"Du Du đến rồi à, em khoan hãy làm việc, ra đây xem anh làm Điểm Tâm này." Tần Hoài gọi.
An Du Du không nghĩ ngợi nhiều, tưởng hôm nay tâm trạng Tần Hoài lại đặc biệt tốt, nổi hứng muốn truyền nghề nên vui vẻ chạy đến bên cạnh hắn, nghiêm túc học hỏi.
Đứng học một lúc, An Du Du bắt đầu thấy rờ rợn.
Mặc dù An Du Du không phải là một sư phụ Điểm Tâm xuất sắc, thậm chí còn chẳng được tính là sư phụ Điểm Tâm, nhưng dù sao cô nhóc cũng từng làm học việc mấy tháng ở Tri Vị Cư, ít nhiều vẫn nắm được những quy tắc cơ bản khi làm Điểm Tâm.
Sao cô nhóc lại thấy cái món Điểm Tâm mà Tần Hoài đang nhào nặn có vẻ đi ngược lại mọi định luật tự nhiên thế này.
An Du Du lắc đầu nguầy nguậy, xua đưổi cái suy nghĩ báng bổ ấy ra khỏi đầu. Cô nhóc tự nhủ chắc chắn Tiểu Tần sư phụ đang có tuyệt chiêu gì đó, chỉ là cảnh giới của mình quá thấp nên chưa lĩnh ngộ được thôi. Nghĩ vậy, cô nhóc lại tiếp tực dán mắt vào xem.
Nhìn mãi nhìn mãi thì Bạch Đường Cao cũng ra lò.
Giao diện nhìn chán chẳng buồn nói, lúc chiên không làm cẩn thận nên chẳng ra hình thù gì, lúc lăn đường cũng hời hợt cho có. Nhìn tổng thể miếng Bạch Đường Cao cứ ỉu xìu xìu, trông như đồ thừa để quên từ tám đời nào, cảm giác giây tiếp theo sẽ bị phi thẳng vào thùng rác vậy.
Kệ đi, chắc chắn Tiểu Tần sư phụ đang giấu nghề gì đó.
"Du Du, em nếm thử xem có ưng miệng không." Tần Hoài giục.
Việc ép An Du Du ăn thử món gì đó quả thực quá đễ dàng, chẳng cần tìm cớ, cứ nhét thắng vào mồm cô nhóc là xong.
An Du Du vô cùng ngoan ngoãn dùng đũa gắp một miếng Bạch Đường Cao trông bần hàn hết sức lên. Cô nhóc ngờ vực nhìn đi nhìn lại hai lượt, nhưng cuối cùng vẫn nhét vào miệng cắn một miếng to.
Ừm, không ngọt lắm.
Kết cấu mềm oặt, không dẻo, chẳng dính răng, khi nhai lại có cảm giác lợn cợn thô ráp, hơi khô khốc.
Cực... cực kỳ bình thường, nhưng cũng chẳng đến mức khó nuốt, tóm lại chỉ là một cục bột chiên ngấm dầu mỡ trộn đường.
An Du Du ngơ ngác hăn, bắt đầu suy diễn xem liệu đây có phải là bài test nhân phẩm mà Tần Hoài dành cho mình hay không. Hắn đang muốn thử xem cô nhóc có phải là một nhân viên trung thực, dám đứng lên vạch trần sai lầm của sếp, nên mới cố tình giăng ra cái bẫy này. Nếu cô nhóc bợ đít nịnh nọt, tâng bốc lên tận mây xanh thì sẽ vĩnh viễn mất đi tư cách tranh cử chức cửa hàng trưởng trong tương lai. Nhưng nếu cô nhóc thắng thắn góp ý, chắc chắn sẽ được sếp trọng dụng.
Nhưng nhỡ đâu đây chẳng phải bài test gì sất, mà do bản thân mình chê bai quá đà, liệu có bị đuổi cổ ngay tại trận không?
Những lúc thế này, có phải nên vận dụng một chút nghệ thuật ngôn từ không nhỉ?
An Du Du bắt đầu nhớ lại cuốn "Nghệ thuật chốn công sở" mà cô bé tốn một tệ mua trên mạng dạo trước, trong đó hình như có viết cách đối phó với tình huống này, nhưng cô bé đâu có dẻo miệng, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ.
An Du Du mặt không cảm xúc nhai Bạch Đường Cao, nhân vật nhỏ trong lòng đã gấp gáp nhảy loạn cào cào, cảm thấy bản thân đang phải đối mặt với thử thách lớn nhất trong sự nghiệp.
An Du Du nuốt Bạch Đường Cao xuống, vô thức lại cắn thêm một miếng.
Nhân vật nhỏ trong lòng không nhảy nhót nữa.
Tất cả những suy nghĩ lộn xộn đều biến mất tăm.
Ánh mắt của An Du Du trở nên đờ đẫn, cả người đứng chết trân tại chỗ, hệt như một pho tượng đá.
Tần Hoài thở phào nhẹ nhõm.
Làm hắn sợ chết khiếp, hắn thấy An Du Dư ăn mãi mà chăng bắt đầu nhớ lại, còn tưởng mình làm Bạch Đường Cao cấp cao quá nên đánh thức thất bại. Tần Hoài vừa rồi còn đang tính xem có nên nghiêm túc cày lại video hướng dẫn để bắt chước cho chuẩn không, kẻo lỡ tay lại làm ra Bạch Đường Cao cấp C.
Đôi khi kỹ năng cơ bản đã được cày lên cao rồi, thật sự rất khó để làm ra một món Điểm Tâm dở tệ.
Tần Hoài lẳng lặng chờ đợi, trong lúc chờ tiện tay gắp một miếng Bạch Đường Cao lên, nếm thử xem cái bánh cấp C này có ngon hay không.
Món Bạch Đường Cao này thật ra có thể đưa vào thực đơn của Vân Trung Thực Đường để bán, điều kiện tiên quyết là phải bảo với mọi người rằng nó do Tần Tòng Văn làm, đồng thời chỉ bán với giá ba hào một cái.
Tần Hoài vừa ăn vừa nhẩm tính trong đầu, nếu hắn làm theo cách làm Bạch Đường Cao bình thường thì có kích hoạt được buff hay không, nếu không được mà phải làm theo kiểu ăn bớt nguyên liệu của Trương Nhất để cho ra đồ ăn ngon, thì đúng là cũng hơi căng.
Tần Hoài thấy buff của Bạch Đường Cao cũng tạm ổn, mang tính chất mở hộp mù khá cao, hắn rất muốn làm một mẻ cho bà con bạn bè nếm thử hết một lượt.
Để xem mục tiêu phấn đấu vươn lên của mỗi người rốt cuộc là gì.
Ngay lúc dòng suy nghĩ của Tần Hoài đang ngày càng bay xa, An Du Du cử động.
Vẻ mặt của cô nhóc rất khác biệt.
Lúc các Tinh Quái khác vừa tỉnh lại, vẻ mặt nếu không phải kinh ngạc thì cũng là bùi ngùi xót xa, người có cảm xúc mãnh liệt như Khuất Tĩnh thậm chí còn bật khóc nức nở, nhưng An Du Du lại là mừng rỡ.
Không có lấy nửa điểm kinh ngạc, chỉ có niềm vưi sướng thuần túy vì độ kiếp thành công.
"Tôi độ kiếp thành công rồi sao?" An Du Du thảng thốt kêu lên, "Sao tôi lại thành công được? Tôi đâu có phát tài? Tôi cũng đâu có chiếm núi xưng vương? Tôi càng chưa tìm lại được 13 đứa đàn em ngày xưa cơ mà?"
Có thể thấy, An Du Du là một Tinh Quái nhận thức vô cùng tỉnh táo về nguyên nhân khiến mình độ kiếp thất bại. Tam Túc Kim Thiềm này nhìn có vẻ lôm côm, nhưng năng lực nghiệp vụ cũng chẳng tồi.
LVQ8371