“Tuy khả năng không cao, nhưng lỡ như thì sao? Em cũng là Thụy Thú, nhưng em có đỡ nổi một ngụm lửa của Tất Phương không?”
"Sếp ơi, sao em có thể mang trái cây nhà La tiên sinh đi buôn bán kiếm lời được chứ? Em chỉ là đứa hảo ngọt mê trái cây thôi, ngày nào cũng được xách bao nhiêu là hoa quả về nhà ăn thế này em đã mãn nguyện lắm rồi."
"Giá mà Tết đến em xách thêm hai thùng trái cây nữa về nhà, gửi cho bà ngoại em ăn thì còn tuyệt hơn."
Tần Hoài không ngờ An Du Du lại đột nhiên nhắc đến bà ngoại, ngẫm nghĩ một lát, hắn vẫn hỏi: "Anh cứ tưởng tình cảm giữa em và bà ngoại không tốt cơ đấy."
"Đúng là không tốt lắm." An Du Du rất thản nhiên đáp, "Sếp, chẳng phải em từng gửi cho sếp một bản sơ yếu lý lịch sao? Những gì viết trong đó đều là thật, tình cảm giữa em và bà ngoại không tốt, nhưng giữa em với bố mẹ và thằng em trai thì căn bản là số không tròn trĩnh."
"Nếu bắt em tự bỏ tiền túi ra mua trái cây mang về thì còn lâu em mới chịu. Nhưng nếu La tiên sinh đã cho không thì tội gì mà không lấy?"
"Năm nào đến Tết bà ngoại em cũng gắt gỏng càu nhàu, bảo bà nai lưng ra làm lụng cả đời, nuôi nấng toàn một lũ vô ơn bạc nghĩa, lễ lộc cũng chẳng biết xách chút đồ ngon về hiếu kính bà. Hồi chưa thức tỉnh em đã chẳng mặn mà gì với việc vung tiền mua đồ ngon hiếu kính bà, bây giờ... em lại càng không muốn."
"Nhưng hàng chùa không tốn tiền thì ô kê."
"Hơn nữa bà ngoại em được cái điểm này rất tốt, bà ghét thằng em trai em, và còn ghét mẹ em hơn. Bởi vì hồi mẹ vứt em cho bà nuôi, mỗi tháng bả chỉ gửi đúng cái mức sinh hoạt phí bèo bọt nhất. Em thì ăn khỏe, có lúc bà ngoại còn phải móc tiền túi ra bù vào. Nếu em xách trái cây xịn về biếu bà, chắc chắn bà sẽ chẳng nhè ra cho nhà thằng em trai em dù chỉ là cái hột, mà sẽ ăn sạch sành sanh đống trái cây đó ngay trước mặt bọn họ luôn."
Nghe An Du Du nói vậy, Tần Hoài mới lờ mờ nhìn thấy chút bóng dáng của kiếp này trên người cô nhóc.
Chắc do nhắc đến trái cây nên thèm, An Dư Dư thò tay vào túi bốc luôn một quả táo tàu vừa đi vừa nhai. Mắt thấy cô nhóc và Tần Hoài sắp bước tới cửa Vân Trung Thực Đường, hắn bỗng nhớ ra một chuyện.
"À đúng rồi Du Du, anh còn một chuyện muốn hỏi em."
An Du Du khựng lại.
"Em nói ban đầu Hứa xưởng trưởng có bố mẹ, chỉ vì họ đều qua đời nên cậu ấy mới thành trẻ mồ côi đi ăn xin. Nhưng theo lời Lão Thạch thì Hứa Nặc có một người bà nội rất thương cậu ấy, có phải sau này Hứa xưởng trưởng nhận mẹ nuôi không?"
"À, chuyện này ấy hả, thực ra năm xưa em cũng hóng được rồi, là nhờ nghe hóng hớt đấy." An Du Du hạ giọng, "Em nghe đồn Tiểu Cửu đi ở rể."
Tần Hoài: Không hổ là Tiểu Cửu lanh lợi, đúng là chí tiến thủ cao ngút ngàn.
"Nhưng trùng hợp thay, vợ cậu ấy cũng họ Hứa. Chính vì sự trùng hợp này mà em còn hóng được một phiên bản đồn thổi khác nữa."
"Phiên bản này thì hơi bị ảo ma, người ta đồn hồi ở nhà máy thép Tiểu Cửu tên là Dương Thành Cương, vì xưởng trưởng họ Dương nên Tiểu Cửu lấy họ đó để vuốt đuôi nịnh nọt. Về sau đi ở rể nhà họ Hứa, để bợ đỡ nhà vợ nên lại đổi họ thành Hứa, thế mới có cái tên Hứa Thành Cương."
"Nhưng tin đồn này xàm quá, bởi vì em biết rõ Tiểu Cửu vốn họ Hứa mà, đâu cần phải đổi họ tới đổi họ lui như vậy."
Nói đoạn, trên mặt An Du Du lộ rõ vẻ ghen tị: "Hồi đó nghe đồn Tiểu Cửu đi ở rể em ghen tị lắm luôn, giá mà kiếp trước em cũng được đi ở rể thì ngon. Ở rể cái là leo lên làm xưởng trưởng luôn, sướng thế còn gì."
Tần Hoài: ... Não bộ của Tam Túc Kim Thiềm mấy người cấu tạo kỳ quặc thật đấy.
Tần Hoài và An Du Du về lại nhà ăn làm việc như bình thường, điểm khác biệt duy nhất là —— cô nhóc làm việc còn bán mạng hơn trước.
Vốn dĩ An Du Du đã là "thánh cày cuốc" khét tiếng trong Vân Trung Thực Đường rồi, nay thức tỉnh thêm ký ức làm thuê ba kiếp người, cô nhóc lại càng cày cuốc điên đảo hơn.
Có thể khiến Tam Túc Kim Thiềm sống đúng chuẩn kiếp làm thuê... Chỉ có thể nói cái danh xưng "công việc tuyệt vời nhất thế giới" khéo cũng chẳng phải công việc tốt đẹp gì cho cam. Nhìn xem nó ép Tam Túc Kim Thiềm ra nông nỗi nào kìa, trên con đường tìm kiếm một công việc ngon nghẻ đã bị ép thành "thánh cày cuốc" hạng vàng luôn rồi.
Ở một diễn biến khác, La Quân cố tình ém nhẹm thông tin về An Du Du trong nhóm chat, mà bắt từng người một phải đến nhà ông nghe kể riêng, để ông được độc quyền chiêm ngưỡng vẻ mặt sốc tận óc của từng người.
Ngay cả Triệu Thành An cũng không ngoại lệ, vừa xuất viện xong là anh ta đã chạy tót sang nhà La Quân để nghe kể chuyện.
Nghe xong liền bị tống cổ về nhà thu dọn hành lý, đóng gói tống thẳng lên máy bay về Hàng Châu.
Đương nhiên bản thân Triệu Thành An vô cùng kháng cự. Đầu tiên anh ta giở bài than nghèo kể khổ, bảo mình mới ốm dậy, sức khỏe yếu, không thể ngồi máy bay lặn lội đường xa về Hàng Châu được. Sau khi bị Tần Hoài vạch trần chuyện anh ta đã khỏe re từ tám đời nào, thậm chí còn cố tình nằm ỳ ở viện thêm mấy ngày, anh ta lại gào thét bảo thực khách của Vân Trung Thực Đường đang rất cần Tiểu Triệu sư phụ, để rồi bị Tần Hoài dội gáo nước lạnh là thật ra cũng không cần đến mức đấy.
Tần Hoài định nhân lúc hắn và An Du Du đi Ma Đô, Cô Tô và thành phố Z thì sẽ tân trang lại Vân Trung Thực Đường một chút, đóng cửa vài hôm cho nhân viên nghỉ phép dài ngày luôn.
LVQ8371