Tần Hoài cũng nói: "Xưởng trưởng Hứa, hôm nay Bánh Bao cháu mang hơi ít, ngày mai cháu sẽ mang thêm cho ông mấy túi nữa.”
"Xưởng trưởng Hứa, ngày mai gặp lại ạ." Cung Lương nói.
Thạch Đại Đảm cũng vội vàng phụ họa: "Ngày mai gặp ông ạ."
Hứa Thành Cương vẫn đứng ở cổng viện dưỡng lão nhìn theo 4 người Tần Hoài lên xe công nghệ, vẫy vẫy tay với bốn người rồi mới đi vào.
Tần Hoài ngồi ở hàng ghế sau xe, nhìn bóng lưng có chút cô đơn của Hứa Thành Cương rời đi cùng hộ lý, cảm thán nói: "Thực ra xưởng trưởng Hứa sống trong viện dưỡng lão cũng khá là cô đơn."
An Du Du vô cùng khó hiểu quay đầu liếc nhìn Tần Hoài, hỏi: "Cô đơn á? Tiểu Cửu ngày nào cũng có bao nhiêu người xếp hàng đòi đánh cờ tướng cùng thì cô đơn chỗ nào, cái phòng của ông ấy to hơn phòng của Tiểu Thất nhiều, đón nắng cũng tốt, cửa sổ lại không có song sắt, tivi thì là tivi màn hình phẳng to đùng."
"Bàn mạt chược trong phòng sinh hoạt chung đều là bàn tự động, còn mới hơn cả cái ở viện dưỡng lão của Tiểu Thất nữa."
Tần Hoài: ... Tam Túc Kim Thiềm, trọng điểm mà cô chú ý đúng là kỳ lạ thật đấy.
Tần Hoài nhìn An Du Du đang ôm khư khư cái ống đựng tranh như ôm bảo bối, hỏi: "Bức tranh này cô định xử lý thế nào? Đem đi đấu giá hay là..."
"Đương nhiên là treo ở nhà rồi! Đồ tốt thế này sao có thể mang đi bán được, chắc chắn phải đặt ở chỗ dễ thấy nhất trong nhà để ngày nào cũng ngắm chứ!" An Du Du hưng phấn nói, "Phải treo ở vị trí bắt mắt nhất trong phòng khách, chỗ mà bất cứ ai bước vào nhà tôi cũng có thể nhìn thấy ngay từ cái nhìn đầu tiên!"
"Sau đó tôi sẽ trích ra một ít tiền lương tháng sau, à không, tháng sau nữa, mua một cái bàn gỗ nhỏ, đặt Tam Túc Kim Thiềm lên bàn, xưng quanh bày đầy trái cây tôi thích ăn."
"Như vậy mỗi ngày về nhà tôi đều có thể ra cái bàn nhỏ đó lấy trái cây để ăn."
"Trước kia tôi từng nghe ông Thuyết Thư kể, bảo là các nương nương trong cung đều bày rất nhiều trái cây trong tẩm cung, không ăn thì để ngửi mùi thơm, bảo là còn thơm hơn cả nhang trầm. Tôi không phải nương nương trong cung, nên tôi chỉ bày những loại tôi thích ăn là được, để cho Tam Túc Kim Thiềm và bức tranh ngửi chút hương trái cây thơm tho."
Tần Hoài mường tượng sơ qua cái cảnh tượng đó, cảm thấy Tam Túc Kim Thiềm vui vẻ là được rồi.
Về đến khách sạn, Tần Hoài nghỉ ngơi một chút rồi đi đến Hoàng Kí. An Du Du, Cung Lương và Thạch Đại Đảm ở lại khách sạn, cô ấy muốn giao bức tranh bảo bối và Kim Thiềm của mình cho Cung Lương giữ hộ, nhờ anh đem chúng về Sơn Thị.
Thám tử tư dò la được tin Giang Vệ Quốc sau khi nghỉ hưu vẫn luôn sống ở dưới quê, An Du Du sợ đi đường xa xôi sẽ làm hỏng hai món bảo bối mới tậu này của cô ấy.
Nếu không phải vì điều kiện không cho phép, An Du Du hận không thể nuốt chửng hai thứ đó vào bụng để giấu đi cho an toàn.
Lúc Tần Hoài đến Hoàng Kí, nhà hàng vừa mới kết thúc ca phục vụ buổi trưa, về lý thuyết thì đây chính là lúc nhân viên bếp sau nghỉ ngơi.
Nhưng có một người vẫn không nghỉ ngơi.
Đó là sư phụ Trịnh - Trịnh Đạt.
Sư phụ Trịnh vẫn còn đang nhào bột
Tần Hoài thay đồng phục xong bước vào phòng bếp, lúc nhìn thấy đống nguyên liệu mà Trịnh Đạt đã sơ chế xong thì ngây cả người.
Nói thế này nhé, hôm qua Tần Hoài hỏi Trịnh Đạt là sáng nay ông có thể bớt chút thời gian giúp hắn chuẩn bị chút nguyên liệu được không. Làm Điểm Tâm thì thường công đoạn chuẩn bị sẽ rườm rà hơn cả quá trình làm chính thức, lấy việc ủ bột làm ví dụ, nhào bột thực ra chẳng tốn bao nhiêu thời gian, nhưng thời gian ủ bột thì đã cố định sẵn rồi, có là ông trời xuống đây thì cũng phải đợi đủ thời gian mới làm được bước tiếp theo.
Cục bột do Trịnh Đạt nhào chắc chắn không có vấn đề gì, tay nghề của ông rành rành ra đấy, năm xưa Trịnh Đạt cũng từng lọt vào Danh Trù Lục, chẳng qua là cảm thấy bảng xếp hạng không công bằng nên sau này mới từ chối tham gia nữa.
Trong tình huống bình thường, khâu nhào bột chuẩn bị nguyên liệu của Trịnh Đạt đáng lẽ đã phải hoàn thành từ lâu rồi.
Vậy tại sao lúc Tần Hoài đến phòng bếp, sư phụ Trịnh vẫn còn đang nhào bột?
Bởi vì sư phụ Trịnh đã chuẩn bị quá nhiều nguyên liệu, vị sư phụ chăm chỉ này đã đến từ sáng sớm, 9 giờ đã có mặt ở vị trí chuẩn bị nguyên liệu khiến tất cả mọi người ở Hoàng Kí đều kinh ngạc. Trong khoảng thời gian đó, Vương Tuấn muốn vào phụ giúp đều bị Trịnh Đạt từ chối (lúc Tần Hoài ở Hoàng Kí đều là Vương Tuấn làm phụ bếp cho hắn), với lý do là trình độ của cậu ta không đủ tư cách để chuẩn bị nguyên liệu cho Tần Hoài.
Không đủ trình.
Mấy người đầu bếp món mặn các cậu có hiểu cách chuẩn bị không thế? Cậu tưởng chuẩn bị nguyên liệu cho bạch án dễ lắm chắc?
Tần Hoài nhìn Trịnh Đạt đang hừng hực khí thế, ngay cả nhào bột cũng tỏ ra vô cùng mạnh mẽ mà ngẩn tò te, hắn nhỏ giọng hỏi Hoàng An Nghiêu: "Sư phụ Trịnh bị thế này bao lâu rồi?"
Hoàng An Nghiêu ăn ngay nói thật: "Trước đây Trịnh sư thúc chưa từng bị như thế này đâu, lần nào cũng là do cậu đến thì ông ấy mới phát bệnh đấy."
Thiếu đông gia à, với nghệ thuật ngôn từ của cậu thì đúng là rất khó để đưa Hoàng Kí vươn tầm lớn mạnh được.
Trước kia Tần Hoài không để tâm đến chuyện này lắm, nhưng từ khi hắn trở thành cổ đông lớn nhất của Hoàng Kí, thì bắt đầu không thể không để tâm rồi.
"Tần Hoài này, kế toán Vương còn có thể giúp chúng ta đối chiếu sổ sách không?" Hoàng An Nghiêu vẫn còn nhớ mãi chuyện kiểm tra sổ sách.
LVQ8371