La Quân cảm thấy đám người này đúng là chuyện bé xé ra to, không có nhiệm vụ thôi mà, bộ còn nghiêm trọng hơn chuyện ông sắp chết đến nơi sao?
La Quân bình thản uống một ngụm trà, hỏi: "Cậu có định xem mộng cảnh không đấy?"
"Không xem thì đi khỏi nhà tôi, tôi còn muốn xem TV."
"Xem, xem chứ." Tần Hoài vội vàng nói, mở bảng điều khiển trò chơi ra, tìm đến [Một đoạn mộng cảnh của An Du Du].
Trước khi tiến vào mộng cảnh, Tần Hoài nghe thấy Trần Huệ Hồng hỏi: "Để chị đi pha ấm trà, mọi người muốn uống gì?"
Tần Hoài định nói em muốn uống hồng trà, nhưng chữ 'muốn' còn chưa kịp thốt ra thì hắn đã bị kéo vào trong mộng cảnh.
Lần này khi Tần Hoài tiến vào mộng cảnh, An Du Du đang cãi nhau với người ta.
Đúng vậy, cãi nhau.
An Du Du rõ ràng đang mặc bộ dạng lúc vừa mới tan ca, trên người là bộ quần áo rách rưới, bùn đất trên mặt vẫn chưa rửa sạch hẳn, tay thì đã rửa sạch rồi, tóc tai vẫn rối bù. Nhìn thời tiết có vẻ là mùa hè, trời đã nhá nhem tối nhưng vẫn còn sáng.
An Du Du vẫn mang dáng vẻ của một đứa trẻ lớn như trước, vóc dáng chẳng cao thêm tí nào. Cô nhóc dùng cái tư thế không biết học được từ đâu – cái kiểu giống hệt mấy tên vệ sĩ đứng cạnh thiếu gia để thị uy, cố tỏ ra mình rất lực lưỡng khỏe mạnh – đứng giữa sân chửi bới xối xả người phụ nữ đối diện.
"Lão tử là thằn ăn ` * ^“ » ý ^* ` 7+ 1A ø ăn mày thối tha đấy, đồ oắt con, tao thấy mày mới là ”**#, cái đồ ”””, mày 7#, 7£, z⁄I"
Một tràng chửi rủa tuôn ra chẳng có mấy chữ là đủ tiêu chuẩn để phát sóng.
"****!"
"Ăn mày thì sao hả? Từng đồng tiền lão tử xin được đều là do tao dập đầu từng cái một mà ra đấy. Đâu có giống mày, người ta làm việc xong còn muốn quỵt nợ. Mày dám quỵt nợ thử xem, mày tưởng cái nắm đấm to bằng bao cát này của tao để trưng cho đẹp chắc? Mày có biết danh tiếng và địa bàn của ông nội mày trong thành là do tao giành giật thế nào không? Mày có biết tao có bao nhiêu đàn em không? Mày có biết thằng Mười Ba nhà tao làm nghề gì không hả?"
"Mày tưởng tao sợ mày à? Mày ngay cả khẩu súng còn chẳng có mà đòi tao phải sợ mày sao?"
"Tao nói cho mày biết, biết điều thì mau mau ói tiền ra đây, sau đó cút ngay cho tao, cái đồ *”**, trả tiền, nghe thấy chưa hả?!”
Dưới sự tấn công bằng ma pháp chửi rủa và sự đe dọa bằng vật lý của An Du Du, người phụ nữ vốn mang vẻ mặt hung dữ, người ngợm vạm vỡ, ăn mặc khá tươm tất – nhìn qua là biết nhà có điều kiện – đành phải hậm hực đếm ra mấy đồng xu, ném toẹt xuống đất rồi ôm đống quần áo hậm hực bỏ đi.
Trước khi đi mụ ta còn không quên buông lời cay độc.
"Lũ ăn mày thối tha, quần áo giặt thành ra thế này mà còn đòi lấy tiền, để tao chống mắt lên xem sau này tụi mày còn nhận được việc nữa không. Mẹ góa con côi mà còn dám cứng họng à, có chết đói cũng đáng đời, tao sẽ chờ xem tụi mày chết đói!"
"Đệch **** mày, ông nội mày nhấn mạnh lại lần nữa, tao là đứa đi ăn mày chứ không phải đứa giặt quần áo, lão tử có công ăn việc làm đàng hoàng. Hơn nữa có tao đi xin ăn, nhà thím Trần có chết đói cũng đéo đến lượt mày lo!"
"Còn nữa, mày vừa ném thiếu ba đồng xu đừng tưởng tao không biết! Đưa ba đồng xu đây!"
An Du Du đuổi theo ra ngoài sân đòi nợ. Tần Hoài chú ý thấy, căn nhà ngói gạch xanh vốn dĩ tầng 1 dành cho ăn mày ở, tầng 2 là của một hộ nông dân, giờ đây dường như đã có thêm vài hộ gia đình dọn vào ở. Lúc An Du Du và người phụ nữ kia 1 chọi 1 cãi nhau, bên cửa sổ căn phòng vốn thuộc về đám người Tiểu Cửu có một đứa bé đang nhoài người ra xem náo nhiệt.
Khoảng sân vốn sạch sẽ gọn gàng giờ cũng chất thêm rất nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh, kéo theo đó là mặt đất cũng chẳng còn sạch sẽ như trước nữa.
Xem ra đoạn ký ức này của An Du Du cách sự kiện 'chỉ bánh bao gọi là sủi cảo' lần trước đã qua một thời gian rất dài, trong khoảng thời gian đó chắc hẳn đã xảy ra rất nhiều chuyện.
An Du Du đuổi ra ngoài sân cũng chẳng xa lắm, Tần Hoài đứng yên trong sân không nhúc nhích, thậm chí còn chưa đụng phải bức tường tàng hình nào thì An Du Du đã quay lại rồi.
Lúc An Du Du quay lại, trên tay nắm chặt ba đồng xu, vừa bước vào sân đã gào to: "Thím Trần, cháu đòi lại tiền cho thím rồi đây."
Lúc này thím Trần mới chậm chạp đi từ trong nhà ra.
Bà ấy chậm chạp bước ra không phải cố tình làm cao hay là sợ hãi, mà bởi vì bà ấy đã quá yếu, đi lại không nổi nữa rồi.
Tần Hoài quả thực không dám tin vào những gì mình đang thấy. Nếu không phải căn nhà ngói gạch xanh này nhìn qua vẫn không khác trước là mấy, cũng chưa có vẻ gì là quá cũ nát, thì hắn thật sự nghi ngờ đoạn ký ức này cách đoạn trước phải đến mấy chục năm ròng.
Tần Hoài đã từng nhìn thấy thím Trần trong cả ký ức của An Du Du và La Quân, trong ký ức của La Quân rõ ràng là thím Trần ở thời điểm sớm nhất. Lúc đó Trần Thuận vẫn chỉ là một thằng nhóc bụ bẫm nói còn chưa sõi, chỉ biết gọi Giang Vệ Minh là Minh Minh.
Thím Trần ở khoảng thời gian đó miễn cưỡng vẫn có thể coi là trẻ tuổi, tuy gầy gò nhưng thân thể lại rất rắn rỏi, là một người phụ nữ nông thôn cực kỳ chuẩn mực.
LVQ8371