"À không đúng, sếp cho em mượn 30 vạn mua 3 thỏi luôn đi? Nhỡ đâu bên Giang Vệ Quốc hắn không nuôi nổi 5 đứa con trai, thì em cũng có thể móc túi lấy một thỏi vàng nhét cho hắn để hắn xài tạm."
Tần Hoài: ... Sao An Du Du lại cố chấp với vàng thỏi đến thế nhỉ, rõ ràng kiếp đầu tiên đi ăn xin em ấy có để dành được thỏi vàng nào đâu.
La Quân bực bội lườm nguýt Tần Hoài một cái: "Sáng bảnh mắt đã chạy đến nhà tôi chỉ vì dăm ba cái chuyện cỏn con này, tôi cũng chẳng hiểu cậu đang lấn cấn cái quái gì nữa."
Tần Hoài xoa xoa hai bàn tay vào nhau: "Cháu vừa mới đột nhiên phát hiện ra, đến nhà ông là một quyết định cực kỳ đúng đắn."
"Trong ngân hàng của ông có sẵn vàng thỏi không? Có thể cho cháu mượn ba thỏi được không ạ?"
Hai người các cậu sáng sớm tỉnh mơ vác mặt đến nhà tôi để lừa đảo đấy à?
Vàng thỏi thì đương nhiên là không có cửa mượn rồi. La Quân không tống cổ hai kẻ lừa đảo này ra ngoài hoàn toàn là do ông vẫn chưa ăn no, cần Tần Hoài làm thêm vài món Điểm Tâm nữa.
Tần Hoài và An Du Du quay lại bếp tiếp tục làm Điểm Tâm. La Quân kéo thẳng ghế ra ngồi ngay cửa bếp để làm giám sát viên, sẵn tiện hóng xem hai người họ nói chuyện gì.
Hai người buôn chuyện cũng chẳng có gì bí mật không thể cho La Quân nghe.
Tần Hoài bày tỏ rằng mặc dù chỗ của hắn không đào đâu ra 3 thỏi vàng, hơn nữa hắn cũng chưa được thừa kế tài sản của La Quân, nhưng trong thẻ ngân hàng của hắn vẫn có hơn hai mươi triệu tệ cỏn con. Cái trò hào phóng vung tiền nhét vàng thỏi cho đàn em thì An Du Du vẫn nên dẹp đi là vừa. An Du Du sống ba kiếp người còn chưa từng tích cóp được thỏi vàng nào, tốt nhất là mua chút quà cáp đi thăm hỏi các cụ già thì thực tế hơn.
Nếu thật sự gặp khó khăn, phía Tần Hoài có thể cung cấp dịch vụ cho vay tín dựng, hỗ trợ An Du Du sưởi ấm cõi lòng đám đàn em.
"Du Du, em định khi nào xin nghỉ phép? Sẽ đi thành phố Z tìm Giang Vệ Quốc trước hay đi Cô Tô tìm Hứa xưởng trưởng trước?" Tần Hoài hỏi.
An Du Du không cần nghĩ ngợi, đáp ngay: "Nếu Tiểu Thất còn sống, em muốn đến Ma Đô tìm Tiểu Thất trước."
Tần Hoài không ngờ An Du Du lại chọn C giữa A và B. Sau khi nghe xong mối liên hệ giữa Giang Vệ Quốc, Hứa xưởng trưởng với câu chuyện của các Tinh Quái khác, cô nhóc vẫn còn nhớ đến đứa đàn em Tiểu Thất đến nay vẫn chưa có tên của mình.
"Tại sao lại là Tiểu Thất?" Tần Hoài hỏi.
"Bởi vì kiếp trước em đã đi tìm Giang Vệ Quốc, cũng từng nghĩ tới việc tìm Tiểu Cửu, duy chỉ có Tiểu Thất là em chưa từng nghĩ tới. Hồi đó em tình cờ hóng được tin tức của Tiểu Thất trong lúc đang đò la tưng tích của Giang Vệ Quốc. Cậu ta vẫn luôn không rời khỏi Ma Đô, ban đầu làm công nhân bốc vác ở bến tàu, sau đó nghe nói được chia ruộng nên chạy về vùng quê gần đó làm nông."
An Du Du lại bổ sung thêm một chi tiết mà vừa nãy cô nhóc chưa kể: "Tiểu Thất cũng có tên mới rồi, gọi là Lâm Thất gì đó, em rất thích cái tên này vì một nửa là do em đặt mà."
Nói tới đây, An Du Du lại có chút lo lắng: "Hồi đó em nghe ngóng được cậu ta ở đại đội nào, biết cậu ta còn sống, lại còn lấy vợ sinh con trai rồi nên em không đi tìm nữa. Nhưng em có viết cho cậu ta một bức thư, kẹp vào đó 10 tệ. Tiểu Thất không có tay nghề, cũng chẳng có học thức, lại không biết đi ăn xin, chẳng biết làm ruộng có ổn không nữa."
"Em sợ cậu ta chết đói, không đợi được đến ngày em làm lại từ đầu, nên cố ý gửi 10 tệ để cậu ta sống cho tốt, ráng tích cóp tiền chờ em đến tìm."
Tần Hoài hơi tò mò: "Em viết gì trong thư vậy?"
An Du Du ngẫm nghĩ một lát: "Hình như là: Ráng mà tích cóp tiền, đợi đại ca trở về dẫn mày đi phát tài."
Được lắm, phong cách này rất đậm chất Tam Túc Kim Thiềm, bộc trực thẳng thắn, lời ít ý nhiều.
"Thế có nhận được thư hồi âm không?" Tần Hoài hỏi.
An Du Du lắc đầu: "Tiểu Thất chắc là không biết chữ đâu, hơn nữa hồi đó em cứ lưu thoán khắp nơi, nếu Tiểu Thất gửi thư theo địa chỉ cũ thì em cũng chẳng nhận được."
Tần Hoài: ... Cái từ "lưu thoán" này thật sự không dùng như vậy đâu!
Đang nói đở, An Du Du đột nhiên quay đầu lại, vô cùng cung kính hỏi La Quân: "La tiên sinh, ông có thể nhờ vị thám tử tư kia dò la tin tức của Tiểu Thất giúp cháu được không ạ? Mặc dù người đó mãi vẫn chưa tìm được tin tức của Giang Vệ Minh - anh trai Giang Vệ Quốc, nhưng người đó lại có thể giúp Khuất bác sĩ tìm được bố mẹ kiếp trước, nên chắc trình độ tìm người cũng lợi hại lắm."
"Cháu có thể không trả tiền, mà ông vẫn nhờ vị thám tử đó tìm giúp cháu được không ạ?"
La Quân khẽ gật đầu: "Cô gửi thông tin trước đây của Lâm Thất cho tôi, tôi sẽ chuyển cho thám tử tư."
"Không lấy tiền của cô đâu."
An Du Du vui vẻ tiếp tục thái thịt hạt lựu.
Tần Hoài nhìn động tác băm thịt thành thạo của An Du Du, phát hiện sau khi cô nhóc tỉnh lại, ngoại trừ tính cách thay đổi chóng mặt, từ hơi khép kín biến thành kẻ cực kỳ mặt dày đám mở miệng vòi tiền, thì tay nghề của cô nhóc cũng tiến bộ vượt bậc.
Trình độ nấu nướng đúng là một bước lên mây.
"Du Du, kiếp thứ hai em từng làm đầu bếp à?" Tần Hoài hỏi.
An Du Du gật đầu: "Từng làm rồi, nhưng chỉ là chân phụ bếp lặt vặt thôi."
LVQ8371