Viện cớ hắn vừa mới xuất viện, không tiện ngồi máy bay lặn lội đường xa ngay, xin nán lại một hai ngày để tham gia nốt buổi tiệc trà cuối cùng thì Chu sư phụ còn châm chước cho, chứ dây đưa lâu hơn thì chắc chắn ông không đồng ý đâu.
Trừ phi Triệu Thành An có thể ngộ ra được chân lý gì đó ngay trong bệnh viện, vừa về đến Tri Vị Cư là trổ tài khiến ai nấy đều kinh ngạc, cho toàn thể nhân viên và thực khách của Tri Vị Cư thấy một Triệu Thành An tài hoa xuất chúng năm nào đã trở lại.
Cái giấc mộng này Triệu Thành An đã mơ từ lâu lắm rồi, thường xuyên đang ngủ cũng phải cười tỉnh.
Ngày hôm sau, Tần Hoài vẫn đi làm như thường lệ.
6 giờ sáng, Hứa Đồ Cường đúng giờ có mặt tại Vân Trung Thực Đường, dưới vô vàn ánh mắt ghen tị của đám ông chú bà thím, ông hớn hở ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước thẳng vào bếp.
Hứa Đồ Cường cầm theo một cái lọ nhỏ.
"Tiểu Tần sư phụ." Hứa Đồ Cường lắc lắc cái lọ nhỏ, "Đây là dưa muối hôm qua con gái mang cho tôi, bảo là đồng nghiệp của con bé tự muối ở nhà, hôm nay tôi cất công mang tới cho mọi người nếm thử. Lát nữa Tiểu Tần sư phụ làm xong đồ ăn sáng thì cùng qua ăn, nếm thử dưa muối nhé!"
Tần Hoài nhìn thoáng qua cái lọ nhỏ trên tay Hứa Đồ Cường, hình như là lọ đựng rau ô liu bán trong siêu thị, dùng loại lọ này đựng dưa muối, nhìn qua là biết hàng nhà làm thật.
"Dạ được." Tần Hoài cười đáp, "Vậy lát nữa cháu làm thêm chút mì xì dầu, ăn kèm với dưa muối là chuẩn bài luôn."
Nghe Tần Hoài nói lát nữa hắn sẽ làm mì xì dầu, Hứa Đồ Cường vui vẻ đặt lọ dưa muối lên bàn, nghển cổ qua cửa sổ hỏi An Du Du sáng nay ăn gì.
An Du Dư thành thật trả lời, sáng nay ăn bánh cuốn, loại cơ bản nhất là Kê Đản Tràng Phấn (Bánh cuốn trứng).
Sáng nay trên đường đến Vân Trung Thực Đường, Tần Hoài cảm thấy thời tiết này rất thích hợp để ăn Kê Đản Tràng Phấn. Đừng hỏi tại sao thời tiết này lại thích hợp, Tiểu Tần sư phụ bảo thích hợp thì là thích hợp.
Tần Hoài làm bánh cuốn cũng chẳng có gì đặc sắc, thậm chí hắn còn cảm thấy tay nghề làm bánh cuốn của mình không bằng một quán lâu năm ở Cầu Huyền. Quán đó mở ngót nghét 40 năm rồi, tuyệt đối là hàng hiệu lâu đời, món tủ của quán chính là Kê Đản Tràng Phấn và sữa đậu nành.
Sữa đậu nành ở quán đó bán theo bát, 5 hào một bát, đường cho đẫm luôn, nếu mua mang về thì dùng túi zip để đựng. Vị sữa đậu nành hơi nhạt, nhưng chẳng ai quan tâm, hơn nữa lại không được gọi lẻ, những người đến quán ăn bánh cuốn hiếm ai có thể kìm lòng không gọi thêm một bát sữa đậu nành.
Xét thấy bánh cuốn không thể làm ra số lượng lớn cùng lúc, sáng nay Tần Hoài chỉ định làm bánh cuốn trong vòng 1 tiếng đồng hồ, từ 6 giờ đến 7 giờ, coi như là phúc lợi dành cho những thực khách dậy sớm.
Hứa Đồ Cường vừa nghe có món bánh cuốn phiên bản giới hạn này, lập tức đánh tiếng gọi một suất, đồng thời gọi thêm một miếng Giang Mễ Niên Cao, không dám gọi thêm gì khác nữa, ông còn phải để dành bụng ăn mì xì đầu.
Khi đĩa bánh cuốn mới ra lò còn bốc khói nghi ngút, lớp vỏ trắng như tuyết, mỏng như tờ giấy, lại còn bóng nhẫy mướt mát, cảm giác như giây tiếp theo sẽ tỏa ra ánh hào quang được bưng lên bàn, ngửi mùi nước sốt mặn mà thơm lừng hòa quyện cùng mùi bột gạo hấp chín thoang thoảng, Hứa Đồ Cường chỉ cảm thấy cuộc sống hưu trí tươi đẹp nhất cũng chỉ đến thế này là cùng.
Những ngày tháng sung sướng thế này, hồi mới về hưu ông cũng chẳng dám mơ tới.
Tất nhiên, mặc dù bánh cuốn cực kỳ hấp dẫn, nhưng chân ái của Hứa Đồ Cường vẫn là Giang Mễ Niên Cao.
Hứa Đồ Cường dành miếng ăn đầu tiên của bữa sáng hôm nay cho món Giang Mễ Niên Cao mà ông yêu thích nhất, cắn một miếng ngập răng, vị ngọt lịm, dẻo quẹo của Niên Cao khiến ông lộ ra vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc, não bộ vô thức bắt đầu phác thảo bài thực bình.
Hứa Đồ Cường bưng Giang Mễ Niên Cao, rất muốn hỏi Tần Hoài xem đã đọc bài thực bình tối qua ông gửi chưa, nhưng thấy hắn đang bận bịu nên lại ngại không tiện quấy rầy Tiểu Tần sư phụ vì chút chuyện cỏn con này, đành cắm cúi ăn tiếp Giang Mễ Niên Cao.
Ngay lúc Hứa Đồ Cường xơi xong Giang Mễ Niên Cao, chuẩn bị xử lý đĩa bánh cuốn vẫn còn nong nóng, thì Vương Căn Sinh bước vào.
Dạo gần đây Vương Căn Sinh chẳng mấy khi chạy bộ buổi sáng.
Trước đó ông ăn Thổ Đậu Giáo Tử nhiều quá bị say tinh bột, sáng không lết nổi khỏi giường. Còn hai ngày nay là do lương tâm cắn rứt, tối nào cũng thức đêm nặn chữ viết thực bình mà rặn mãi chẳng ra, thành thử sáng cũng dậy không nổi.
Hồi trước lúc Hứa Đồ Cường chưa được ăn ké trong bếp, ông cứ nghĩ Vương Căn Sinh đúng là làm màu, có chút chuyện cỏn con thế này mà cũng vịn vào làm cớ không đi chạy bộ buổi sáng được sao. Nhưng từ hôm qua được nếm mùi ăn trong bếp, Hứa Đồ Cường nhìn Vương Căn Sinh đã thấy thuận mắt hơn hẳn, cảm thấy ông ta có đi chạy bộ buổi sáng hay không cũng chẳng quan trọng nữa.
Kẻ peace and love đâu chỉ có mỗi mình La Quân.
"Lão Căn tới rồi đấy à." Hứa Đồ Cường niềm nở chào hỏi Vương Căn Sinh, "Sáng nay có món Kê Đản Tràng Phấn phiên bản giới hạn đấy, tôi còn mang theo một lọ dưa muối do đồng nghiệp của con gái tôi làm nữa, Tiểu Tần sư phụ bảo lát nữa sẽ làm mì xì dầu ăn kèm dưa muối cho chúng ta."
Trong đầu Vương Căn Sinh giờ phút này toàn là bài thực bình mãi chưa viết xong, nghe Hứa Đồ Cường nói vậy ông chỉ biết đờ đẫn gật đầu, trông chẳng khác nào một bệnh nhân Alzheimer phản ứng chậm chạp.
LVQ8371