"Buổi trưa mọi người có thể tự túc ăn uống tại nhà ăn của viện dưỡng lão chúng tôi."
"Vâng, làm phiền anh quá." Tần Hoài vội vàng đáp lời, đưa mắt nhìn cậu nhân viên rời đi.
An Du Du là người đầu tiên bước vào, Tần Hoài nối gót theo sau, Thạch Đại Đảm vô cùng cẩn trọng đi chốt sổ và đóng cửa lại.
An Du Du xách giỏ trái cây và thùng sữa vui vẻ chạy tót vào phòng. Diện tích căn phòng trong viện dưỡng lão không lớn lắm, nhưng rất sạch sẽ, ánh sáng cũng tốt, không hề có mùi lạ.
"Tiểu Thất, tao đến thăm mày này!"
Câu đầu tiên tuôn ra khỏi miệng An Du Du đã khiến Tần Hoài giật thót mình. Ngay lúc hắn định ngăn cô nhóc lại, bảo cô nhóc đừng mới vào đã đâm thắng vào vấn đề như thế, tốt xấu gì cũng phải cho ông cụ chút thời gian load lại não, nhất là khi ông cự còn đang mắc bệnh Alzheimer, thì câu trả lời của Lâm Thất lại càng khiến Tần Hoài ngớ người.
Đã là một ông cụ tiêu chuẩn, trên mặt và trên tay đều nổi đầy đồi mồi, người gầy gò, da tay hơi nhăn nheo chảy xệ, mặt hằn đầy nếp nhăn, tóc bạc trắng lại thưa thớt, hoàn toàn nhìn không ra dáng vẻ của cậu nhóc Tiểu Thất choai choai năm nào. Lâm Thất chạy về phía An Du Du với những bước chân cực kỳ nhanh nhẹn, rất ra dáng đàn em mà nhận lấy giỏ trái cây và thùng sữa từ tay đại ca đặt xuống, kích động đến mức rơm rớm nước mắt, giọng khàn khàn nói:
"Đại ca, cuối cùng em cũng đợi được đại ca đến tìm em rồi!"
"Em gửi thư cho đại ca mười mấy năm trời, đại ca chẳng nhận được phong nào, toàn bị trả về hết."
"Người ở đây toàn là người xấu, em muốn về làng đợi đại ca mà họ không cho. Em bỏ trốn lần nào là họ bắt lại lần đấy, bây giờ họ còn cử hẳn hai người ngày nào cũng canh chừng em ngoài cửa kia kìa."
Lâm Thất vừa mở miệng đã mách lẻo với đại ca.
Tần Hoài: ... Không phải chứ anh bạn, cứ thế mà dễ dàng chấp nhận luôn à? Thế này là chấp nhận luôn chuyện đại ca của ông chết đi sống lại, hơn nửa thế kỷ rồi vẫn còn sống sờ sờ, bao nhiêu năm trôi qua đã thay hình đổi dạng, diện mạo cũng khác hoàn toàn rồi sao?
Trình độ tiếp thu này đúng là một chín một mười với Hạ Mục Bính mà.
Không đúng, còn đỉnh hơn cả Hạ Mục Bính, đây là còn chưa thèm giải thích mà đã chấp nhận luôn rồi.
Khả năng tiếp thu của các cụ già bây giờ đều mạnh đến mức này sao?
Tần Hoài vừa định bảo hai người khoan hãng nhận người quen vội, chúng ta có thể đi đúng quy trình là ngồi xuống giới thiệu sơ qua tình hình cơ bản của đôi bên trước được không, thì Lâm Thất đã thốt ra một câu khiến tất cả mọi người có mặt ở đó đều không thể ngồi yên được nữa.
"Đại ca, vốn dĩ em đã tích cóp cho đại ca 10 thỏi vàng. Nhưng mấy năm nay tụi nhỏ trong nhà ăn tàn phá hại quá, xài mòn xài mỏi đến mấy năm trước chỉ còn lại 5 thỏi. Rồi mấy năm trước vợ em đổ bệnh, lại tốn thêm hai thỏi nữa, nên giờ chỉ còn đúng ba thỏi thôi."
"Đại ca sẽ không trách em chứ?"
An Du Du: !!!
An Du Du lần này là áy náy thật sự, cô nhóc cảm thấy kiếp trước mình đúng là đáng chết mà, sao lại không nghĩ đến chuyện đi tìm Lâm Thất chứ? So với Giang Vệ Quốc hay Hứa Thành Cương, Lâm Thất mới là đứa đàn em thân yêu nhất của cô nhóc cơ mà!
Giọng nói của An Du Dư trở nên vô cùng dịu dàng: "Đương nhiên là không trách rồi, ba thỏi vàng kia ở đâu thế? Mày không gửi ngân hàng đấy chứ? Với thân phận hiện tại của tao thì khó lấy lắm nha.”
"Không gửi ngân hàng đâu, em nhớ lời đại ca dặn mà, em chôn hết dưới gốc cây lớn trong làng rồi, để tiện cho đại ca đi đào trong đêm."
"Trong làng không có camera đâu."
Một câu "trong làng không có camera" đã gây sốc sâu sắc cho Tần Hoài, hắn thậm chí còn theo bản năng nhìn về phía cửa, muốn quan sát xem người hộ lý bên ngoài có đang nghe lén hay không, sau đó không kìm lòng được mà hỏi:
"Trong làng không có camera, vậy năm đó đợt giải tỏa đền bù là giải tỏa chỗ nào của ông vậy?"
Lâm Thất không trả lời Tần Hoài, mà rất cảnh giác liếc nhìn hắn một cái, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt rồi hỏi: "Đại ca, hai người này là đàn em mới nhận của đại ca à?”
An Du Du đáp: "Không phải, vị này là sếp mới nhận của tao, ông chủ mới của tao đấy. Sếp hứa hẹn sẽ cho tao 52% cổ phần công ty để giúp tao làm lại từ đầu, đến lúc đó tao sẽ dẫn mày đi ăn sung mặc sướng. Đừng nói là 3 thỏi vàng, 30 thỏi vàng sếp tao cũng chẳng thiếu."
Ánh mắt Lâm Thất nhìn Tần Hoài lập tức tràn ngập sự tôn kính. Ông cụ há miệng định gọi hắn bằng một danh xưng tử tế, nhưng lại chẳng biết nên mở lời thế nào.
Tần Hoài giành nói trước: "Lâm lão tiên sinh, ông cứ gọi cháu là Tần Hoài là được rồi."
An Du Du lại giới thiệu Thạch Đại Đảm: "Còn vị này là bạn của tao, Lão Thạch."
Ánh mắt Lâm Thất nhìn Thạch Đại Đảm cũng tràn đầy vẻ tôn trọng.
Đến nước này thì Tần Hoài đã nhìn ra Lâm Thất không bình thường ở chỗ nào rồi.
Ông cụ mang thân xác của một người già bảy tám chục tuổi, nhưng lại có linh hồn của một người trung niên ba bốn mươi tuổi. Bệnh Alzheimer của Lâm Thất quả thực rất nghiêm trọng, ông cụ chẳng nhận ra con cháu mình, nhưng lại chấp nhận sự thật An Du Du là đại ca chỉ trong vòng một nốt nhạc.
Tần Hoài phỏng đoán, trí nhớ của Lâm Thất có lẽ đã lùi về khoảng thời gian nhận được thư của An Du Du năm xưa. Lâm Thất năm đó thậm chí còn có thể chấp nhận chuyện đại ca chết đi sống lại, gửi cho ông cụ 10 tệ, thì giờ có chấp nhận thêm chút đỉnh, chấp nhận chuyện đại ca không phải chết đi sống lại mà là đầu thai chuyển thế thì cũng chẳng có gì lạ.
LVQ8371