Dựa theo thông tin mà thám tử tư điều tra được, vợ của Giang Vệ Quốc tên là Triệu Lan Hoa, nhỏ hơn ông 11 tuổi, hai người có với nhau tổng cộng 5 cậu con trai.
Nếu nói Giang Vệ Quốc là một ông lão gân guốc khỏe mạnh, thì Triệu Lan Hoa lại là một bà cụ có vẻ ngoài rất đỗi phúc hậu. Triệu Lan Hoa cười tủm tỉm cầm tách trà từ trong phòng đi ra, rót cho ba người Tần Hoài mỗi người một ly.
Ly trà là loại ly to rất phổ biến ở dưới quê, lá trà cũng được bỏ vào rất nhiều, vừa rót nước nóng vào thì hơi nước quyện cùng hương trà đã bốc lên nghi ngút. Tần Hoài từng uống không ít loại trà ngon ở Vân Trung Thực Đường và Tri Vị Cư, nên chỉ cần ngửi mùi hương là hắn đã biết chất lượng trà nhà Giang Vệ Quốc cũng không tồi.
Thạch Đại Đảm cũng có thể thông qua chiếc áo khoác Valentino trên người Giang Vệ Quốc mà nhìn ra điều kiện kinh tế của nhà họ Giang chẳng hề kém cạnh chút nào.
An Du Du thì chẳng nhìn ra được cái gì sất, một là cô ấy không biết nhãn hiệu Valentino, hai là không biết phân biệt được trà ngon hay dở, thậm chí đến cả trà sữa cô ấy cũng chẳng sành, thuộc cái thể loại đưa cho một ly trà xanh sữa hoa nhài cũng chẳng uống ra được vị gì.
Theo góc nhìn của An Du Du, Thập Tam từng là người lăn lộn giỏi nhất, nuôi sống cả một nhóm ăn mày năm đó quả nhiên vì đẻ quá nhiều con trai nên lúc về già sống chẳng được dư đả cho cam.
Quần áo thì mặc độn phồng lên xám xịt, lại còn sống trong một căn nhà ở dưới quê, nhà tuy rộng nhưng chẳng có mấy món đồ nội thất, cuộc sống so với Lâm Thất và Hứa Thành Cương thì kém xa lắc lơ.
Ít ra trong viện dưỡng lão của hai người họ còn có bàn mạt chược.
Triệu Lan Hoa rót trà xong thì mỉm cười với ba người họ, rồi lại quay vào trong phòng tiếp tục nghe Hoàng Mai Hý. Vì cửa phòng đóng không kín, nên tiếng Hoàng Mai Hý phát ra từ chiếc đài radio bên trong vẫn vọng ra ngoài, nghe qua là biết chất lượng âm thanh của chiếc đài này chẳng được tốt cho lắm.
"Cháu là cháu gái của lão đại, vậy cháu tên là..."
"Thế còn hai cậu?" Giang Vệ Quốc đưa mắt nhìn sang Tần Hoài và Thạch Đại Đảm.
Tần Hoài vội vàng đáp lời: "Cháu tên là Tần Hoài, anh ấy tên là Thạch Đại Đảm, hai người chúng cháu đều là bạn của Du Du, đi cùng để tháp tùng cô ấy tới đây ạ."
Lúc này Giang Vệ Quốc mới dịu giọng xuống, nét mặt cũng hòa hoãn hơn một chút với Tần Hoài và Thạch Đại Đảm, ông nhìn sang An Du Du hỏi: "Cháu đến tìm ông có chuyện gì không?"
Lần này An Du Du lại răm rắp làm theo kịch bản: "Dạ không có chuyện gì đâu ạ, cháu chỉ muốn đến thăm ông một chút thôi. Ông Lâm và ông Hứa cũng muốn biết tình hình dạo này của ông ra sao, hiện tại hai ông ấy sống trong viện dưỡng lão đều rất tốt ạ."
"Môi trường ở viện dưỡng lão rất tốt ạ."
Giang Vệ Quốc nghe không hiểu vì sao An Du Du lại đặc biệt nhấn mạnh về viện dưỡng lão, nhưng nghe cô ấy nói vậy thì sắc mặt ông càng thêm phần hòa hoãn, giọng điệu cũng trở nên ôn hòa hơn rất nhiều: "Tình hình đạo này của hai người đó thế nào rồi?"
An Du Du lập tức bắt đầu đi theo đúng quy trình, cô ấy kể hết tình hình gần đây của Lâm Thất và Hứa Thành Cương cho Giang Vệ Quốc nghe, ngay cả chuyện Hứa Thành Cương được kế thừa di sản của Trần Thuận cũng kể tuốt tuồn tuột.
Trong lúc kể An Du Du đã phải uống hết ba ly trà, miệng cũng sắp khô khốc cả lại.
Sau khi nghe xong tình hình gần đây của hai người bạn cũ từng cùng nhau đi ăn xin mấy chục năm không gặp, nét mặt Giang Vệ Quốc không có quá nhiều sự dao động, ông chỉ gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó mới mở lời: "Năm đó sau khi bà nội cháu qua đời, quả thật ông đã được chia mấy chục đồng bạc trắng từ di sản của bà ấy."
"Ông không biết bà ấy có viết trong nhật ký hay không, lúc còn trẻ ông vẫn luôn chắt bóp tích cóp tiền, chỉ mong có một ngày được quay lại Bắc Bình mua lại tửu lâu của gia đình."
"Mấy chục đồng bạc trắng năm đó ông vẫn luôn giữ nguyên chưa từng đụng tới, để đến bây giờ chắc cũng chẳng còn đáng giá là bao, nhưng đó dù sao cũng là đi sản của bà nội cháu, xét theo lý ông nên vật quy nguyên chủ.”
"Các cháu cứ ngồi đây chơi một lát, để ông đi tìm xem nó ở đâu." Nói xong, Giang Vệ Quốc liền đứng dậy đi vào phòng trong tìm tiền, chẳng nói thêm bất cứ lời thừa thãi nào.
Giang Vệ Quốc vừa đi khuất, An Du Du liền hưng phấn nhảy cẫng lên, đè thấp giọng reo nhỏ: "Tiền của tôi!"
"Tôi biết ngay Thập Tam là tốt nhất mà, ông ấy thế mà lại chẳng tiêu một đồng bạc trắng nào, giữ lại hết luôn! Tuyệt quá, tôi có thể lấy lại tiền của mình rồi!"
Tần Hoài tỏ vẻ không hiểu nổi sự hưng phấn của An Du Du cho lắm, bạc trắng cái thứ này ngoại trừ một số ít loại hàng hiếm có giá trị cao ra, thì bạc trắng bình thường thật sự chẳng đáng giá bao nhiêu. Mấy chục đồng bạc trắng bên phía Giang Vệ Quốc, xác suất cao là giá trị kém xa ba thỏi vàng của Lâm Thất, thế nhưng mức độ hưng phấn mà An Du Du thể hiện ra lúc này ít nhất cũng phải gấp 10 lần so với lúc đứng trước bức tranh của Trương Đại Thiên.
"Mấy đồng bạc trắng mà cô để lại năm đó để đến tận bây giờ có khi chăng đáng giá bao nhiêu đâu." Tần Hoài nhỏ giọng nhắc nhở.
"Tôi biết chứ, nhưng đó là tiền của tôi!" Giọng An Du Du rất nhỏ, nhưng tông giọng lại rất cao, trong lời nói ngập tràn sự hưng phấn và kích động không thể kìm nén, "Tiền của tôi đấy!"
"Trời ơi, tôi không ngờ bây giờ vẫn còn có thể lấy lại số tiền năm đó mình để lại đấy!"
LVQ8371