An Du Du cực kỳ nghiêm túc đáp: "Cháu thật sự rất thích căn nhà đó, tọa Bắc hướng Nam, sô pha lại to đùng, vấn đề duy nhất là nó quá đắt. Với mức lương sếp trả cho cháu hiện tại thì có cày cuốc cả đời cháu cũng chẳng mua nổi.”
Tần Hoài: ... Cạnh khóe tôi đấy à?
La Quân lại liếc xéo Tần Hoài một cái, thản nhiên nói: "Chuyện nhỏ, tôi sẽ nói với Trần Huệ Hồng một tiếng bảo chị ta nhượng lại căn nhà đó cho cô. Nhà của tôi thiếu gì, đến lúc đó cho Trần Huệ Hồng chọn một căn ưng ý mang đi, chắc chắn chị ta sẽ đồng ý thôi."
"Cảm ơn La tiên sinh, ông đúng là hào phóng quá đi mất!" An Du Du mừng rỡ như điên, lập tức rót trà cho La Quân. Nhìn cái điệu bộ kia của cô nhóc, khéo chỉ cần La Quân buông một câu 'Đừng làm thuê cho Tần Hoài nữa, về làm cho tôi đi', là An Du Du sẽ lập tức sút bay sếp cũ, tôn La Quân lên làm sếp mới ngay tắp lự.
"Tần Hoài đã nói rõ tình hình cụ thể của chúng ta cho cô nghe chưa?" La Quân hỏi.
"Chưa ạ, sếp mới chỉ nói sơ qua thôi."
La Quân hơi ghét bỏ lườm Tần Hoài lúc này đã gặm đến quả chuối thứ ba: "Cậu ta toàn nói nhảm, để tôi nói cho nhanh, chuyện là thế này..."
Mười phút sau, nhìn vẻ mặt ngơ ngác của An Du Du, La Quân và Tần Hoài rốt cuộc cũng thấy cõi lòng được cân bằng.
An Du Du ngồi bên bàn ăn đờ đẫn ít nhất cũng phải năm, sáu phút. Ai không biết khéo lại tưởng hiệu quả của miếng Bạch Đường Cao ban sáng không tốt, đánh thức chưa triệt để nên giờ mới thức tỉnh thêm lần nữa. Cô nhóc thẫn thờ lâu đến mức nửa cái bánh thịt bò đang ăn dở trên đĩa cũng nguội ngắt.
Đến mức La Quân uống xong cả chén Trần Bì Trà rồi.
"Bây giờ cô có dự định gì không?” La Quân ung dung hỏi.
Tần Hoài nhíu mày: "Cháu cũng không biết nữa."
"Lúc nãy nghe Du Du kể xong, trong đầu cháu thực ra nảy ra rất nhiều suy nghĩ. Trước kia cháu rất lo Lão Thạch lén chạy đến Cô Tô tìm Hứa xưởng trưởng, khiến ông ấy sinh ra tâm kết mới rồi độ kiếp thất bại. Nhưng lần này cháu lại cực kỳ muốn ủng hộ Du Du xin nghỉ phép đến Cô Tô tìm Hứa xưởng trưởng, cho dù không nhận mặt nhau giống như Triệu Thành An và Hạ Mục Bính, thì chí ít để hai người họ gặp nhau một lần cũng tốt."
"Nhưng lý trí lại mách bảo cháu làm vậy là không ổn. Hạ Mục Bính và Triệu Thành An là một trường hợp vô cùng đặc thù, một khi đã gặp mặt, tất cả những chuyện xảy ra sau đó đều nằm ngoài tầm kiểm soát."
"Trên đường tới đây, cháu tính hay là cứ để Du Du đến thành phố Z tìm Giang Vệ Quốc trước. Du Du bảo hồi Giang Vệ Quốc ở Ma Đô vẫn luôn nung nấu ý định về Bắc Bình mua lại Thái Phong Lâu. Cháu rất muốn báo tin này cho Hạ Lão Tiên Sinh, nhưng cháu nghĩ vẫn nên bàn bạc với Triệu Thành An một tiếng."
"Cháu còn muốn báo cho Giang Vệ Quốc biết tưng tích của Tỉnh sư phụ nữa, nhưng Tỉnh sư phụ đã qua đời nhiều năm rồi, nhất thời cháu không bịa ra được lý do nào cho hợp lý."
"Giá mà thám tử tư của ông tìm được tung tích Giang Vệ Minh sư phụ, mà Giang Vệ Minh vẫn còn sống thì tốt biết mấy. Có một tin vui như thế, thì dẫu lý do có sượng trân cỡ nào, chỉ cần giúp anh em ruột thịt bọn họ đoàn tụ là tốt rồi."
"Thám tử tư không tìm được thì trách tôi chắc?"
"Hóa ra Tiểu Cửu lăn lộn cũng bết bát quá." Giọng nói mang theo chút hụt hẫng của An Du Du cắt ngang cơn thịnh nộ của La Quân, "Nhà máy dệt quốc doanh phá sản, con trai út của Tiểu Cửu chết, vợ với con trai cả của nó cũng chết. Bây giờ nó chỉ còn côi cút một mình, chắc cũng chẳng có bao nhiêu tiền lương hưu."
Tần Hoài & La Quân: ?
Cô im lặng ròng rã năm sáu phút đồng hồ chỉ để suy nghĩ về cái vấn đề này thôi á?
"Cháu cứ tưởng ít ra cũng có Tiểu Cửu lăn lộn khấm khá chút. Cháu nhặt bao nhiêu đàn em như thế, có một đứa sống thọ, làm ăn phát đạt thì cháu về khoác lác cũng có tí thể diện chứ."
"Xem ra Tiểu Cửu lăn lộn khéo còn thua cả Giang Vệ Quốc. 5 thằng con trai của Giang Vệ Quốc đứa nào cũng cao to lực lưỡng, chắc không dễ ngủm củ tỏi thế đâu."
"Thế... Du Du à, vừa nãy em đang nghĩ gì vậy?" Tần Hoài dè dặt thăm dò.
"Em đang nghĩ xem kiếp trước mình có chôn thỏi vàng nào dưới đất để phòng thân lúc nguy cấp không. Nghĩ mãi mới nhớ ra, kiếp trước em căn bản làm quái gì có tiền mà mua vàng thỏi."
"Hả?” Tần Hoài nghe xong đứng hình luôn.
"Sếp ơi, em vẫn muốn xin nghỉ phép đi Cô Tô tìm Tiểu Cửu và đi thành phố Z tìm Giang Vệ Quốc." An Du Du nói xong, kiêu ngạo ngẩng cao đầu, "Tiểu Cửu bây giờ tứ cố vô thân, vào viện dưỡng lão bị người ta bắt nạt cũng không sao, đại ca của nó là em đây vẫn còn sống sờ sờ ra đấy, em sẽ bảo kê cho nó!"
"Năm nó 9 tuổi em bảo kê được nó, thì năm nó 90 tuổi em vẫn dư sức bảo kê!"
"Hứa xưởng trưởng chỉ sống trong viện dưỡng lão thôi, đâu có nghĩa là sẽ bị người ta bắt nạt. Thực ra có rất nhiều viện dưỡng lão chính quy..." Tần Hoài yếu ớt phản bác, nhưng An Du Du căn bản không thèm để tâm, hoặc cũng có thể là do cô nhóc không nghe thấy.
"Vốn dĩ em định nhét cho nó hai thỏi vàng để nó tự lo cho bản thân trước, đợi trước khi nó tròn 90 tuổi em nhất định sẽ về bảo kê nó. Nhưng hình như em làm gì có vàng thỏi mà chôn, với mức lương hiện tại của em mà muốn tậu hai thỏi vàng thì khéo phải cày cuốc..."
"Sếp ơi, sếp có thể cho em mượn trước 20 vạn để em mua hai thỏi vàng được không?”
LVQ8371