"Hiện tại thì không tiện lắm, nhưng qua một thời gian nữa có khi lại được." Tần Hoài rất cẩn trọng đáp.
Bây giờ ông Vương vẫn chưa tỉnh, cứ nhờ vả ông ấy giúp đối chiếu sổ sách thì quả thật không hay lắm. Người ta đã về hưu bao nhiêu năm rồi, tự do tài chính không thiếu tiền, đâu có cần phải đi làm nữa.
Đợi ông ấy tỉnh lại rồi gia nhập nhóm chat [Đại gia đình Tướng Thân yêu thương nhau] thì chính là người một nhà, đến lúc đó Tần Hoài mở miệng nhờ vả ông Vương giúp đối chiếu sổ sách cũng chưa muộn.
Thậm chí Tần Hoài còn muốn trực tiếp mời ông Vương làm kế toán cho Hoàng Kí, nếu ông ấy không đồng ý, hắn có thể cử Hoàng An Nghiêu tới quỳ xuống cầu xin ông.
Ưu điểm lớn nhất của thiếu đông gia chính là biết co biết duỗi, đặc biệt là cực kỳ biết co.
Tần Hoài cẩn thận quan sát trạng thái của Trịnh Đạt trong 20 giây, xác định chắc hắn ông chỉ đơn thuần là đang hưng phấn quá độ, tuy không rõ nguyên nhân nhưng kết quả lại rất tốt. Tay nghề là thứ nếu lâu ngày không rèn luyện thì sẽ đễ bị mai một, việc Trịnh Đạt thỉnh thoảng phấn đấu vươn lên thế này cũng giúp ông giữ vững được trình độ bạch án của mmình.
"Sư phụ Trịnh, thật vất vả cho ông khi phải chuẩn bị nhiều nguyên liệu thế này." Tần Hoài bước tới.
Lúc này Trịnh Đạt mới chú ý tới việc Tần Hoài đã đến, ông chỉ vào một hàng Bánh Bao cơ bản đã hoàn thành chỉ chờ cho vào lồng hấp ở bên trái bàn bếp, nói: "Tiểu Tần cậu xem thử đi, Bánh Bao Hoa Hòe tôi làm thế nào?"
Lúc này Tần Hoài mới chú ý tới bên trái bàn bếp còn có một hàng Bánh Bao Hoa Hòe, hắn tập trung quan sát hồi lâu, cảm thấy không ổn cho lắm.
Chuyện này cũng không thể trách Trịnh Đạt được, bởi vì ông vốn không biết làm Bánh Bao Hoa Hòe. Trước đây khi ông đến Vân Trung Thực Đường cùng Tần Hoài nghiên cứu món Bánh Bao Hoa Hòe, hắn thậm chí còn chưa xem hiểu hết video hướng dẫn. Trịnh Đạt khi đó chẳng khác nào cầm cuốn giáo trình chỉ có tập một, hoàn toàn dựa vào suy nghĩ và sự hiểu biết của bản thân về Bánh Bao Hoa Hòe để làm ra nó.
Có thể làm được đến mức này đã là rất lợi hại rồi.
Còn bây giờ Tần Hoài đã nắm trong tay bộ giáo trình hoàn chỉnh rồi.
Thậm chí Tần Hoài còn có thể nhìn ra được, Trịnh Đạt còn những thiếu sót gì khi làm loại điểm tâm cơ bản nhất như Bánh Bao này.
"Sư phụ Trịnh, Bánh Bao Hoa Hòe không phải làm thế này đâu." Tần Hoài nói, "Đương nhiên cũng có thể là do Mật Hoa Hòe ông dùng chưa được tốt lắm, nhưng dạo gần đây tôi phát hiện ra Mật Hoa Hòe chỉ có tác dụng dệt hoa trên gấm mà thôi, cho dù dùng loại Mật Hoa Hòe không quá đạt chuẩn, thì vẫn có thể làm ra được Bánh Bao Hoa Hòe đúng tiêu chuẩn."
"Hơn nữa thủ pháp nhào bột của ông cũng có chút vấn đề."
"Ông xem này..."
Tần Hoài cứ thế trực tiếp đứng thảo luận cùng Trịnh Đạt ngay bên cạnh bàn bếp, hai người ông một câu tôi một câu, vừa nói vừa làm, đầu tiên là nhào xong một mẻ bột.
Nhân lúc chờ bột lên men, Tần Hoài và Trịnh Đạt lại làm thêm một mẻ điểm tâm khác, thậm chí hai người còn không làm cùng một loại Điểm Tâm, hắn làm món hắn muốn làm, còn Trịnh Đạt làm món ông muốn làm.
Lúc làm hai người cứ nhìn qua nhìn lại nhau, thậm chí chủ đề nói chuyện cũng không hoàn toàn xoay quanh Điểm Tâm, thỉnh thoảng còn nói lan man sang chuyện khác.
Một giây trước Trịnh Đạt còn đang cãi cố rằng thủ pháp nhào bột của mình không có vấn đề, là do Tần Hoài không hiểu tư duy của ông, thì ngay giây sau ông đã bắt đầu than vãn chuyện lần trước Trịnh Tư Nguyên đi xem mắt lại thất bại, đứa con trai xui xẻo này của ông không biết đến năm nào tháng nào mới có bạn gái để lập gia đình sinh con nữa.
Tần Hoài an ủi Trịnh Đạt rằng rồi sẽ có thôi, Trịnh Tư Nguyên chỉ là quá đam mê làm Điểm Tâm, chứ không hề mắc bệnh tâm lý hay khiếm khuyết tình cảm gì cả, chỉ là nhân duyên chưa tới mà thôi.
Trịnh Đạt chẳng thèm để ý đến lời an ủi của Tần Hoài, ông lại tiếp tục thao thao bất tuyệt về những kỹ xảo và mẹo nhỏ khi nhào bột của mình, tỏ ý chê Tần Hoài không hiểu gì cả.
Tần Hoài thẳng thừng nói đây không phải là mẹo hay kỹ xảo gì sất, mà là do nền tảng cơ bản chưa vững, những thói quen xấu không được sửa chữa triệt để nên mới phải dùng đến mánh khóe đầu cơ trục lợi. Đó không được tính là kỹ xảo thực sự, nhiều nhất chỉ coi là mất bò mới lo làm chuồng, nếu ông có thể sửa được tận gốc thì căn bản chẳng cần dùng đến loại mánh khóe này.
Trịnh Đạt gắt lên bảo cậu thì biết cái rắm gì.
Tần Hoài bảo sư phụ Trịnh ông đừng có ngụy biện nữa, cái này chắc chắn là do điểm nền tảng của ông cày chưa đủ cao, hắn đã từng thấy người có điểm nền tảng cao hơn và tuyệt đối không bao giờ mắc phải mấy lỗi thế này.
Trịnh Đạt bèn đánh trống lảng, bảo lão họ Chư kia cũng chỉ đến thế mà thôi, nền tảng của lão ta cũng chẳng vững vàng là bao, chỉ cần vạch lá tìm sâu thì kiểu gì chắng lòi ra lỗi. Hơn nữa lão họ Chu kia cũng đâu phải loại mười phân vẹn mười, chẳng qua là mấy món Điểm Tâm Khai Tô làm tốt đến mức không bới móc được khuyết điểm nào mà thôi.
Tần Hoài hỏi vặn lại xem có phải ông thừa nhận là do điểm nền tảng cày chưa đủ cao đúng không.
Trịnh Đạt liền hỏi Tần Hoài cách sửa.
Tần Hoài phán một câu xanh rờn là phải khổ luyện, điểm số chưa đủ thì cứ cày cuốc là xong.
Trịnh Đạt lại cãi bảo ông đâu phải đầu bếp full-time.
LVQ8371