An Du Dư liếc nhìn miếng Bạch Đường Cao trên tay: "Ăn cái này mà cũng độ kiếp thành công được á? Sao trước kia tôi chưa từng nghe nói nhỉ?”
Mấy Tinh Quái các người sau khi tỉnh lại quả thực có độ phản trắc trước sau quá lớn, mang đến một vẻ đẹp đậm chất tâm thần phân liệt.
Tần Hoài yếu ớt lên tiếng: "Liệu có cái khả năng nào... em độ kiếp thành công là nhờ anh không?"
Ngay lúc Tần Hoài chuẩn bị làm theo quy trình bình thường, trước tiên giới thiệu với An Du Du rằng hắn thật ra là nam chính trong tiểu thuyết hệ thống, sau đó kéo cô nhóc vào nhóm chat [Gia đình Tương thân Tương ái], rồi mới lần lượt giới thiệu tình hình thực tế của các Tinh Quái trong nhóm, thì một câu của An Du Du đã làm hắn đứng hình.
"Sếp, thì ra anh cũng là Tinh Quái à, trùng hợp ghê, thảo nào anh lại bồi dưỡng em như vậy, cảm ơn sếp nha."
An Du Dư nói xong, nhìn Tần Hoài chừng hai giây, chợt khựng lại: Không đúng, sếp đâu phải là Tỉnh Quái."
"Sao sếp biết em muốn độ kiếp?"
Tần Hoài thở phào một hơi, thầm nghĩ cuối cùng cũng được làm theo quy trình rồi, hắn chẳng buồn cho An Du Du cơ hội mở miệng nữa, lập tức tuôn một tràng theo đúng bài vở.
Nghe xong toàn bộ câu chuyện, An Du Du cứ gọi là ngớ người ra.
Đối với An Du Du mà nói, việc hòa nhập vào nhóm [Gia đình Tương thân Tương ái] quá đỗi dễ dàng, cô nhóc thậm chí còn từng đến nhà La Quân dự tiệc trà, hơn nữa còn là bạn tốt thường xuyên buôn dưa lê trên WeChat với Khuất Tĩnh.
An Du Dư sau khi nghe Tần Hoài kể xong toàn bộ, mất một lúc để tiêu hóa lượng thông tin này, rồi mới hỏi: "Cho nên, theo như quy trình bình thường, bây giờ là đến đoạn trao quà tặng đúng không sếp?”
Tần Hoài cảm động rớt nước mắt, không ngờ An Du Du nghèo rớt mồng tơi như vậy mà vẫn không quên vụ trao quà tặng, đúng là nhân viên ưu tú của hắn!
"Căn nhà em đang ở bây giờ là của Hồng tỷ, sếp có thể thuyết phục Hồng tỷ tặng luôn căn đó cho em được không? Em thật sự rất thích nó." Trên mặt An Du Du hiện rõ dòng chữ to đùng "Tam Túc Kim Thiềm tụi này chính là thích ngồi mát ăn bát vàng đấy".
"Quà tặng là em cho anh đồ, chứ không phải anh cho em đâu."
"Ra vậy." An Du Du hơi thất vọng, "Nhưng em làm gì có đồ gì để cho sếp, sếp à, tiền lương hàng tháng của em hiện giờ đều là do sếp phát, mà đồng nào em cũng phải dùng vào việc chính đáng cả."
An Du Dư cau mày suy nghĩ mất mấy phút, chợt nhớ ra điều gì đó, hưng phấn reo lên: "Sếp ơi, em nhớ trước khi em chết, Tiểu Thất, Tiểu Cửu, với cả Mười Ba đều còn sống. Nếu bọn họ sống được đến tận bây giờ thì chắc cũng gom góp được kha khá tiền lương hưu rồi đấy, hay để em tìm cách liên lạc với tựi nó, bảo tựi nó dâng hết lương hưu cho sếp nhat”
Tần Hoài: ... Em nói thế mà nghe được à?
Nếu bọn họ sống đến bây giờ thì khéo cũng thành mấy ông cụ bảy, tám mươi tuổi cả rồi. Tam Túc Kim Thiềm nhà cô, đến cả tiền dưỡng lão của các cụ mà cô cũng không tha sao?!
Tần Hoài chợt nhận ra, Tinh Quái tư duy nhảy số tưng tửng nhất không phải là Phù Du, mà chính là cô nhân viên ưu tú trước mặt hắn - người trước kia luôn tỏ ra rất điềm đạm, rất bình thường, lại còn cực kỳ chăm chỉ làm việc.
Tần Hoài hít sâu một hơi, cố nặn ra một nụ cười: "Anh thấy các cụ sống đến giờ cũng chẳng dễ dàng gì, hay là mình tìm chỗ nào ngồi xuống đi, em kể anh nghe nốt phần ký ức mà anh chưa xem được, với cả chuyện gì đã xảy ra sau khi em đến Kim Lăng đi."
"Ký ức của em rất quan trọng đối với anh."
"Anh nhớ trong ký ức của em còn có một Tinh Quái cũng độ kiếp thất bại giống em, tên là Trần Thuận."
"Đúng vậy." An Du Du gật đầu, "Anh ta lăn lộn tốt hơn em nhiều."
Tần Hoài và An Du Du tiến thẳng lên tầng hai, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. An Du Du chẳng hiểu ký ức của mình thì có gì quan trọng với Tần Hoài, nên đành nghĩ được gì thì kể nấy.
Mặc dù An Du Du có chí hướng hơi kỳ quặc, nhưng thân là một Tinh Quái nhập thế độ kiếp, cô nhóc được huấn luyện cơ bản rất bài bản. Cô nhóc biết rõ ngay khoảnh khắc mình đồng ý đến Kim Lăng làm thu ngân, bản thân đã độ kiếp thất bại.
Đồng thời, An Du Du cũng là một Tỉnh Quái rất có chí hướng và năng lực hành động. Trong tình huống biết mười mươi là mình đã thất bại, cô nhóc không hề chọn cách tự sát để làm lại từ đầu, mà vẫn nỗ lực vớt vát.
An Du Du ở Kim Lăng cặm cụi làm thuê suốt 6 năm trời, nỗ lực kiếm tiền, ra sức chắt bóp. Tiền đại dương Tiểu Cửu gửi đến định kỳ nửa năm một lần cô nhóc cũng chẳng dám tiêu bừa, tất cả đều gom góp lại, chỉ mong có ngày được vinh quy bái tổ, quay về Ma Đô, thu nạp lại 13 đứa đàn em, đoạt lại tất cả những gì thuộc về đại ca.
"Sếp à, sếp không biết cái kiếp đó em đã nỗ lực cày cuốc thế nào để được thăng chức tăng lương đâu. Làm thu ngân thì làm gì có tiền đồ, em chỉ biết đọc mặt chữ chứ không biết viết thì cũng vứt. Suốt 6 năm đó em không chỉ cắm đầu vào học chữ, mà còn học cả toán học, học mấy cái công thức toán học gì đó, về sau học đến tận vi tích phân thấy khó quá mới chịu thôi. Em còn học cả tiếng Tây nữa, học liền mấy thứ tiếng lận."
"Em học đến độ cận lòi cả mắt ra luôn!"
"Tất nhiên là sự nỗ lực của em cũng được đền đáp xứng đáng. Ông chủ cực kỳ coi trọng em, về sau tiền lương của em tăng lên tận 12 đồng đại dương một tháng. Vốn dĩ em định làm cho ông chủ tầm chục, hai chục năm, gom đủ tiền rồi sẽ về Ma Đô đi nhặt ăn mày."
LVQ8371