Thím Trần vì muốn nuôi sống những đứa con còn lại trong nhà, ban đầu đã thức đêm thức hôm dệt vải thêu hoa. Chưa đầy hai năm mà tay bà ấy đã run rẩy, mắt cũng mờ đi, hiện tại chỉ có thể mưu sinh bằng nghề giặt giữ quần áo thuê.
Mấy đứa em của Trần Thuận tuy tuổi còn nhỏ nhưng cũng chẳng được nhàn rỗi ở nhà, đứa thì theo An Du Du học đi ăn xin, đứa thì phụ mẹ làm chút việc vặt. Cố gắng đến nhường ấy mà cả nhà cũng chỉ đổi lại được cái bụng no đủ qua ngày.
Vốn dĩ thím Trần chưa đến mức gầy gò ốm yếu như vậy. Dịp Tết năm ngoái, bà ấy đội gió rét ra bờ sông xách nước giặt đồ nên bị cảm lạnh ốm một trận thập tử nhất sinh. Tiền thuốc men đã bòn rút sạch chút tiền tiết kiệm cuối cùng của nhà họ Trần, thậm chí vét cạn luôn cả số quỹ đen ít ỏi còn sót lại của An Du Du. Từ đó trở đi, bà ấy chẳng dám ăn chẳng dám tiêu, chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi mà người đã gầy rộc đi như một khúc củi khô.
Tần Hoài nghe Tiểu Cửu kể lại, thím Trần hiện giờ luôn tự coi mình là gánh nặng, bà chỉ muốn kiếm được đồng nào hay đồng ấy, lỡ có đổ bệnh thì cứ thế chết đi cho xong, đỡ phải làm khổ tụi nhỏ.
Lúc Tiểu Cửu nói câu này, Tiểu Thập ở bên cạnh vẫn còn hùa theo, bảo rằng như thế cũng tốt. Hiện tại cuộc sống khó khăn, xin ăn trầy trật, lại còn thêm đám xã hội đen đi tranh giành miếng ăn với lũ ăn mày bọn họ. Nếu có ngày nào đó cậu nhóc bị bọn xã hội đen đánh gãy chân, cậu sẽ chạy tới cửa hội của chúng treo cổ để tống tiền một vố, như vậy mọi người sẽ có được một bữa no nê.
Tiểu Cửu cười nhạo thằng nhóc vẫn còn sống trong quá khứ. Thời buổi khó khăn này làm gì có băng đảng nào chịu để yên cho người ta tống tiền, treo cổ thì cứ việc treo thôi, cũng giống như mấy người bị bom nổ chết lúc đánh trận khi xưa ấy, khéo đến người nhặt xác còn chăng có, bị ném thẳng ra ngoại ô cho chó gặm cũng nên.
Tiểu Thập bảo thế thì không được, sau khi chết cậu nhóc vẫn muốn có một mảnh chiếu rách cuộn lại rồi đào cái hố chôn cất đàng hoàng. Dạo trước Tiểu Tứ bị người ta cướp đồ rồi đẩy xuống sông chết đuối, sau khi vớt xác lên đại ca còn mua cho cô bé một cuộn chiếu đắp điếm, cậu cũng muốn được như thế.
Nhìn hai đứa trẻ choai choai thản nhiên bàn luận về cái chết như vậy, Tần Hoài nhất thời chẳng biết nên nói gì, chỉ đành hy vọng Giang Vệ Quốc mau chóng quay lại. Hắn mà về thì chắc sẽ cắt ngang được cuộc đối thoại đậm mùi âm phủ này.
Trời tối hẳn mà trong phòng vẫn không thắp đèn. Có thể thấy An Du Du hiện tại nghèo thật rồi, nghèo rớt mồng tơi đến mức tiền mua dầu thắp đèn cũng chẳng đào đâu ra.
Đám đàn em ngồi trên đống cỏ khô, thi nhau ôn lại những ngày tháng tươi đẹp bữa nào cũng được ăn no, lễ Tết có thịt ăn, có bánh bột ngô hấp chấm nước hầm chân giò. Càng nhớ lại càng thấy đói, hễ đói là bụng lại réo ùng ục. Năm đứa nhóc thi nhau réo bụng ầm ĩ không ngớt, réo đến mức An Du Du cũng thấy đói lây.
Nếu là An Du Du của trước kia, cô nhóc đã chửi ầm lên từ lâu rồi. Chăng cần biết có lý hay không, cứ phải chửi trước hai câu cấm bọn chúng không được để bụng kêu cái đã.
Nhưng An Du Du hiện tại lại chẳng nói tiếng nào, bởi vì cô nhóc làm gì có dũng khí để mắng. An Du Du là một đại ca rất biết thân biết phận, lúc tự tin có thể nuôi sống được tất cả đàn em, cô nhóc nhất định sẽ dốc hết sức để thị uy, ra cái vẻ của một vị đại ca thứ thiệt.
Nhưng đến khi chẳng còn khả năng cưu mang đàn em nữa, cô nhóc liền rất tự giác vứt bỏ vầng hào quang đại ca của mình, nằm ườn trên đống cỏ khô mà hoài nghi nhân sinh.
Vì không thắp đèn, lại chẳng có đồng hồ, Tần Hoài rất khó để xác định thời gian cụ thể. Tầm khoảng hơn mười giờ tối, Giang Vệ Quốc xách theo một bọc đồ vội vã trở về.
Giang Vệ Quốc hiện tại đã ra dáng một người trưởng thành. Lúc mới được An Du Du nhặt về, hắn vốn đã là đứa lớn tuổi nhất trong đám đàn em. Thấm thoắt hơn ba năm trôi qua, cộng thêm việc luôn làm thuê ở tửu lâu, cái ăn cái mặc chẳng phải lo nghĩ mà tiền lương cũng rủng rỉnh, nên vóc dáng trông vừa cao lớn vừa vạm vỡ, mang đến cảm giác có thể một mình chấp năm người.
Thấy Giang Vệ Quốc đã về, An Du Du uể oải ngồi dậy từ đống cỏ khô, hỏi: "Hôm nay ăn gì thế?”
Trong giọng điệu đã chẳng còn chút tò mò hay khao khát xem bữa nay được ăn món gì như trước kia nữa.
Giang Vệ Quốc không nói lời nào, chỉ lặng lẽ mở bọc vải ra, lấy mấy cái bánh bột ngô hấp khô khốc bên trong chia cho mọi người. Mỗi đứa đàn em được chia nửa cái bánh, có đứa đói đến lả người vừa nhận được bánh đã vội vàng nhét tọt vào miệng. Đứa nào tinh ý hơn một chút, chẳng hạn như Tiểu Cửu, phản ứng đầu tiên sau khi cầm bánh là đi lấy cái bát mẻ hứng nước lạnh.
Đám đàn em không cần uống nước lạnh, nhưng đại ca thì vẫn phải uống chứ.
An Du Du là đại ca nên được ăn hẳn hai cái bánh bột ngô hấp. Giang Vệ Quốc không ăn, hắn đã dùng bữa ở tửu lâu từ trước rồi.
Đem về cùng với bánh bột ngô hấp còn có một chút củ cải khô, cũng chăng được bao nhiêu. Nếu đem chia ra thì mỗi đứa đàn em nếm một miếng là hết, nên Giang Vệ Quốc dứt khoát đưa sạch chỗ củ cải khô đó cho An Du Du.
"Hôm nay thím Trần có ăn gì không?" Giang Vệ Quốc hỏi.
"Không biết nữa, hình như chỉ uống được mấy ngụm nước thôi." An Du Du đáp: "Ban ngày tôi toàn đi ăn xin trong thành, mãi đến chập tối mới mò về."
LVQ8371