Đứa đàn em nào lúc về cũng ủ rũ cúi đầu, trên mặt Tiểu Cửu còn bị thương.
Vừa về đến nơi, Tiểu Cửu đã tiu nghỉu báo cáo: "Đại ca... hôm nay bọn em đều... đều..."
"Đều chẳng xin được gì đúng không?" An Du Du uể oải nói, bật người ngồi dậy, nhìn đám đàn em đang cúi gầm mặt chờ ăn mắng, cô nhóc cũng chẳng còn tâm trí đâu mà rầy la: "Tao cũng chẳng xin được gì, hôm nay chỉ xin được hai cái bánh bột ngô hấp gặm dọc đường thôi."
"Đại ca, bọn xã hội đen dạo này khốn nạn quá, không những đánh bọn em mà còn cướp cả mối làm ăn. Rõ ràng đi ăn xin là nghề của chúng ta, bây giờ bọn chúng cướp luôn cả nghề ăn xin!" Tiểu Thập bất bình lên tiếng.
"Thế thì biết làm sao?" An Du Du ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, hai mắt trợn trắng như cá chết: "Bọn chúng có súng, tụi mình lại đánh không lại. Giờ khắp nơi đều đang đánh nhau, vốn dĩ cơm đã khó xin, địa bàn lại còn bị bọn chúng cướp mất."
Tiểu Cửu háo hức muốn thử: "Đại ca, hay là em đi tòng quân nhé? Em nghe nói đi lính được phát tiền, những hai đồng đại dương phí an cư đấy!”
An Du Du bực dọc trừng mắt lườm Tiểu Cửu: "Lúc đi xin ăn mày không nghe người ta nói à, còn hai đồng đại dương phí an cư cái nỗi gì, phát đến tay mày được hai mươi đồng xu đã là phúc tổ bảy đời rồi. Tao nuôi mày bao lâu nay, là trông cậy sau này mỗi tháng mày nộp cho tao một đồng đại dương giống như thằng Mười Ba ấy, chứ không phải để mày nướng mạng chỉ vì hai mươi đồng xu bọt bèo đâu."
Tiểu Cửu cúi gằm mặt: "Xin lỗi đại ca, làm chị thất vọng rồi."
An Du Du lại uể oải nằm ịch xuống đống rơm rạ: "Tao thấy sau này tụi mày cũng đừng gọi tao là đại ca nữa, hai tháng nay cũng đâu phải tao nuôi tụi mày, ngay cả tao cũng là do thằng Mười Ba nuôi, sau này tụi mình cứ gọi thằng Mười Ba là đại ca cho xong."
"Vâng, thưa đại ca."
"Tao chỉ nói lẫy thế thôi, tụi mày định gọi thằng Mười Ba là đại ca thật đấy à? Tựi mày nhớ cho kỹ, mấy năm trước tựi mày đều do một tay tao nuôi nấng, thằng Mười Ba mới nuôi tụi mày được mấy tháng? Nó mà đòi làm đại ca à, tao mới là đại cal”
An Du Du uể oải nằm trên đống rơm rạ hoài nghi nhân sinh, ngẫm nghĩ xem một đại ca như mình sao lại lăn lộn đến mức thành ra bộ dạng như bây giờ. Cô nhóc cảm thấy lo lắng cho sự nghiệp của bản thân, không biết sau khi trở về còn mặt mũi nào mà chém gió trước mặt đám đàn em nữa hay không.
Đám Tiểu Cửu thì ngồi trên đống rơm rạ, bàn tán xem tối nay liệu có cơm ăn hay không, nếu có thì sẽ ăn cái gì.
Từ cuộc nói chuyện và vóc dáng của đám Tiểu Cửu, Tần Hoài lờ mờ đoán được, khoảng thời gian này cách lần đón năm mới trước đó đã trôi qua ba năm. Nhà họ Trần cũng đúng như dự đoán của hắn, đã gặp phải biến cố.
Căn nhà ngói gạch xanh này của nhà họ Trần là do La Quân tặng lại.
Tuy rằng La tiên sinh từng vang danh lẫy lừng ở Ma Đô đã theo phu nhân đến đất Thục tìm người thân, đi biệt mấy năm chưa về, nhưng uy danh năm xưa của La Quân khi huyết tẩy hắc bang, hỏa thiêu nhà kho, sắp xếp cho tên quan chức cấp cao dám đe dọa mình một "chỗ ngồi VIP dưới đáy sông” vẫn còn đó. Người nhà họ Trần cũng dựa vào uy danh của ông mà giữ vững được căn nhà này, thậm chí còn kiếm được một công việc giao rau củ khá khẩm.
Chỉ tiếc thời cuộc xoay vần quá nhanh, La tiên sinh từng một thời phong quang vô nhị giờ đã bặt vô âm tín từ lâu. Lại có tin đồn vỉa hè truyền đến Ma Đô, nói rằng La tiên sinh xem kịch đến phát điên rồi, thế mà lại vứt bỏ thế sự, một lòng ở lại Sơn Thành thủ mộ cho người vợ quá cố, đến cả tờ báo đặt mua hàng tháng trong thời chiến, vốn phải có người chuyên trách gửi từ Ma Đô đến Sơn Thị mà ông cũng hủy luôn.
Mất đi chiếc ô che chở, người nhà họ Trần hiển nhiên không giữ nổi căn nhà khang trang này.
Có lẽ La tiên sinh ở Ma Đô xa xôi đã sớm quên mất người nhà họ Trần, nhưng chỉ cần uy danh của ông vẫn còn, người nhà họ Trần vẫn có thể bám víu vào căn nhà ngói gạch xanh này mà sống qua ngày. Một khi ông thất thế, nhà họ Trần sẽ trở thành bầy cừu non chờ làm thịt trong mắt kẻ khác.
Kẻ đầu tiên ra tay chính là đám băng đảng nhỏ trong thành phố.
Thủ đoạn vô cùng đơn giản, thậm chí có thể nói là chăng cần mưu hèn kế bẩn gì cho cam: tống tiền, dọa nạt, uy hiếp, tất cả những chiêu trò hạ lưu đê tiện nhất có thể nghĩ ra đều được đem ra xài một lượt.
Dưới sự giúp đỡ của An Du Du và Trần Thuận, nhà họ Trần đã chống đỡ được đợt tấn công đầu tiên, nhưng ngay sau đó đợt thứ hai, thứ ba lại kéo đến.
Bố của Trần Thuận trên đường đi giao rau gặp phải bọn cướp rồi bị đánh gãy chân. Tiền thuốc men đắt đỏ đã vét sạch tiền tiết kiệm của nhà họ Trần, cao dán giảm đau lại khiến ông cụ nghiện thuốc, kéo theo đó là một chuỗi nợ nần, đòi nợ, bán nhà, táng gia bại sản.
Trần Thuận vì không nộp nổi học phí nên phải nghỉ học đi làm tiên sinh phòng thu chi. Lại vì đồng lương thu chi quá bèo bọt, đã thế còn phải dựa vào thâm niên nên không thể trả nổi nợ cho gia đình, nhờ Đinh sư phụ ở tửu lâu nơi Giang Vệ Quốc làm việc giới thiệu, hắn đành ngồi thuyền đến Kim Lăng làm thuê. Tiền công mỗi tháng khá khẩm, nhưng số tiền gửi về cũng chỉ vừa vặn đủ để gia đình gán nợ.
LVQ8371