Xà ^ ` ^* _~ lệ + 1 ^*% ^ Z ^ ` -^ m Tần Hoài: "... Chuyện này tôi cũng khó nói lắm, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Chu Hổ hít sâu một hơi, nói tuột luốt: "Mấy ngày nay tính tình La tiên sinh bỗng dưng hiền khô."
"Mấy hôm nay chẳng phải tôi đang kẹt trong viện sao? Việc bài trí linh đường đều do đám nhân viên công ty tôi đảm nhận, tay nghề của bọn họ làm sao sánh bằng tôi được, cái phương án họ đưa ra, chính tôi nhìn còn thấy thua xa mấy bản cũ. Thế mà La tiên sinh lại chẳng chửi bới gì sất, thậm chí giọng điệu còn nhẹ nhàng đi trông thấy. Ông ấy còn lôi mấy cái phương án từng bị gạch chéo trước đây ra, bảo cứ xào nấu lại chút đỉnh là duyệt."
"Vốn dĩ La tiên sinh cực kỳ gai mắt với cái vụ dựng sân khấu trong làng, theo lý mà nói thì phải chốt gánh hát xong xuôi rồi mới bắt tay vào dựng rạp. Nhưng ngặt nỗi mối quan hệ của tôi có hạn, mấy gánh hát tôi lôi về La tiên sinh đều chê ỏng chê eo. Muốn xịn xò hơn nữa thì chắc chỉ có nước mời mấy đoàn kịch danh tiếng lẫy lừng, hay chơi lớn mời hẳn đoàn kịch cấp tỉnh thôi."
"Gánh hát chưa chốt được, nhưng rạp thì vẫn phải rục rịch dựng trước. Đáng lẽ La tiên sinh phải nổi trận lôi đình vì chuyện này, thế mà hai hôm nay thái độ của ông ấy lại quay ngoắt 180 độ. Ông ấy còn bảo tôi không cần cất công lặn lội ra ngoại tỉnh tìm làm gì cho mệt, nếu kẹt quá thì cứ vớt cái gánh hát hát vở Lương Chúc tàm tạm đợt trước là xong."
"Bình thường chúng tôi hiếm khi đụng phải khách hàng nào mà thái độ lật bánh tráng nhanh như vậy, trừ phi là...
Chu Hổ tuôn một tràng dài ngoằng như súng liên thanh, chung quy lại cũng chỉ muốn chốt hạ một ý cốt lõi: Người sắp chết, lời nói cũng trở nên hiền hòa.
Cân nhắc đến đặc thù nghề nghiệp của Chu Hổ, Tần Hoài đoán chừng hắn đang lo ngay ngáy chuyện La Quân sống chẳng được mấy ngày nữa, sắp sửa cưỡi hạc quy tiên đến nơi rồi. Với mấy cái đơn hàng VIP chốt trước kiểu này, nếu cứ nhây mãi đến lúc khách hàng xuống lỗ rồi mà vẫn chưa rặn ra được phương án hoàn chỉnh, thì tuyệt đối là một lỗi tắc trách cực kỳ nghiêm trọng.
Chu Hổ cảm thấy dạo này quan hệ giữa mình và Tần Hoài khá mượt, nên mới muốn nói bóng nói gió dò la xem rốt cuộc La Quân còn sống được bao nhiêu ngày, để bên hắn còn biết đường đẩy nhanh tiến độ chuẩn bị tang lễ.
"La tiên sinh chỉ đơn thuần là tính khí thất thường thôi." Tần Hoài đáp: "Nếu ông ấy đã ưng ý rồi, Chu kế hoạch anh tốt nhất nên chốt đơn ngay và luôn đi, bởi vì khéo dăm ba bữa nữa ông ấy lại đổi ý chê ỏng chê eo đấy."
Chu Hổ trịnh trọng gật đầu, khắc cốt ghi tâm lời đặn này.
Có điều Tần Hoài cảm thấy khả năng cao là La Quân cũng sẽ chẳng tỏ ra bất mãn đâu.
Năng lực chuyên môn của Chu Hổ rành rành ra đấy, hiện tại hắn lại còn được xác nhận là Tinh Quái. La Quân đối với đồng loại, đặc biệt là những Tinh Quái chưa Giác Tỉnh thì luôn vô cùng bao dung.
Đó là chưa kể Chu Hổ còn là một cái Gia Cấp Đan (đơn hàng cần làm gấp) của Trung Gian Thế nữa chứ.
Dạo này La Quân trở nên khoan dung, hoàn toàn là vì Tần Hoài phát hiện Chu Hổ thực chất là một Gia Cấp Đan có tình trạng tinh thần cực kỳ tồi tệ. La Quân sợ ông lại bật chế độ hỏa lực toàn khai, bới lông tìm vết, làm một Giáp Phương khó ở, lỡ mồm chửi hắn đến mức tự kỷ, rồi hắn lại học theo Phù Du giường bên cạnh đi đầu thai trước cả ông.
Chậc, đừng nói chứ, xét theo một khía cạnh nào đó, Tất Phương đây đúng là người sắp chết, lời nói cũng trở nên hiền hòa.
Triệu Thành An ngồi trên giường bên cạnh gặm bánh bao khoai tây, chen ngang: "Quy trình tang lễ của La Quân vẫn chưa chốt được gì sao? Nếu chưa chốt, tôi thấy anh có thể kê thêm một cái tàu lượn siêu tốc hoặc vòng quay ngựa gỗ cho ông ấy ở cạnh rạp hát đấy, ông ấy thực sự rất thích vòng quay ngựa gỗ."
Tần Hoài: "Cậu cứ lo ăn bánh bao khoai tây của cậu đi."
Còn đòi thêm vòng quay ngựa gỗ, cẩn thận La Quân trói hắn lên ngựa rồi cho xoay tròn luôn đấy.
Tần Hoài cười nói với Chu Hổ: "Chu kế hoạch, đợi xuất viện lúc nào rảnh anh nhớ đến Vân Trung Thực Đường ăn cơm nhé, nếu anh thích, đến nhà La tiên sinh ăn cơm cũng được."
"Đến lúc đó đông người, chúng ta có thể cùng nhau chốt luôn chỉ tiết tang lễ."
"Biết đâu La tiên sinh cao hứng, ngay tại trận thanh toán luôn 25% tiền đuôi còn lại cho anh đấy."
Đương nhiên Chu Hổ không đồng ý ngay tại chỗ, đến nhà kim chủ ba ba Giáp Phương ăn cơm, đối với hắn ở giai đoạn hiện tại mà nói thì thực sự là có chút quá đường đột.
Nhưng Tần Hoài chưa bao giờ đánh trận mà không chuẩn bị trước, vừa rời khỏi bệnh viện, hắn đã nhắn tin vào nhóm, rục rịch chuẩn bị cho buổi tiệc trà tiếp theo mà Chu Hổ có thể sẽ tới tham gia.
La Quân chẳng có ý kiến gì về chuyện này, đối với ông mà nói, chỉ cần không bắt ông ra khỏi nhà, ngày nào cũng có Trần Bì Trà để uống, thêm vài món Điểm Tâm mà ông cảm thấy hương vị tàm tạm có thể ăn thay cơm, đồng thời phim truyền hình đừng quá dở tệ, thì cuộc sống coi như cũng tạm ổn.
Dạo này La Quân còn khá là peace and love (hòa bình và yêu thương) nữa.
Tối hôm đó mọi người chốt luôn vụ tiệc trà trong nhóm, bảo Triệu Thành An vẫn chưa xuất viện tranh thủ thời gian dỗ ngọt Chu Hổ thêm vài câu, tốt nhất là dụ được hắn vừa xuất viện một cái là phi thẳng đến nhà La Quân dự tiệc trà luôn.
Thời gian dành cho Triệu Thành An không còn nhiều nữa.
Về mặt lý thuyết, Triệu Thành An đáng lẽ vừa xuất viện là phải về thẳng Tri Vị Cư rồi.
LVQ8371