Việc Hứa Thành Cương hỏi thăm tình hình gần đây của Lâm Thất nằm trong dự liệu của đám người Tần Hoài, đoạn này cũng không cần bịa chuyện hay tự do phát huy, chỉ cần giấu đi sự thật An Du Du từng viết thư gửi cho Lâm Thất 10 tệ, còn lại toàn bộ nói ra hết là được.
An Du Du bắt đầu nói luyên thuyên không ngừng nghỉ, trong lúc đó uống hết đủ hơn nửa ấm trà, Hứa Thành Cương lại pha thêm một ấm nữa cô ấy mới nói xong.
Nghe nói Lâm Thất tuy mắc bệnh đãng trí tuổi già, nhưng sức khỏe vẫn không tệ lắm, mấy năm nay sống không tính là quá tốt cũng không quá tệ, con cái đều khá hiếu thuận, Hứa Thành Cương liền nở nụ cười vui mừng.
"Tiểu... Ông Hứa, ông mấy năm nay sống thế nào?" An Du Du suýt chút nữa thuận miệng gọi Hứa Thành Cương là Tiểu Cửu.
"Tôi..." Hứa Thành Cương uống một ngụm trà: "Không tốt cũng không xấu."
Sau đó Hứa Thành Cương bắt đầu kể lại những chuyện mình đã trải qua trong những năm qua.
Tin tức An Du Du nghe ngóng được thực ra có chỗ không đúng, nhưng chuyện này cũng không thể trách cô ấy, bởi vì lúc An Du Du còn sống ở kiếp thứ nhất đã bị lừa rồi.
Đám đàn em của cô ấy đều rất nỗ lực.
Hứa Thành Cương chỉ làm ở xưởng thép chưa đến hai năm, không phải ông không nỗ lực, mà là xưởng thép đã phá sản. Theo như lời Hứa Thành Cương nói, lợi nhuận của xưởng thép thực ra rất tốt, nhưng nó cứ thế mà sập tiệm, trong hai năm ở xưởng thép hắn đã học được một chút kỹ thuật, cũng biết thêm nhiều chữ hơn và còn biết viết một số chữ.
Sau khi xưởng thép sập tiệm, Hứa Thành Cương không tìm được công việc nào tốt hơn, liền đưa ra một quyết định trái với ý của lão đại —— lén lút tòng quân.
Năm đó An Du Du tuyệt đối cấm đàn em đi tòng quân. Dưới góc nhìn của cô ấy, đưa đàn em đi tòng quân chẳng khác nào đem một đứa đàn em sắp nuôi lớn, sau này mỗi tháng đều có thể định kỳ gửi tiền cho mình, đem bán đi với cái giá bèo bọt chưa tới hai đồng bạc trắng.
Lại còn là kiểu bán một đi không trở lại, kiểu mua đứt bán đoạn.
Đương nhiên, lúc kể lại Hứa Thành Cương đã bất động thanh sắc giấu nhẹm đi việc đây là hành vi làm trái với quyết định của lão đại. Hắn chỉ nói hắn biết lão đại thiếu tiền, rất muốn tích cóp tiền để quay lại Ma Đô, sau khi xưởng thép sập tiệm hắn không tìm được công việc nào có thể tiết kiệm được tiền, nên lựa chọn tốt nhất chính là tòng quân.
Lúc An Du Du mất đã không còn đánh trận nữa, lúc đó Hứa Thành Cương vốn định giống như Lâm Thất, đến vùng nông thôn gần Ma Đô để làm ruộng. Nhưng vì cô ấy qua đời nên hắn được chia một khoản di sản, dưới sự gợi ý của Trần Thuận, hắn đã đến Cô Tô mở một cửa tiệm.
Sau đó nữa hắn đi làm quân tình nguyện, trước khi đi đã đóng cửa tiệm, gửi toàn bộ tiền cho Trần Thuận, ôm theo dự định cửu tử nhất sinh mà báo danh nhập ngũ.
Sau khi xuất ngũ trở về, Hứa Thành Cương được phân đến xưởng dệt bông làm lãnh đạo, rồi thăng tiến một mạch lên làm xưởng trưởng.
Về việc Hứa Thành Cương có thể lên làm xưởng trưởng nhờ việc ở rể, tin đồn này thực ra cũng là giả. Hắn đúng là có ở rể, nhưng cho dù hắn không ở rể thì cũng có thể làm đến chức xưởng trưởng. Việc hắn ở rể hoàn toàn là vì hắn là một trẻ mồ côi trăm phần trăm, không có bất kỳ người thân bạn bè nào, nên coi bố mẹ vợ cũng chính là bố mẹ ruột của mình.
Càng không cần phải nói đến việc vợ còn cùng họ với mình, hai đứa con trai gọi ông bà ngoại là ông bà nội, Hứa Thành Cương căn bản chẳng để tâm chút nào, chính hắn cũng gọi bố mẹ vợ là bố mẹ.
Lúc Hứa Thành Cương kể chuyện, thuận tiện báo cho nhóm bốn người Tần Hoài biết tin Trần Thuận đã chết. Trần Thuận qua đời lúc con trai lớn của hắn được hơn hai tuổi. Khi đó hắn đã mất liên lạc với Trần Thuận nhiều năm rồi. Hắn thì định cư ở Cô Tô làm việc ổn định, còn Trần Thuận lại luôn sống cảnh nay đây mai đó, lúc thì ở miền Nam, lúc lại lên miền Bắc.
Trần Thuận chết ở đất Thục, nghe nói là do trời mưa to gặp phải sạt lở đất mà chết, ngay cả thi thể cũng không tìm thấy. Bởi vì hắn vẫn luôn chưa lập gia đình, nên di sản của hắn được chia đều làm 4 phần, hai phần để lại cho em trai em gái còn sống, một phần để lại cho Giang Vệ Quốc, một phần để lại cho Hứa Thành Cương.
Về phần tại sao không có phần của Lâm Thất, chủ yếu là do khi đó Lâm Thất đang làm ruộng ở dưới quê, Trần Thuận và cậu ấy cũng không thân thiết gì, hai người đã sớm cắt đứt liên lạc hoàn toàn rồi.
Về phần năm đó Trần Thuận cụ thể để lại bao nhiêu di sản...
Hứa Thành Cương được chia 12 thỏi vàng.
Nghe đến đây, Tần Hoài và An Du Du đồng loạt hít sâu một ngụm khí lạnh, hắn thậm chí còn nghe ra được ẩn ý trong tiếng hít khí lạnh đó của cô ấy.
Một phần lớn trong di sản của Trần Thuận đều là di sản của ta mà!
Tần Hoài xem như đã phát hiện ra rồi, đám Tinh Quái này thật sự rất thích vàng thỏi. An Du Du là do không ngờ mình lại chết sớm như vậy, chưa kịp đổi tiền mồ hôi nước mắt thành vàng thỏi. Trần Thuận đoán chừng là thấy được vết xe đổ của cô ấy nên đã tính toán từ sớm, cho nên đi sản chia chác vô cùng dễ dàng.
Dựa vào di sản của Trần Thuận, Hứa Thành Cương đã chỉnh đốn lại xưởng dệt bông, phát triển xưởng dệt bông ngày càng lớn mạnh, trở thành nhà máy quốc doanh số một ở Cô Tô.
LVQ8371