Phòng ăn nằm ở phía sau, sát rạt với sân sau, sáng nay mổ lợn cũng là làm ở ngoài sân sau. Hiện tại ngoài sân đã không còn sót lại chút dấu vết mổ lợn nào của ban sáng, dọn dẹp cực kỳ sạch sẽ, chỉ có những dải thịt tươi rói đã được xử lý treo lủng lắng dưới mái hiên là minh chứng rõ ràng nhất cho kỹ thuật chăn lợn siêu việt của Giang Vệ Quốc.
Tần Hoài để ý thấy, bàn ăn của nhà họ Giang rất to, to hơn cả loại bàn 14 người ở các nhà hàng bình thường.
Bàn tròn cỡ bự đặt những bộ bát đĩa khổng lồ, bát đĩa khổng lồ lại đựng những phần thức ăn siêu to khổng lồ, tỷ lệ trông vô cùng hài hòa. Nếu không phải cái đĩa đựng chân giò to đến mức nhét lọt thỏm hai cái chân giò Đông Pha mà vẫn còn dư chỗ để trang trí, thì Tần Hoài cũng chẳng nhận ra mâm cơm này từ bàn ghế, bát đĩa cho đến lượng thức ăn đều thuộc size XXL.
Giang Kiến Khang hớn hở đứng bên bàn, khuôn mặt ngập tràn niềm hạnh phúc sướng rơn vì sắp được đánh chén một bữa no nê, gã không dám tự tiện ngồi xuống, mà khúm núm cúi người lấy lòng hỏi Giang Vệ Quốc: "Bố ơi, nhà mình ngồi đâu ạ?"
Giang Vệ Quốc chẳng thèm bố thí nửa ánh mắt cho cậu con trai thứ ba, ông chỉ tay về phía chỗ ngồi ý bảo An Du Du ngồi ngay trước đĩa chân giò, rồi lại chỉ sang vị trí bên cạnh ra hiệu cho Tần Hoài và Thạch Đại Đảm cứ ngồi tùy ý, sau đó ông trực tiếp kéo ghế ngồi xuống ngay cạnh An Du Du.
An Du Du đã nhịn đói cả ngày trời, ban ngày chỉ hít drama thay cơm, bây giờ nhìn thấy mâm thức ăn này cô ấy hận không thể lao vào ôm luôn cái chân giò mà gặm, đương nhiên là Giang Vệ Quốc chỉ đâu cô ấy ngồi đấy, tót ngay vào ghế cười tít cả mắt.
Vừa yên vị đã theo bản năng vớ ngay lấy đôi đũa.
Tần Hoài ngồi cạnh An Du Du, Thạch Đại Đảm ngồi sát Tần Hoài, Giang Kiến Khang thấy vậy bèn lật đật ngồi xuống cạnh Thạch Đại Đảm. Bà Giang ngồi bên cạnh Giang Vệ Quốc, Vương Tú Liên ngồi sát mẹ chồng, người chậm chân nhất là Giang Phong đành ngậm ngùi ngồi cạnh Vương Tú Liên.
Theo lý thuyết thì đây là bàn tròn, đáng lẽ Giang Phong phải được kẹp giữa Vương Tú Liên và Giang Kiến Khang. Ngặt nỗi cái bàn quá to mà người lại lèo tèo, sau khi mọi người an tọa thì tự dưng Giang Phong bị chừa ra một khoảng trống như thể bị cô lập, cộng thêm mấy món đinh món ngon đều tập trung hết trước mặt An Du Du, phần của Giang Phong cơ bản toàn là món lạnh, làm cho vị cháu nội có vai vế thấp nhất bàn này trông thê lương đến lạ.
Đương nhiên, bản thân cậu cháu trai lại chẳng hề nhận ra điều đó, Tần Hoài nhìn cái điệu bộ hớn hở cầm đũa của Giang Phong, cảm thấy hắn có vẻ vẫn rất vui sướng.
..— F4 ^ ` . Là lệ ^ 3 F4 h x ¬= Tần Hoài rảo mắt một vòng quanh bàn ăn, các món trên này cơ bản hắn đều biết mặt gọi tên.
Món lạnh gồm có: Thịt luộc sốt tỏi, Tai lợn sốt sa tế, Cật lợn tỉa hoa cúc, Tim lợn trộn mù tạt.
Món nóng gồm có: Ruột già xào, Chân giò Đông Pha, Thăn lợn xào chua ngọt, Sườn kho tàu, Thịt kho tàu, Thịt viên Tứ Hỉ, Khấu nhục, Dạ dày lợn xào rau mùi, Thịt viên chiên giòn, Đuôi lợn om tương, Bì lợn xào tương, Gan lợn xào, Nồi đất Tam Bạch.
Món canh thoạt nhìn có vẻ bình thường không có gì đặc sắc, là một âu canh sườn hầm bí đao thịt viên cỡ bự.
Đúng chuẩn cỗ toàn lợn hàng auth, ngập mặt toàn là các món thịt lợn, đến một đĩa rau xào cũng chẳng thấy tăm hơi.
Tần Hoài nuốt nước bọt cái ực.
Hắn cũng chẳng hiểu tại sao, rõ ràng hôm qua lúc ăn thịt kho do Giang Vệ Quốc làm, Tần Hoài cảm thấy tay nghề của ông ấy không đến mức quá đỉnh cao, chỉ có thể coi là xuất sắc. Nếu bắt hắn chấm điểm cho bát thịt kho đó, thì chắc chỉ loanh quanh tầm cấp B đến B+.
Nhưng mâm cỗ hôm nay nhìn lại ngon mắt đến lạ thường.
Phong cách nấu nướng tổng thể của Giang Vệ Quốc thiên về kiểu cơm nhà mộc mạc giản dị, cho dù là cái món tiêu chuẩn chỉ có mặt ở các nhà hàng lớn như Chân giò Đông Pha, thì cũng vì bị nhồi nhét hai cái chân giò to đùng vào chung một cái đĩa nên trông cực kỳ bình dân.
Hơn nữa cái phong cách trang trí kiểu "cố nhét kiểu gì chẳng vừa" này không chỉ xuất hiện ở đĩa Chân giò Đông Pha, lấy món Thịt viên Tứ Hỉ làm ví dụ, Tần Hoài biết trên lý thuyết món này phải tên là Thịt viên Tứ Hỉ, nhưng trong đĩa lại nhét tận 8 viên thịt.
Đáng lẽ tên thật của nó phải là Thịt viên Bát Hi mới đúng.
Món Thăn lợn xào chua ngọt làm cũng rất bắt mắt, thăn lợn chiên vừa độ, lớp nước sốt óng ánh phủ bên ngoài miếng thịt trông trong suốt long lanh, nhìn xa y như những viên hổ phách. Một đĩa Thăn lợn xào chua ngọt đẹp mắt thế này, nếu decor cẩn thận một chút rồi mang ra Hoàng Kí bán thì bèo nhất cũng phải được 98 đến 168 tệ.
Thế nhưng đĩa Thăn lợn xào chua ngọt trên bàn lại được đắp thành một ngọn núi nhỏ, một ngọn núi theo đúng nghĩa đen, từ cấu trúc của ngọn núi thịt này Tần Hoài có thể nhìn ra trình độ bày biện của Giang Vệ Quốc tuyệt đối không phải dạng vừa, người bình thường không đời nào đắp được đĩa thịt cao ngất ngưởng như thế mà không bị đổ gãy.
Thịt kho tàu thì càng miễn bàn, ông ấy dùng hẳn âu múc canh để đựng luôn.
Giang Vệ Quốc cũng nhận ra hôm nay lỡ tay nấu hơi nhiều đồ ăn, trước khi nhập tiệc ông chỉ giải thích qua loa một câu: "Bọn trẻ trong nhà ăn khỏe, ông quen tay rồi."
Giang Kiến Khang đã thèm nhỏ dãi không thể đợi thêm được nữa: "Bố ơi, ăn cơm được chưa ạ?”
LVQ8371