"Có gì mà không hay?" Mã tỷ giật lấy hộp cơm: "Từ ngày Vương kế toán cậu đến đây, tiền lương chưa từng bị tính sai, ăn chút rau cần xào thịt thì đã sao? Hôm nay phó xưởng trưởng chiêu đãi lãnh đạo, còn thừa chút trứng xào, chị lén gắp cho cậu hai miếng nhé."
Mã tỷ nháy mắt với Vương Căn Sinh, cầm hộp cơm đi vào trong, chỉ chốc lát sau phần cơm trắng của hắn đã biến thành cơm phủ rau cần xào thịt, trứng xào cũng được vùi lẫn vào trong rau cần.
Vương Căn Sinh có chút lúng túng bưng hộp cơm, do dự một chút rồi nói tiếng cảm ơn, sau đó hắn tìm một góc khuất ngồi xuống bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Từ đầu đến cuối, lọ dưa muối trên tay Vương Căn Sinh vẫn chưa hề được mở nắp.
Có đồ mặn rồi thì ai thèm ăn dưa muối nữa chứ.
Tần Hoài xem như đã nhìn ra, hồi trẻ Vương Căn Sinh đích thị là một cái hũ nút. Hắn cũng chẳng phải kiểu người hướng nội hay tự kỷ gì, đơn thuần chỉ là không thích nói chuyện mà thôi. Không ai để ý tới hắn, hắn sẽ im lặng làm việc của mình, ăn cơm là vậy, công việc cũng thế.
So với hồi trẻ, Vương Căn Sinh hiện tại đã được xem là vô cùng hoạt bát cởi mở, rất giỏi diễn đạt rồi.
Tần Hoài buồn chán đi đi lại lại trong nhà ăn, vì giới hạn khoảng cách nên hắn không thể vào bếp xem tình hình bên trong ra sao, chỉ đành ở ngoài xem Vương Căn Sinh và Thạch Đại Đảm ăn cơm.
Lúc Thạch Đại Đảm sắp ăn xong thì Hứa Nặc đi tới.
Thạch Đại Đảm vừa nhìn thấy Hứa Nặc liền lập tức buông hộp cơm xuống, bắt đầu móc túi, từ trong túi rút ra một xấp tiền và tem phiếu thật dày, kèm theo hai bánh xà phòng, cực kỳ tự giác nhét hết cho Hứa Nặc, nói: "Hứa Nặc, ngày mai và ngày kia tôi phải đi công tác không về được, đội trưởng bảo tôi hôm nay lĩnh luôn phúc lợi ngày Tết, cả tiền trợ cấp lẫn tem phiếu tháng này tôi cũng nhận rồi, tất cả đều ở đây."
"Tôi hỏi đội trưởng rồi, anh ấy bảo đến lúc xưởng phát thịt thì có thể nhờ người nhận thay, cậu cứ đi nhận giúp tôi nhé, ký tên là được."
"Được." Hứa Nặc không chút khách khí nhận lấy xấp tiền và tem phiếu, chẳng thèm đếm, móc từ trong túi ra một chiếc bánh quy đưa cho Thạch Đại Đảm, hắn vui vẻ nhét tọt vào miệng.
Nhân viên xưởng dệt bông chứng kiến toàn bộ quá trình giao dịch bất đắc dĩ lắc đầu, cảm thán với người bên cạnh: "Đúng là đồ ngốc, mới cho một cái bánh quy đã bị lừa mất bao nhiêu là tiền với tem phiếu."
"Đúng là tạo nghiệp mà!"
Hình như hắn đã hiểu vì sao Hứa Nặc lại mang tiếng xấu vang xa đến thế rồi.
Hai người các cậu giao dịch đúng là chăng thèm giấu giếm ai cả.
Vương Căn Sinh bưng hộp cơm, nhìn về phía Hứa Nặc, lúc Hứa Nặc đứng dậy cũng ngoảnh đầu nhìn thoáng qua chỗ hắn, vừa vặn chạm phải ánh mắt của hắn.
Không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ đơn thuần là ánh mắt giao nhau, nhưng Tần Hoài có cảm giác hình như Vương Căn Sinh vừa ra ám hiệu cho Hứa Nặc.
Thạch Đại Đảm không hề hay biết gì, vẫn cắm cúi ăn cơm.
Hứa Nặc rời khỏi nhà ăn.
Vương Căn Sinh cực kỳ nghiêm túc ăn sạch sành sanh đồ ăn trong hộp, không lãng phí một hạt cơm nào, cuối cùng còn sót lại chút váng mỡ, hắn liền rót thêm bát nước sôi vào tráng rồi húp trọn.
Ăn xong, Vương Căn Sinh xách hộp cơm lủi thủi về ký túc xá. Lúc hắn tới nhà ăn thì trời đã nhá nhem, ăn xong bước ra ngoài trời đã tối đen như mực, trên đường lại chẳng có đèn đường, chỉ đành mò mẫm bước đi, may mà ký túc xá cách xưởng dệt bông không xa, đi bộ cỡ hơn 10 phút là tới.
Về đến nơi, Vương Căn Sinh thấy cửa phòng mình đang mở toang, bên trong còn hắt ra ánh đèn. Phản ứng đầu tiên của Tần Hoài là tưởng có trộm đột nhập, hắn nhớ đồng nghiệp của Vương Căn Sinh từng nói hắn ở phòng đơn, không có bạn cùng phòng, thế nhưng hắn lại tỏ ra cực kỳ bình thản, cứ thế đẩy cửa bước vào.
Căn phòng không lớn, mang tiếng là phòng đơn nhưng thực chất chỉ là một buồng nhỏ xíu, kê vừa vặn một chiếc giường đơn bé tẹo, một cái bàn và một cái tủ, ngoài ra chẳng còn món đồ nội thất nào khác, đến cái ghế cũng không có, càng đừng nói tới nhà vệ sinh khép kín.
So với phòng của Thạch Đại Đảm, phòng của Vương Căn Sinh tồi tàn hơn hẳn, cái sự nghèo khó hiển hiện rõ mồn một. Trên bàn không có cốc tráng men, cửa kính vỡ một góc được dán tạm bằng giấy, trong phòng cũng chẳng có phích nước nóng, chỉ có một cái bếp than nhỏ xíu và một chiếc ấm đun nước cũ nát móp méo tứ tung, trên giường độc một chiếc gối xẹp lép cùng cái chăn mỏng dính, đến độ trộm có mò vào khéo cũng phải thương tình vứt lại một xu rồi mới đi.
Thứ duy nhất dính dáng đến khoa học kỹ thuật hiện đại trong căn phòng này e là chỉ có bóng đèn điện trên trần nhà, ánh sáng vàng vọt, chói mắt.
Người đang ở trong phòng Vương Căn Sinh không ai khác, chính là Hứa Nặc vừa mới chạm mặt ở nhà ăn. Lúc hắn đẩy cửa bước vào, Hứa Nặc đang ngồi xổm dưới đất nhóm than, tay đen nhẻm, thấy hắn về Hứa Nặc cũng chẳng thèm đứng lên, vẫn cứ ngồi xổm hơ tay sưởi ấm.
"Phòng cậu không phải hướng Nam à? Sao lạnh như cái hầm băng thế này, lần nào đến chỗ cậu tôi cũng phải tự xách than theo. Xưởng dệt bông không phát phiếu mua than sao? Cậu cứ bớt lại chút đỉnh mà tự mua đi, thời tiết ở Sơn Thị lạnh thấu xương thế này, cậu chịu rét giỏi thật đấy."
Vương Căn Sinh đáp: "Trước đây có, nhưng giờ trời lạnh quá, dùng bếp than luộc khoai tốn than lắm, tôi cũng không luộc nữa, dùng hết than là thôi không mua thêm."
LVQ8371