"Chắc là khá tốt ạ, tuy thám tử tư không tra được hồ sơ khám bệnh của Giang lão sư phụ, nhưng mấy năm nay ông ấy không mắc bệnh nặng gì, cũng rất hiếm khi đi viện. Hôm nay lúc gặp mặt cháu thấy tinh thần ông ấy rất minh mẫn, ông ấy còn nuôi lợn nữa cơ.”
"Vậy thì vẫn còn thời gian." Hạ Mục Bính nói, "Tôi chưa chuẩn bị tâm lý, ông ấy cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng, đợi đến thời điểm thích hợp... tôi sẽ đi gặp ông ấy."
Nói xong, Hạ Mục Bính ho khan hai tiếng.
"Hạ lão sư phụ, có phải cổ họng ông đang khó chịu không ạ?" Tần Hoài ân cần hỏi, ngay từ lúc Hạ Mục Bính bắt đầu nói chuyện, hắn đã thấy giọng ông nghe rù rù khàn khàn rất lạ.
"Chắc là do chuyển mùa." Hạ Mục Bính đáp, "Sang năm Tiểu Hàng phải sang Nhật học làm món Nhật rồi, thằng bé không ở lại Phân Viên phụ giúp tôi nữa, ngày thường Phân Viên cũng không tiếp đón quá nhiều khách, nên tôi cũng rảnh rỗi để nghiên cứu mấy việc này."
"Chuyện này Tiểu Tần cậu không cần phải bận tâm đâu, tôi có tính toán riêng của mình, Thái Phong Lâu nhất định sẽ quay về tay nhà họ Giang."
"Vậy ông nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe nhé." Tần Hoài nói.
Rốt cuộc Thái Phong Lâu có quay về tay người nhà họ Giang hay không, có được mở lại hay không, Tần Hoài thực ra cũng chẳng mấy bận tâm, hắn chỉ đơn thuần đóng vai trò làm người chắp mối lương duyên, tránh để hai bên lỡ mất nhau mà thôi.
Đối với Tần Hoài mà nói, ngày mai ăn cái gì mới là chuyện quan trọng nhất.
An Du Du cũng cảm thấy như vậy.
Sau khi mân mê xong đống đồng bạc trắng, An Du Du bắt đầu mơ mộng về cỗ lòng lợn ngày mai.
"Thực ra hồi còn đi ăn xin, tôi cũng từng ảo tưởng nhỡ đâu có ngày phát tài, đến Tết sẽ mua nguyên một con lợn về ăn. Lúc đó Thập Tam đã khoe là ông ấy biết làm cỗ mổ lợn, tôi còn bàn bạc với ông ấy chốt xem mình sẽ ăn những bộ phận nào cơ."
"Thịt đầu lợn thì phải ăn đồ kho! Tai lợn thì ăn kho tàu."
"Móng lợn với chân giò tôi phải cạp nguyên một cái, sườn thì phải gặm nguyên dẻ không được chặt ra. Tôi còn muốn ăn cả Khấu Nhục, thịt kho tàu và thịt viên Tứ Hỉ nữa!"
"À còn tiết lợn nữa, Thập Tam bảo dưa chua hầm tiết lợn ăn đỉnh lắm, tiếc là hồi đó làm gì có dưa chua."
"Ông chủ, anh bảo ngày mai chúng ta có được ăn hết mấy món đó không? Thập Tam liệu có làm riêng một cái chân giò to tướng cho một mình tôi gặm không nhỉ?”
Tần Hoài cũng không dám chắc, bởi vì hôm nay thái độ của Giang Vệ Quốc trông khá là điềm nhiên: "Chắc là được."
"Nể tình chúng ta lặn lội từ xa tới thăm, chắc xin một cái chân giò cũng không thành vấn đề đâu."
Sáng hôm sau, ba người Tần Hoài lại ra quán mì Lưu Nhị gọi ba bát mì suông (Tần Hoài mượn Lưu Nhị chút bột, tự tay nhào cho Thạch Đại Đảm một bát mì). Không có thịt kho của Giang Vệ Quốc ăn kèm, món mì suông hôm qua ăn rõ ngon nay lập tức trở nên tẻ nhạt vô vị.
Ăn sáng xong, nhóm Tần Hoài quay về nhà nghỉ bấm điện thoại. Vốn dĩ ba người định lượn lờ quanh thị trấn một vòng, ngặt nỗi cái thị trấn này bé tẹo, lại chẳng có chỗ nào đáng để đi dạo, ngay cả cái điện thoại vốn dĩ rất thú vị lúc này cũng trở nên nhàm chán vì ai nấy đều đang mải ngóng trông cỗ mổ lợn buổi trưa.
Sau một tiếng đồng hồ dán mắt vào màn hình đầy đau khổ, An Du Du đưa ra một quyết định táo bạo — — cô ấy đi siêu thị xách hai thùng sữa, rồi rủ cả nhóm đến nhà Giang Vệ Quốc sớm để xem mổ lợn.
Xem mổ lợn thú vị hơn nhiều so với việc nằm ườn trong nhà nghỉ bấm điện thoại.
Tần Hoài và Thạch Đại Đảm đều tán thành.
Theo lẽ thường, quy trình đi thăm người cũ đáng ra phải là ba người bọn họ đến nhà Giang Vệ Quốc từ sáng sớm để ôn lại chuyện xưa. Nhưng ngặt một nỗi Giang Vệ Quốc là một ông cụ lầm lì ít nói, lại chẳng chơi theo kịch bản, chuyện của mình thì giấu nhẹm đi, thành ra An Du Du khô cả bọt mép cũng chẳng moi được bao nhiêu thông tin.
Đó là chưa kể có rất nhiều chuyện An Du Du cũng chẳng dám nói, sợ nói hớ là lộ tẩy ngay. Giang Vệ Quốc lại quá đỗi cảnh giác, nhỡ đâu bị ông ấy tóm được lỗ hổng trong lời nói, hỏi vặn lại một câu sao cháu lại biết chuyện này, cô ấy mà ấp úng không trả lời được là toang.
Vẫn là đi xem mổ lợn an toàn hơn, vừa có việc để làm, lại vừa không phải mở miệng.
Tần Hoài lập tức gọi cho bác tài xế xe khách nhỏ hôm qua, bác tài báo đúng lúc đang có cuốc chạy vào làng, xe vẫn còn trống mấy chỗ có thể tạt qua đón ba người bọn họ.
7 giờ 54 phút, ba người Tần Hoài mỗi người xách một thùng sữa leo lên xe khách. Trong ba thùng sữa này có hai thùng là của An Du Du mua, thùng còn lại là của Thạch Đại Đảm. Thạch Đại Đảm thấy sức ăn của mình như hạm, đi ăn chực không thì ngại chết, mang chút quà đến nhà người ta vẫn lịch sự hơn.
Trên xe khách có một gia đình ba người đang ngồi sẵn.
Người chồng là một gã đàn ông lực lưỡng đầu trọc, cao mét tám, nặng cả tạ. Chẳng cần biết đống thịt trên người gã là mỡ hay cơ bắp, nhìn bộ dạng gã đích thị là kiểu đại ca giang hồ, tẩn cho người ta một đấm xong người ta phải quỳ lạy van xin gã đừng đánh chết mình.
Cô vợ tuy thon gọn hơn một chút nhưng cũng một chín một mười, lờ mờ vẫn nhận ra ngũ quan khá sắc nét, đáng vẻ trông rất phúc hậu hiền hòa. Lúc Tần Hoài bước lên xe, người vợ còn cố gắng nhích người sang bên cạnh nhường chỗ cho hắn ngồi ở băng ghế sau, lúc cười với hắn, nọng cằm ngấn lên thành ba ngấn.
LVQ8371