Hai người vừa bước vào nhà đã mang đến hung tin dời giờ ăn cơm - 18 món ăn chắc chắn không thể làm xong trong chốc lát được, bữa cơm này bèo nhất cũng phải đợi đến 7 giờ tối mới được ăn.
Vương Tú Liên rất sành sỏi bảo với ba người, 7 giờ tối ăn lại càng ngon, lúc đó đói rã ruột rồi ăn mới được nhiều, mới thấy thơm. Bà ấy đặc biệt dặn dò nhóm Tần Hoài, có đói mấy cũng chỉ được uống nước trà, hạt dưa cũng phải rén miệng lại, nếu không cắn hạt dưa no bụng rồi tối không ăn được cỗ toàn lợn thì phí của giời.
Với tư cách là những chuyên gia buôn dưa lê, Vương Tú Liên và bà Giang đã mang đến cả rổ những tin đồn hóng hớt cực kỳ đặc sắc về người nhà họ Giang.
Bà Giang phụ trách kể chuyện về chồng và con trai mình, Vương Tú Liên cũng phụ trách kể lể về chồng và con trai bà ấy.
Bà Giang kể lể chuyện bao năm qua bà và Giang Vệ Quốc đã chật vật nuôi nấng 5 cậu con trai to béo như thế nào, bón từng miếng cơm để 5 cậu con trai vạm vỡ như ngày hôm nay. Kết quả là 5 cái đứa xui xẻo này ngoại trừ Giang Kiến Khang ra thì chẳng mống nào chịu kế thừa tay nghề của Giang Vệ Quốc, mà Giang Kiến Khang - kẻ duy nhất kế thừa tay nghề lại chẳng phải là đứa có thiên phú tốt nhất, có dạo làm cho Giang Vệ Quốc tức đến mức phát rồ.
Ngoại trừ 5 cậu con trai không có chí tiến thủ ra, Giang Vệ Quốc còn có thêm 4 cậu cháu nội và 2 cô cháu gái cũng chắng khá khẩm hơn là bao.
Nếu nói 5 cậu con trai ít ra cũng từng học qua, ít nhiều cũng biết chút đỉnh, thì 4 cậu cháu nội cùng 2 cô cháu gái xui xẻo kia thậm chí còn chưa từng đụng đến cái thớt.
Chỉ có một đứa tạm coi là có dính dáng, chính là cậu nhóc Giang Phong hôm nay về phụ bếp, nền tảng cơ bản rèn luyện cũng tàm tạm, kỹ năng dùng dao cũng tạm ổn, thiên phú cũng chấp nhận được, ngặt nỗi hắn cũng chẳng chịu theo nghề bếp.
Trong 4 cậu cháu trai xui xẻo này, lôi đại đứa nào ra cũng đều là mọt sách, thành tích học tập đứa sau lại xuất sắc hơn đứa trước.
Mấy năm nay dân làng cứ thi thoảng lại qua nhà xin Giang Vệ Quốc bí kíp nuôi dạy cháu, hỏi xem ông đã bồi dưỡng kiểu gì mà được 4 cậu cháu trai ham học đến thế, thành tích học tập lại còn xuất chúng, làm cho ông tức đến hộc máu.
Vốn dĩ Giang Vệ Quốc là người không chịu ngồi yên, còn rất thích chạy sô nấu cỗ bên ngoài, nhưng mấy năm nay vì quá đối buồn bực nên ông cũng chẳng buồn nhận cỗ bàn gì nữa, ngày ngày chỉ ở nhà chăn lợn.
Đàn lợn được chăm bẵm vô cùng mát tay, bà Giang quả quyết rằng tối nay lúc ăn cỗ toàn lợn, ba người Tần Hoài sẽ được diện kiến chất lượng thực sự của con Đại Hoa.
So với lời kể vô cùng đặc sắc của bà Giang, những gì Vương Tú Liên nói lại có phần bình đạm hơn, chỉ mang tính chất bổ sung thêm thông tin.
Vương Tú Liên nhiệt tình khoe với nhóm Tần Hoài rằng nhà bà ấy có mở một tiệm ăn tên là Kiện Khang Tiểu Cật ở thành phố Z, cũng được coi là quán ngon giấu nghề ở đất Z này, nếu ba người có dịp ghé qua thì cứ đến ăn thoải mái, không lấy tiền.
Cái kiểu tự xưng là quán ăn lâu năm mở được 10 năm, ẩn mình nơi góc phố hẻm nhỏ như Vân Trung Thực Đường là hàng pha ke, còn Kiện Khang Tiểu Cật mới là hàng riu.
Ít nhất thì Kiện Khang Tiểu Cật cũng đã thật sự mở được hơn chục năm rồi.
Từ lời kể của Vương Tú Liên, Tần Hoài lờ mờ nhận ra tuy Giang Kiến Khang kế thừa tay nghề của Giang Vệ Quốc, nhưng chắc chắn là không vượt qua được trình của bố mình, thảo nào mấy năm nay Giang Vệ Quốc ngày càng sinh ra sầu não.
Khoan bàn đến chuyện tích cóp đủ tiền để quay lại Bắc Bình mua đứt Thái Phong Lâu, ngay cả việc đào tạo ra vài cậu con trai cháu nội xuất chúng để truyền lại y bát, làm rạng danh tay nghề của nhà họ Giang mà Giang Vệ Quốc cũng chẳng làm nổi, bảo sao không rầu rĩ cho được.
Tần Hoài càng nghe càng thấy những suy tính của Hạ Mục Bính rất có lý, với cái tình cảnh hiện tại của Giang Vệ Quốc, việc Hạ Mục Bính đến tìm ông ấy, rồi đưa ông ấy đi gặp người nhà họ Lý để đòi lại Thái Phong Lâu, có khi lại càng làm Giang Vệ Quốc thêm phần sầu não.
Sự nghiệp không có người kế thừa, lấy lại một cái xác tửu lâu rỗng tuếch thì có ích lợi gì.
Vương Tú Liên và bà Giang cứ thế thao thao bất tuyệt một tràng, kể từ sáng tỉnh mơ tới tận lúc trời tối mịt, nước trà chăng biết đã tốn bao nhiêu ấm, buôn đưa lê mãi cho đến lúc Giang Phong chạy tọt lên nhà trên.
"Mẹ, bà nội, chú Thạch, anh Tần, chị An, cỗ toàn lợn xong xuôi cả rồi, ông nội bảo cháu lên gọi mọi người xuống ăn cơm ạ."
Cỗ toàn lợn, đúng như tên gọi của nó, chính là một mâm cỗ được làm từ mọi bộ phận của con lợn.
Tần Hoài chưa từng được ăn một mâm cỗ toàn lợn hoàn chỉnh bao giờ, cũng chẳng biết cái mâm cỗ 36 món mà Giang Vệ Quốc nhắc tới rốt cuộc hoành tráng đến mức nào, nhưng khi hắn bước vào phòng ăn ở sân sau, nhìn thấy 18 đĩa thức ăn bày kín bàn, thì đã thấy vô cùng thịnh soạn rồi.
Có thể nói, Tần Hoài chưa bao giờ nhìn thấy nhiều món thịt lợn đến thế trong cùng một bữa ăn.
Nhà Giang Vệ Quốc rất rộng, so với mặt bằng chung nhà tự xây ở nông thôn thì cũng thuộc hàng khủng. Ba người Tần Hoài từ nãy đến giờ đều loanh quanh ở nhà trên, nhà trên là khu vực chuyên dùng để tiếp khách, nên bất kể là phòng khách hay gian ngoài đều không có quá nhiều dấu vết sinh hoạt.
LVQ8371