Thời gian thì gấp rút mà nhiệm vụ thì nặng nề, lát nữa Hứa Thành lại còn ghé qua. Tuy Tần Hoài chẳng mặn mà gì với cái tạp chí Tri Vị) kia, thậm chí còn hơi bị ám ảnh tâm lý, nhưng đối với vị nhà phê bình ẩm thực khét tiếng bậc nhất thế giới như Hứa Thành, hắn vẫn dành một sự tôn trọng tuyệt đối.
Hứa Thành không chỉ viết review trên 《Tri Vị》, mà còn viết review ngay trên vòng bạn bè. Lỡ hôm nay Điểm Tâm làm không ra hồn, Hứa Thành đăng bài bóc phốt hắn lên vòng bạn bè, thì Tần Hoài coi như thân bại danh liệt trong giới đầu bếp toàn cầu luôn.
Tiểu Tần sư phụ cặm cụi trong bếp, dốc lòng làm Điểm Tâm.
Lâm Quyên ôm khư khư ba thỏi vàng hằn rõ dấu răng, đứng thất thần ở cửa bếp, vẻ mặt cực kỳ phức tạp, chẳng biết nên nói cái gì cho phải.
Vừa nãy Lâm Quyên đã rất mất tiền đồ mà cắn thử mỗi thỏi một cái, tuy không biết vàng thật có vị gì, nhưng cô ấy cá chắc đây là hàng thật giá thật.
Lâm Quyên cảm thấy chuyện này ảo ma vô cùng.
Ông nội cô ấy mắc bệnh Alzheimer đâu phải ngày một ngày hai, làm ba cái trò dở dở ương ương cũng chẳng phải chuyện lạ gì. Nhưng cái trò chôn vàng thỏi dưới sân nhà cũ, rồi sai người khác đi đào thế này thì... Lâm Quyên chỉ là một bà nội trợ bình thường, thú vui tao nhã hằng ngày là vừa làm việc nhà vừa bật điện thoại nghe mấy bộ truyện sảng văn mà thôi.
Cốt truyện ngoài đời thực này khéo còn cẩu huyết hơn cả tiểu thuyết.
"Tần... Tần sư phụ." Lâm Quyên vô cùng bứt rứt nhìn Tần Hoài: "Cái này... mấy thỏi vàng này, hay là cậu và Tiểu An cứ giữ lấy đi. Dù sao đây cũng là đồ ông nội tôi tặng cho Tiểu An, cậu mà không hé răng, chúng tôi cũng chẳng biết dưới sân nhà cũ lại chôn vàng thỏi cơ đấy."
Tần Hoài không ngờ sau mười mấy phút đấu tranh tư tưởng, phản ứng đầu tiên của Lâm Quyên lại là chê vàng.
Phải biết rằng, ba thỏi Đại Hoàng Ngư này đặt ở cái thời đại nào thì cũng là một gia tài kếch xù. Nếu không phải trong thẻ ngân hàng của Tần Hoài đang nằm chễm chệ hơn 20 triệu tệ, lại còn sắp được thừa kế một khối tài sản khổng lồ từ La Quân, thì hắn cũng đã sáng mắt lên vì ba thỏi vàng này rồi.
Cho dù Lâm Quyên có ỉm luôn ba thỏi vàng này, giấu nhẹm chuyện này với anh trai, cô ruột và bố mình, thì đặt trong mấy bộ phim luân lý gia đình cũng chỉ là chuyện thường tình ở huyện.
Tần Hoài vừa nhào bột vừa ngẩng lên nhìn Lâm Quyên một cái, không nói tiếng nào.
"Hồi bé tôi do ông bà nội nuôi lớn." Lâm Quyên kể, "Ông nội tôi không biết chăm trẻ con, chỉ toàn kể chuyện ngày xưa cho tôi nghe thôi."
"Ông bảo từ nhỏ mình đã làm ăn mày, lúc đầu đi theo một lão ăn mày xin ăn, sau đó mùa đông lão ăn mày chết cóng, ông cũng sắp chết cóng theo. Ngay lúc sắp ngỏm thì có một tên ăn mày được gọi là đại ca nhặt về, thu nhận ông làm đàn em."
"Đại ca nuôi ông suốt nhiều năm, ông mồm mép vụng về không biết đi ăn xin, ngày nào cũng bữa đói bữa no, toàn bộ đều dựa vào đại ca nuôi nấng. Thời đó ăn mày toàn là lũ trộm cắp, lừa lọc đủ đường, nhưng đại ca cấm tiệt bọn họ làm mấy trò đó, dẫn bọn họ đi ở nhà gạch ngói, có chăn bông đấp, lại còn dạy bọn họ biết chữ nữa.”
"Ông nội tôi bảo từ nhỏ ông đã quyết tâm phải mau lớn để ra bến tàu vác bao tải, kiếm tiền nuôi đại ca, để đại ca không phải vất vả ngày ngày đi xin ăn nữa."
"Nhưng số tiền ông kiếm được muốn nuôi thân còn khó, cho dù ra bến tàu vác bao, chắt bóp mãi cũng chẳng đủ tiền tem gửi một bức thư."
"Ông nội tôi thường bảo, năm xưa đại ca nuôi bao nhiêu đứa đàn em, đứa nào cũng có tiền đồ, chỉ có ông là vô dụng nhất. Sống sót được là nhờ đại ca, cưới vợ cũng nhờ đại ca, đến đời con trai cưới vợ cũng phải cậy nhờ đại ca. Ông không muốn cứ mãi vô dụng như thế, ông cũng muốn tích cóp một khoản tiền khổng lồ để đại ca được vui lòng."
"Về sau đại ca bệnh chết, ông còn được chia 6 đồng bạc đại dương tiền di sản. Dựa vào số tiền đó, ông nội tôi - một người khác họ - mới có thể cất nhà trong làng, an cư lạc nghiệp, rồi cưới bà nội tôi. Nhưng ông nội cứ khăng khăng bảo đại ca chưa chết, do hồi đó liên lạc khó khăn nên truyền nhầm tin thôi, thế là ông nội tôi cứ cố chấp gửi thư đến Hán Khẩu suốt mười mấy năm trời. Sau này bố tôi đi làm còn cất công lặn lội đến tận Hán Khẩu tìm người giúp ông nội."
"Mấy chuyện này, người nhà chúng tôi ai cũng thuộc nằm lòng. Nhất là từ hồi ông nội đổ bệnh mấy năm nay, chuyện mới xảy ra thì quên sạch, nhưng cứ nhai đi nhai lại mãi mấy chuyện ngày xửa ngày xưa."
"Nếu Tiểu An là cháu gái của vị đại ca kia, ông nội lại bảo con bé về nhà cũ đào vàng thỏi lên, chứng tỏ ba thỏi vàng này chính là tâm huyết ông nội chắt bóp cho Tiểu An suốt mấy năm qua."
"Đó là tâm nguyện của ông cụ, phiền Tần sư phụ nói với Tiểu An một tiếng, bảo con bé cứ nhận lấy đi."
Tần Hoài được nghe từ miệng Lâm Quyên những lời mà Lâm Thất chưa từng thổ lộ. Chẳng hiểu sao, lúc Lâm Quyên kể lại những chuyện này, trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh Lâm Thất lục tung mọi ngóc ngách trong viện dưỡng lão để tìm cho bằng được thẻ ngân hàng.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát: "Hay là chị cứ bàn bạc lại với người nhà xem sao, dù sao ba thỏi vàng này cũng là tài sản của Lâm lão tiên sinh mà."
Lâm Quyên đắn đo một hồi, rồi bắt đầu gọi điện thoại cho từng người trong nhà.
Một tiếng sau, Hứa Thành hớn hở theo chân Giang Vĩnh về nhà anh ta, chuẩn bị đánh chén một bữa chực no say, ai dè vừa đẩy cửa bước vào đã thấy người ngồi chật ních cả phòng khách.
Hứa Thành: ...?
LVQ8371