thiềm lên trên thì cảnh tượng đó có đẹp hay không.
Thạch Đại Đảm uyển chuyển đáp lại là chắc không đẹp cho lắm.
Tần Hoài không tham gia vào cuộc thảo luận của hai người họ, bởi vì hắn đang nhắn tin với Triệu Thành An.
Thông qua cuộc tiếp xúc ngắn ngủi buổi chiều và lời kể của ông chủ quán mì, Tần Hoài bước đầu phán đoán Giang Vệ Quốc là một ông lão tính tình không được tốt cho lắm, cuộc sống có thể không khá giả mấy, hoặc cũng có thể là khá giả nhưng lại không chịu ngồi yên, nên mới thường xuyên ra ngoài nhận việc. Một ông lão đã về hưu cực kỳ khỏe mạnh, đam mê nuôi lợn trồng rau, thích cắm rễ ở quê chứ không chuộng lên thành phố.
Nhìn chung, tính khí chẳng khác nào thời còn trẻ.
Hồi Giang Vệ Quốc còn làm đàn em cho An Du Du đã không thích nói chuyện, không bao giờ nói lời thừa thãi, cũng không thích hàn huyên, khách sáo hay sướt mướt. Lần gặp mặt hôm nay cũng y như vậy, ông là đứa đàn em duy nhất không mảy may nhắc đến tình hình gần đây của mình với An Du Du, chỉ im lặng lắng nghe, nghe xong cũng chẳng đưa ra bất kỳ bình luận nào.
Nhưng có một điểm Tần Hoài dám chắc chắn, đó là Giang Vệ Quốc tuyệt đối không mua nổi Thái Phong Lâu.
Theo lời sư phụ Hạ Mục Bính kể, ông từng ra giá lên tới 1.4 tỷ tệ mà người nhà họ Lý vẫn nhất quyết không bán, con trai của Giang Tuệ Cầm vẫn cố chấp tuân theo di nguyện của mẹ, muốn đợi hậu duệ nhà họ Giang tìm về Bắc Bình rồi mới trao trả lại Thái Phong Lâu cho người nhà họ Giang.
Trong 7 người con trai của Giang Thừa Đức, Tần Hoài đã nhìn thấy ba người qua ký ức của các Tinh Quái. Hiện tại đã biết sư phụ Tỉnh qua đời nhiều năm trước, tình hình của Giang Vệ Minh ở đất Thục vẫn bặt vô âm tín, thám tử tư chưa tra ra được tung tích của ông ấy, Giang Vệ Quốc là hậu duệ duy nhất của nhà họ Giang mà hắn tìm được, hơn nữa chiều nay lại vừa mới gặp mặt.
Đồng thời cũng là một ông cụ có cảnh giác cực kỳ cao.
Chiều nay ba người Tần Hoài bị chặn ở cửa ít nhất cũng phải 10 phút đồng hồ, không trình bày rõ lai lịch, mục đích, không đưa ra được bằng chứng thì đến cái cửa cũng đừng hòng bước qua, có thể thấy ý thức cảnh giác phòng chống lừa đảo của ông ấy cao đến mức nào.
Nếu không phải An Du Du vừa mở miệng đã lôi chuyện đi ăn xin năm xưa của Giang Vệ Quốc ra, Tần Hoài đoán chừng cho dù ba người có bước được vào cửa thì việc chứng minh An Du Du thật sự là cháu gái của lão đại cũng phải tốn mất nửa tiếng đồng hồ, trong vòng 30 phút đó thì đừng hòng được nhấp ngụm trà nào.
Trong tình huống như vậy, nếu ngày mai Tần Hoài sỗ sàng nói thắng với Giang Vệ Quốc: Ông Giang này, ông đoán xem có chuyện gì? Thật sự là quá trùng hợp luôn Ông còn nhớ Hạ Mục Bính không? Chính là Hạ Sinh, đồ đệ của Trần Thu Sinh, người năm xưa từng làm chân chạy vặt ở Thái Phong Lâu ấy, cháu cũng quen ông ấy.
Ông ấy đã liên lạc được với con trai của cô ông, cũng chính là em họ ông. Bao năm nay ông ấy vẫn luôn mải miết đi tìm mọi người, muốn đem Thái Phong Lâu trả lại cho mọi người, bây giờ cuối cùng cháu cũng thay ông ấy tìm được ông rồi, ông mau đi Bắc Bình làm thủ tục là có thể lấy lại tửu lâu gia truyền rồi.
Tần Hoài dám cá là nếu ngày mai hắn thật sự nói như vậy, thì chưa đợi hắn nói cho hết câu, cái nắm đấm to như bao cát của Giang Vệ Quốc đã giáng thẳng xuống đầu hắn, rồi bắt cái thằng lừa đảo chết tiệt này cút xéo cho khuất mắt.
Bọn lừa đảo qua mạng người ta cũng chỉ xài mấy bài "Tôi là Tần Thủy Hoàng, gửi tiền đây", hoặc là "Chúc mừng bạn trúng thưởng 5 triệu", chứ chẳng ai rảnh rỗi bịa ra cái phần thưởng là cả một cái tửu lâu to đùng như thế.
Vì vậy, Tần Hoài cảm thấy để sư phụ Hạ Mục Bính đích thân ra mặt nói chuyện này thì hơn. Dù sao An Du Du cũng là lão đại đầu thai chuyển kiếp, nhưng Hạ Mục Bính lại là Hạ Sinh hàng thật giá thật không thể giả mạo.
Kết quả sư phụ Hạ Mục Bính lại bảo không vội.
"Không vội? Không vội là có ý gì? Quan hệ giữa sư phụ Hạ và sư phụ Giang không tốt à? Hồi nhỏ hai người họ từng oánh nhau sao? Nhưng cũng đâu đến mức để bụng thù dai như vậy chứ, đã bao nhiêu năm không gặp mặt rồi, bèo nhất cũng phải 60 năm rồi ấy chứ."
LVQ8371