Lâm Thất vừa tìm sổ tiết kiệm, vừa tiếp tục kể lể. Vì trí nhớ quá kém nên ông cụ cứ nhai đi nhai lại một chuyện, Tần Hoài đành phải chắt lọc những ý chính để nghe.
Sau khi phất lên, Lâm Thất dọn lên thành phố tận hưởng mấy năm tháng sống trong nhung lụa. Nhưng rồi ông cụ thấy cuộc sống ở thành phố cũng chỉ đến thế, chi bằng dọn về làng đợi đại ca, thế là ông cụ lại xách vali về làng ở thêm vài năm.
Kể từ khi vợ Lâm Thất qua đời vì ung thư, đám con cái không yên tâm để ông cụ sống lủi thủi một mình ở quê nên đã ép ông cụ phải về thành phố sống cùng. Ai dè mới lên thành phố chưa đầy một năm, ông cụ đã bị chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer.
Đương nhiên đoạn này là do Tần Hoài xâu chuỗi từ lời kể của Lâm Thất và tài liệu của thám tử tư mà đoán ra. Chứ qua lời kể của Lâm Thất thì ông cụ làm quái gì bị Alzheimer, mà là con cháu ông cụ tự dưng bốc hơi sạch sẽ, lâu lâu mới ló mặt ra. Thay vào đó là mấy gã thanh niên và trung niên bụng dạ khó lường đã nhốt ông cụ vào đây, không cho ông cụ về nhà, lại còn giả mù sa mưa đến hỏi han ân cần quan tâm ông cụ. Thực chất chắc chắn là bọn chúng đã đánh hơi được vụ ba thỏi vàng nên muốn lừa tiền ông cụ đây mà.
Nói tới đây, Lâm Thất lại vỗ ngực đảm bảo với An Du Du rằng chuyện ông cụ có ba thỏi vàng trong tay là cơ mật cấp quốc gia, đám con cái hoàn toàn mù tịt. Lũ lừa đảo kia cũng chưa tra tấn ép cung ông cụ, nên ông cụ tuyệt đối không hé răng nửa lời.
Lâm Thất nhờ An Du Du đi đào vàng trước, sau đó đi tìm con trai con gái của mình. Nếu được thì đại ca tốt nhất là đón luôn ông cụ ra khỏi cái chốn quỷ quái này.
Căn bệnh khiến Lâm Thất miêu tả những ký ức càng gần đây thì lại càng lộn xộn, thường xuyên nói một hồi là tự làm mình lú luôn. Nhưng ông cụ lại nhớ cực kỳ rõ những chuyện ngày xửa ngày xưa. Chẳng hạn như lúc nhận được thư của An Du Du, phát hiện trong thư đại ca còn gửi cho mình tận 10 tệ, ông cụ đã mừng rỡ như điên vì biết đại ca mang theo ký ức đi đầu thai.
Đúng vậy, lúc đó Lâm Thất đã cực kỳ đinh ninh An Du Du không phải chết đi sống lại, mà là lúc đi đầu thai đã trốn không uống canh Mạnh Bà.
Về phần lý do vì sao... Chuyện này lại dính dáng đến một bí mật mà người chết không biết, nhưng đám đàn em của An Du Du thì ai cũng rõ mười mươi —— năm đó Lâm Thất, Hứa Thành Cương, Giang Vệ Quốc và Trần Thuận đã cất công lặn lội đến tận Việt Tỉnh để nhặt xác cho An Du Du (An Du Du bệnh chết ở Việt Tỉnh). Bọn họ đã mua một cỗ quan tài xịn xò, chọn một mảnh đất phong thủy hữu tình để an táng cho cô nhóc.
Còn đống tiền An Du Du tích cóp được, một phần dùng để mua quan tài và đất hạ huyệt, phần lớn số tiền còn lại đưa cho Trần Thuận, chút đỉnh còn thừa thì chia đều cho Lâm Thất, Hứa Thành Cương và Giang Vệ Quốc.
Năm đó Lâm Thất rõ ràng là một trong những người thừa kế di sản của An Du Du cơ mà.
Tiện thể nhắc luôn, năm đó đứa giàu nhất đám đàn em là Hứa Thành Cương còn lén lút mời một thầy phong thủy về xem bói. Ông thầy phán An Du Du chết thảm quá, nhất định phải cúng bái liên tục ít nhất 30 năm, để cô nhóc ở dưới suối vàng được hưởng hương hỏa thì mới có thể an tâm đi đầu thai.
Lúc đó Lâm Thất đến mảnh đất cắm dùi để trồng trọt còn chẳng có, vé tàu từ Ma Đô đi Việt Tỉnh cũng là do Giang Vệ Quốc bao chót. Cái nhiệm vụ khó nhằn này đương nhiên không đến lượt ông cụ nhúng tay vào, ông cụ cũng chẳng biết Giang Vệ Quốc và Hứa Thành Cương bàn bạc thế nào, nhưng ông cụ một mực tin tưởng Cửu ca và Thập Tam ca chắc chắn đã cúng bái cực kỳ chu đáo.
Lúc An Du Du gửi thư cho Lâm Thất, tính ra cô nhóc chết còn chưa đầy 30 năm. Đầu thai nhanh như chớp thế này, chứng tỏ việc cúng bái linh nghiệm phết chứ lị.
Ba người Tần Hoài nghe xong đoạn này thì đơ toàn tập.
Khoan, dừng khoảng chừng là hai giây, nghe ảo ma thật đấy, nhưng cái logic của Lâm Thất lại tự hợp lý hóa một cách hoàn hảo luồn.
An Du Du bên này thậm chí chẳng cần phải bại lộ thân phận Tinh Quái của mình, cứ thế thản nhiên thừa nhận: đúng rồi đấy, tao chính là trốn không uống canh Mạnh Bà lúc chuyển thế đầu thai đấy. Dù sao Lâm Thất cũng đã đinh ninh An Du Du là đại ca của mình rồi, giờ cô nhóc có nói hươu nói vượn gì thì ông cụ cũng tin sái cổ, não bộ của ông cụ hiện tại cũng đâu có tỉnh táo gì cho cam.
An Du Du cũng không rảnh rỗi sinh nông nổi mà đi khai mình là Tinh Quái làm gì, cô nhóc chỉ lặp đi lặp lại việc xác nhận vị trí chôn vàng xem có sai sót gì không. Cô nhóc đã lên sẵn dây cót tối nay đi đào trong đêm luôn, tránh để đêm dài lắm mộng.
Về phần những thứ khác, cũng chẳng có gì đáng nói.
Cả cuộc đời này của Lâm Thất thực ra trôi qua cực kỳ bình lặng, ngay cả vụ giải tỏa đền bù nghe có vẻ đáng ghen tị kia, thì cũng là giải tỏa cùng với nửa ngôi làng. Vì căn nhà cũ quá nhỏ, diện tích đất bị thu hồi ít, nên số nhà ông cụ được chia thuộc hàng hẻo nhất trong số các hộ diện giải tỏa của làng.
LVQ8371