Hứa Thành Cương rất cẩn thận cất bức tranh lại vào trong ngăn tủ, dẫn bốn người đi ra ngoài. Vừa đẩy cửa phòng ra, bên ngoài đã đông nghịt toàn là các ông cụ.
Mọi người: ...?
Thấy Hứa Thành Cương đi ra, đám ông cụ đang vây xem hóng hớt bên ngoài liền kích động người một câu ta một câu.
"Lão Hứa, trò chuyện xong chưa thế? Ván cờ ngày hôm qua còn chưa đánh xong đâu đấy!"
"Đúng rồi đúng rồi, đều đang chờ xem ông đánh nốt ván cờ ngày hôm qua đấy."
"Đây là đứa cháu trai nào của ông thế? Ông còn có cả cháu gái nữa cơ àI”
"Lão Hứa, buổi chiều có đánh cờ nữa không?"
Có thể nhìn ra Hứa Thành Cương quả thật là vua cờ của viện dưỡng lão.
Tần Hoài và An Du Du đưa mắt nhìn nhau.
"Ông Hứa, nếu buổi chiều ông có việc thì bọn cháu không làm phiền nữa, sáng mai bọn cháu lại đến thăm ông ạ."
Hứa Thành Cương gật đầu cười: "Cũng được, chúng ta đến nhà ăn ăn cơm trước đi."
Nhà ăn của viện dưỡng lão rất nhỏ, nghe nói là vì nhiều cụ già trong phòng đi lại bất tiện, nên hộ lý đều mang cơm đến tận phòng. Nhưng lại có một số ít các cụ không muốn ăn trong phòng, nên mới mở cái nhà ăn nhỏ này.
Đồ ăn rất phong phú, có hẳn 8 món để lựa chọn, ba mặn năm chay, nhìn chung đều khá thanh đạm không dầu mỡ, người già lớn tuổi cũng không thể ăn đồ ăn quá nhiều dầu, muối hay đường.
Ngoài thức ăn nóng ra còn có trái cây, gồm táo, lê và chuối tiêu, combo ba loại hoa quả cơ bản.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng do Tần Hoài mang đến vẫn chưa hấp, sau khi Hứa Thành Cương gật đầu, đầu bếp trong nhà ăn liền đem hấp hết cả túi Bánh Bao.
Lúc Tần Hoài cầm khay đi lấy cơm, có cảm giác như được quay lại Vân Trung Thực Đường. Khi hắn ngồi xuống ăn miếng cơm trộn trứng xào cà chua đầu tiên, lại càng thấy giống Vân Trung Thực Đường hơn.
Đều có vị ngọt.
Hơn nữa còn là cái kiểu ngọt do nêm hơi nhiều đường.
Đã bảo là người già không được ăn đồ nhiều dầu, nhiều muối, nhiều đường cơ mà?
Hứa Thành Cương đưa cho Tần Hoài một quả chuối tiêu, quả chuối vàng ươm, có lốm đốm vài vệt đen, bề ngoài trông không đẹp lắm, nhưng người thường xuyên ăn chuối vừa nhìn là biết ngay quả này chắc chắn rất ngọt.
"Tiểu Cung bảo với tôi là Tần sư phụ cậu rất thích ăn chuối tiêu." Hứa Thành Cương ngồi xuống, ngồi đối diện Tần Hoài.
Tần Hoài sửng sốt, nhận lấy quả chuối rồi cười nói: "Cháu cảm ơn ông ạ."
Hứa Thành Cương cười cười, cúi đầu ăn cơm.
Vài phút sau, Bánh Bao Tửu Nhưỡng đã hấp xong.
Ngay khi nắp lồng hấp vừa mở ra, cả cái nhà ăn nhỏ bé lập tức bị mùi rượu thơm nồng của Bánh Bao Tửu Nhưỡng bao trùm, tất cả những người đang ăn cơm trong nhà ăn đều theo bản năng ngẩng đầu nhìn quanh, tìm kiếm nơi phát ra mùi thơm.
"Bánh Bao Tửu Nhưỡng, đây là Bánh Bao Tửu Nhưỡng!” Vừa nhìn là biết ngay khách quen trưng thành của nhà hàng quốc doanh năm xưa.
"Thằng nhóc Trịnh Đạt kia đến viện dưỡng lão làm Bánh Bao à?"
"Chắc không phải đâu, tôi nghe nói nó làm ăn kiếm được bộn tiền, nghỉ bán Bánh Bao từ lâu rồi."
"Ai bảo nó không bán Bánh Bao, đợt Tết vừa rồi con gái tôi còn mua Bánh Bao đông lạnh của công ty nó bán đấy."
"Nói với ông chả giải quyết được gì."
Hứa Thành Cương đã dặn dò hộ lý của viện dưỡng lão từ trước, nhờ cậu ta chia túi Bánh Bao Tửu Nhưỡng này ra. Viện dưỡng lão đông người như vậy chắc chắn không thể chia cho mỗi cụ một cái được, có khi mỗi người một miếng cũng chẳng đủ, nên phạm vi chia Bánh Bao chỉ giới hạn cho những người đang ăn cơm trong nhà ăn.
Nhân viên nhà ăn cũng rất chuẩn xác cắt mỗi cái Bánh Bao ra làm đôi, mỗi người nửa cái, cho vào đĩa nhỏ để hộ lý đem chia, tránh gây ra những tranh chấp không đáng có.
Tần Hoài lấy Bánh Bao chấm nước sốt trứng xào cà chua, tuy cách ăn này hơi kỳ lạ, nhưng khi hắn ăn Bánh Bao như một món ăn kèm thì hắn rất thích lấy Bánh Bao chấm nước sốt của món ăn.
Tần Hoài vừa thầm phàn nàn trong lòng rằng cái thứ nước sốt trứng xào cà chua thiên ngọt này thực sự không hợp để chấm Bánh Bao chút nào, vừa há mồm cắn từng miếng lớn.
Vừa ngẩng đầu lên, Tần Hoài phát hiện Hứa Thành Cương đang cười híp mắt nhìn mình.
"Tần sư phụ, cậu ăn không đủ no à, hay là tôi cho cậu luôn nửa cái Bánh Bao này nhé?” Hứa Thành Cương hỏi.
Tần Hoài vội vàng xua tay, nói: "Dạ thôi ạ, xưởng trưởng Hứa ông quên rồi sao, Bánh Bao này là do cháu mang đến mà."
Hứa Thành Cương sững người: "Tôi quên mất thật, xem ra lớn tuổi rồi nên đầu óc cũng hơi lẩm cẩm."
"Ông một chút cũng không lẩm cẩm đâu ạ." Thạch Đại Đảm đột nhiên xen vào một câu.
Hứa Thành Cương cười híp mắt liếc nhìn Thạch Đại Đảm, không nói gì, tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Ấn trưa xong, nhóm người Tần Hoài liền nói lời cáo từ.
Tần Hoài vốn còn muốn mời Hứa Thành Cương đến Hoàng Kí ăn bữa tối, nhưng ông đã từ chối, nói rằng viện dưỡng lão có quy định không được tùy tiện ra ngoài, tuy quy định không quá khắt khe, nhưng ông cũng không muốn gây thêm phiền phức cho nhân viên.
Hứa Thành Cương đích thân tiễn bốn người ra tận cổng viện dưỡng lão, trước khi đi còn lưu luyến hỏi An Du Du: "Tiểu An, ngày mai cháu còn đến không?"
"Đương nhiên là có ạ." An Du Du đáp, "Bọn cháu ở Ma Đô 5 ngày, thì ở Cô Tô cũng phải ở 5 ngày chứ."
"Sau đó lại đi thành phố Z tìm Thập... ông Giang, ở thành phố Z cũng ở 5 ngày ạ."
An Du Du tỏ vẻ cô ấy là một lão đại rất công bằng, đối xử với tất cả đàn em đều như nhau. Không chỉ đồ mang theo lúc đi thăm đàn em là giống nhau, mà số ngày ở lại thành phố của mỗi đứa cũng phải bằng nhau.
Hứa Thành Cương cười gật đầu: "Vậy ngày mai ông sẽ chờ các cháu vào giờ cũ nhé."
LVQ8371