"Kết quả hắn cũng chẳng ở Ma Đô. Em ở Ma Đô vừa làm thuê vừa đò la tin tức của hắn, mới phát hiện hắn chạy cũng giỏi thật. Hắn lưu thoán khắp cả cái vùng phía Nam để làm đầu bếp, em chỉ đành bám theo những nơi hắn từng đi qua để nghe ngóng, cứ thế cắm mặt làm thuê, đổi chỗ làm liên tực. Lúc đến Hán Khẩu dò la tin tức của hắn thì lại vô tình hóng được tin của Tiểu Cửu."
Tần Hoài: "... Từ 'lưu thoán' không dùng như vậy đâu."
"Rồi em phát hiện Tiểu Cửu lăn lộn siêu đỉnh, thế là em bỏ luôn ý định tìm Giang Vệ Quốc, định bụng tới nương tựa Tiểu Cửu. Vốn dĩ em mua vé xong xuôi hết rồi, nhưng sau đó nghĩ lại thì thôi."
"Sao lại thôi?" Tần Hoài hơi tò mò.
Mặc dù An Du Du vì chấp niệm và việc độ kiếp thất bại nên phong cách làm việc nhìn chung chẳng giống Tam Túc Kim Thiềm chút nào, nhưng hắn tin bốn chữ "không làm mà hưởng" vẫn khắc sâu vào trong xương tủy của cô nhóc. Chỉ cần có điều kiện, cô nhóc vẫn muốn cố gắng hết sức để ngồi mát ăn bát vàng.
Vì để không làm mà hưởng, sẵn sàng để lộ thân phận không phải con người, chạy đến ăn vạ đàn em cũ để sống chuỗi ngày không lo ăn mặc, đúng là chuyện mà An Du Dư có thể làm ra được.
"Bởi vì em là đại ca của Tiểu Cửu mà." An Du Du nói, "Mấy năm em xin không được cơm đó, ăn của Giang Vệ Quốc, xài của Giang Vệ Quốc thì nhiều, nhưng Tiểu Cửu thật sự là do một tay em nuôi lớn."
"Hơn nữa Giang Vệ Quốc với Trần Thuận rất thân nhau. Em cảm thấy sau khi em chết, với tính cách của Trần Thuận thì anh ta sẽ chia một phần di sản của em cho Giang Vệ Quốc, nhưng chắc chắn sẽ không chia cho Tiểu Cửu. Nếu Giang Vệ Quốc đã xơ múi di sản của em, thì sau khi đầu thai em đi tìm hắn, bảo hắn xì ra chút tiền giúp em làm lại từ đầu, em thấy cũng hợp lý thôi."
"Với lại hắn lăn lộn cũng bết bát, cái Thái Phong Lâu ở Bắc Bình còn chẳng mua lại được. Theo em lăn lộn, biết đâu có ngày em phát tài, em sẽ giúp hắn mua lại Thái Phong Lâu nhà hắn luôn."
"Nhưng Tiểu Cửu thì khác, Tiểu Cửu lăn lộn thật sự là quá ngon nghẻ rồi, nếu em cứ vô dụng như vậy mà vác mặt đi tìm cậu nhóc thì mất mặt lắm."
Tần Hoài cảm thấy An Du Du nói cũng có lý, đồng thời lại hơi tò mò, hỏi: "Thế rốt cuộc Tiểu Cửu lăn lộn thành công cỡ nào?”
Có thể khiến An Du Du thốt lên cảm thán như vậy, nghe cứ như là đã tự do tài chính rồi ấy.
"Sếp à, sếp cũng thấy trong ký ức của em rồi đấy, sau đó Tiểu Cửu chẳng phải đã đến nhà máy ở Hán Khẩu làm công nhân sao?"
"Thực ra Tiểu Cửu rất thông minh, đọc sách học chữ gì cũng nhanh lắm, Trần Thuận chỉ thỉnh thoảng dạy mấy chữ mà cậu nhóc đã nhận mặt được cả mớ rồi."
Tần Hoài gật đầu tỏ vẻ có thể nhìn ra được. An Du Du kiếp thứ nhất ngoại trừ Giang Vệ Quốc ra thì đứa đàn em được coi trọng nhất chính là Tiểu Cửu. Bởi vì Tiểu Cửu đầu óc lanh lợi, biết nhìn mặt gửi lời, đã thế mồm mép còn tép nhảy.
Lúc xem ký ức, Tần Hoài đã cảm thấy trong đám đàn em vô danh của An Du Du, đứa có hy vọng nhất trong việc sau này mỗi tháng cúng cho cô nhóc hai đồng đại dương, giúp cô nhóc sống cuộc đời ấm no chính là Tiểu Cứu.
Và Tiểu Cửu quả thực đã làm được.
"Trước khi được em nhặt về, Tiểu Cửu thực ra có tên đàng hoàng. Nhà cậu nhóc vốn là nông dân ở gần Ma Đô, trong nhà có hai sào ruộng, bố mẹ cậu nhóc còn phải thuê thêm đất của địa chủ để cày cấy nộp tô. Sau đó mẹ cậu nhóc đổ bệnh, mời thầy lang tốn bao nhiêu là tiền. Bố cậu nhóc mù chữ nên đi vay nặng lãi của địa chủ, cuối cùng lãi mẹ đẻ lãi con, đành phải gán luôn mảnh đất ở nhà cho địa chủ để gạt nợ."
"Bố cậu nhóc muốn đến đòi công bằng, kết quả bị địa chủ gọi người ra đánh chết."
"Mẹ cậu nhóc cũng ho ra máu mà chết."
"Vì nhà cậu nhóc đắc tội với địa chủ nên họ hàng chẳng ai dám cưu mang. Cộng thêm lúc đó cậu nhóc còn quá nhỏ, chẳng làm nên trò trống gì, nuôi cũng lỗ vốn, thế là cậu nhóc thành trẻ mồ côi, chỉ đành đi xin ăn khắp nơi.”
"Tiểu Cửu thực sự rất thông minh, hồi em chưa xuống nhân gian độ kiếp, lúc không xin được cơm, cậu nhóc toàn chạy ra mấy cái nhà thờ với cô nhi viện do Tây lông mở để xin ăn. Sau đó cậu nhóc gặp em trên phố, thấy em xin ăn đỉnh quá."
"Lúc đó em đã nhặt được 8 đứa đàn em rồi, vốn chẳng định nhặt thêm Tiểu Cửu đâu, vì nhìn cậu nhóc sống cũng tươm tất chán. Là cậu nhóc cứ nằng nặc đòi nhận em làm đại ca, đòi làm đứa đàn em thứ 9 của em. Cậu nhóc cũng là đứa đi theo em lâu nhất đấy."
"Hồi đó em thật sự chẳng hiểu khái niệm tên họ là gì, em cứ tưởng 'Đại ca' là tên, 'Tiểu Nhất', 'Tiểu Nhị' cũng là tên. Tiểu Cửu lúc đó có tên đàng hoàng, em nhớ cậu nhóc họ Hứa, tên là Hứa Cẩu Đản hay gì ấy, nhưng Tiểu Cửu lại chủ động xin đổi tên thành Tiểu Cửu, bảo là không thể chơi trội khác với mọi người được."
Tần Hoài nghe đến đây đã muốn vỗ tay bôm bốp. Tiểu Cửu có thiên phú cỡ này thì làm cái quái gì chẳng thành công, không hổ là đứa duy nhất trong đám ăn mày này tìm được công việc đàng hoàng, vào nhà máy đi làm.
"Cái nhà máy ở Hán Khẩu tuyển thợ đợt đó là nhà máy thép. Vì là nhà máy thép nên yêu cầu đối với công nhân mới cao, đòi hỏi phải biết chữ."
LVQ8371