Giang Vệ Quốc khẽ gật đầu, đồng thời ném cho Giang Kiến Khang một ánh mắt mang ý cảnh cáo hôm nay mày mà dám tranh ăn với khách, thì ngày mai tao cho mày ra chuồng lợn ăn khoai lang, dọa cho Giang Kiến Khang sợ tái mặt vội vàng bẻ lái đôi đũa đang gắp chân giò sang đĩa thịt viên chiên giòn.
An Du Du hoàn toàn không nhận ra điều đó, đũa đầu tiên cô ấy đã hí hửng vươn ngay tới đĩa chân giò, gắp cho mình một miếng thịt dính cả da to bự, còn không quên chấm thêm chút nước sốt, bỏ tọt vào miệng nhai ngấu nghiến rồi phát ra tiếng kêu thỏa mãn.
"Ưm, ưm ưm ưm ưm ưm!"
Tần Hoài lờ mờ nghe ra ngụ ý của An Du Du: Oa, 50 năm không gặp, món chân giò của Thập Tam làm ngon hơn rồi đấy!
Ngay sau đó, An Du Du lại gắp thêm một miếng thịt chân giò nạc to tướng, tiếp tục bỏ tọt vào miệng, đánh chén nhiệt tình.
"Cháu nếm thử thịt kho tàu xem có thích không." Giang Vệ Quốc nói.
An Du Du vội vàng gắp thịt kho tàu bỏ tọt vào miệng, sau đó gật đầu lia lịa, trong lúc gật đầu vẫn không quên nhai nhồm nhoàm cho nhanh.
Thạch Đại Đảm phát huy phong độ ổn định, cứ một miếng thức ăn lại lùa một miếng cơm, ăn như rồng cuốn, điên cuồng và cơm.
Bà Giang cười tủm tỉm chậm rãi ăn món thăn lợn xào chua ngọt trước mặt, trong lúc tập trung ăn cơm bà ấy vẫn không quên để ý đến đứa cháu trai nhỏ ngồi tít đằng xa, lặng lẽ xoay đĩa thịt kho tàu về phía hắn, ý bảo cháu trai đừng ăn mãi món thịt luộc sốt tỏi trước mặt nữa, ăn chút đồ nóng đi.
Hai vợ chồng Vương Tú Liên và Giang Kiến Khang mạnh ai nấy gắp, đũa vung thoăn thoắt, ăn mà toát lên cả vẻ đao quang kiếm ảnh, hỏa tốc cấp bách, khói lửa ngập trời, tứ bề thọ địch, cứ như thể trên bàn đang có vô số kẻ thù tàng hình tranh giành thức ăn với họ vậy.
Trạng thái ăn cơm của mỗi người đều không giống nhau.
Tần Hoài vẫn chưa hề động đũa.
Không hiểu sao hắn lại thấy khá thú vị, đồ ăn trên bàn rất hấp dẫn, mà dáng vẻ ăn uống của từng người cũng thú vị không kém.
An Du Du trông có vẻ ăn lấy ăn để, cắm mặt vào đĩa chân giò Đông Pha nhai ngấu nghiến, nhưng thực tế gặm nửa ngày cái chân giò mới sứt mẻ ngoài da. Thạch Đại Đảm trông có vẻ từ tốn, thực chất lại càn quét như vũ bão, hơn nữa hắn rất có chừng mực, lúc gắp đồ ăn đều rải đều các đĩa, vừa đảm bảo bản thân được ăn no nê mà vẫn chừa phần cho những người khác trên bàn.
Thậm chí hắn còn xới thêm cơm tận 4 lần mà chẳng kinh động đến bất kỳ ai.
Giang Vệ Quốc và bà Giang đều chỉ gắp mấy đũa rồi thôi, có thể vì người già ăn uống kém nên họ chỉ nếm thử chút đỉnh.
Giang Kiến Khang và Vương Tú Liên gắp lia lịa, ăn mà toát lên khí thế hừng hực như hổ đói vồ mồi, thoạt nhìn tưởng là hai người ăn khỏe nhất bàn, nhưng thực tế so với Thạch Đại Đảm thì vẫn còn kém xa.
Về phần Giang Phong...
Tuy sức ăn của hắn kém, trước mặt cũng chẳng có món gì ngon, nhưng trông hắn lại là người ăn vui vẻ nhất. Đĩa này gắp một miếng, đĩa kia gắp một miếng, cứ như thể chỉ cần được ăn những gì mình thích thì đó đã là chuyện hạnh phúc nhất trần đời rồi.
Niềm vui của học sinh quả nhiên rất đơn giản.
"Sếp ơi, anh không ăn à? Cái chân giò này siêu ngon luôn, còn cả thịt kho tàu, cả khấu nhục, cả thịt viên Tứ Hi, còn có..." An Du Du nhét một miếng thịt kho tàu vào miệng, nhai nhóp nhép nói tiếp: "Sếp, có phải anh đói quá nên hết muốn ăn rồi không? Anh ăn thử một miếng đi, ăn một miếng là thấy đói liền áI”
Lúc này Tần Hoài mới cầm đũa lên, gắp miếng thịt đầu tiên.
Thịt kho tàu.
Miếng thịt kho tàu to bản, nạc mỡ đan xen, màu nước hàng thấm đều trên thớ thịt, nhìn từ mặt bên có thể thấy rõ những đường vân tuyệt đẹp của miếng thịt ba chỉ, lớp da dai giòn sần sật nhưng không bị nát, bề mặt thịt óng lên lớp mỡ màng đẹp mắt mà không hề có cảm giác ngấy.
Đây là một miếng thịt kho tàu đạt ít nhất từ 90 điểm trở lên!
Bèo nhất cũng phải xếp hạng cấp AI
Tần Hoài bỏ tọt cả miếng thịt vào miệng.
Hương vị ngầy ngậy của thịt và mỡ ứa ra, vị mặn ngọt đậm đà quyện cùng cái ngon ngọt đặc trưng bùng nổ trong khoang miệng, chỉ cần khẽ mím môi là đã cảm nhận được lớp mỡ tan chảy ngay trên đầu lưỡi, nhai kỹ thêm chút nữa lại thấy được từng thớ thịt nạc mềm mại tươi ngon.
Thịt ngon thật!
Trong đầu Tần Hoài đã bắt đầu mường tượng, loại thịt lợn tuyệt hảo thế này mà đem làm nhân Bánh Bao Tam Đinh và Bánh Bao Ngũ Đinh thì hương vị sẽ xuất sắc đến mức nào.
Có thể tay nghề làm đồ kho của Giang Vệ Quốc chỉ ở mức khá, nhưng khi chế biến những món ăn lớn dùng thịt lợn tươi thế này, tay nghề của ông ấy tuyệt đối thuộc hàng top đầu.
"Ông Giang ạ." Tần Hoài lập tức chuyển sang chế độ khiêm tốn học hỏi, "Thịt lợn này ông xử lý thế nào vậy ạ? Nếu muốn dùng loại thịt ba chỉ này làm nhân bánh bao, thì phải hầm thế nào mới ra được độ mềm nhừ giống hệt thế này ạ?"
Giang Kiến Khang: ?
Giang Phong: ?
An Du Du: ! Không hổ danh là sếp!
Thạch Đại Đảm lắng lặng gắp cho Tần Hoài một miếng da chân giò.
Giang Vệ Quốc: "Cháu là đầu bếp à?"
"Dạ cháu là đầu bếp bạch án chuyên làm Điểm Tâm ạ."
Giang Vệ Quốc lập tức hiểu ra, ông bắt đầu truyền thụ kinh nghiệm chế biến thịt lợn cho Tần Hoài.
Hai tiếng sau ——
Tần Hoài ăn no đến mức ợ hơi, lại còn nhét đầy một bụng bí kíp nấu thịt lợn, hắn hưng phấn nhắn tin cho Triệu Thành An:
Sư phụ Giang Vệ Quốc đúng chuẩn bậc thầy chế biến thịt lợn luôn!!!
Triệu Thành An nhận được tin nhắn: ???
Không phải cậu đi ăn cỗ mổ lợn sao???
LVQ8371