Hứa Nặc: "... Xưởng dệt bông các cậu cũng có một ông họ Vương keo kiệt lắm, người ta toàn gọi lão là Vương vắt cổ chày ra nước, tôi thấy cái biệt danh đó không nên gán cho lão đâu, phải nhường cho cậu mới đúng."
Hứa Nặc chẳng thèm khách sáo, trực tiếp đặt mông ngồi phịch xuống giường Vương Căn Sinh: "Chỗ cậu đến cái ghế cũng chẳng có."
"Cậu cứ ngồi trên giường là được." Vương Căn Sinh đi đến bên tủ, móc chìa khóa trong túi ra mở tủ, Tần Hoài liếc mắt nhìn vào trong, quả nhiên trống huơ trống hoác, ngoài mấy bộ quần áo ra thì gần như chẳng có gì sất.
Vương Căn Sinh lấy mớ tem phiếu đã dành dụm được ra, đưa cho Hứa Nặc: "Đây là phiếu đường, phiếu vải, phiếu thịt và phiếu công nghiệp mà tôi tích cóp được dạo gần đây, tôi muốn đổi tất cả lấy phiếu lương thực toàn quốc."
Hứa Nặc nhận lấy mớ tem phiếu bắt đầu đếm, vừa đếm vừa hỏi: "Nhà cậu lại thiếu ăn à?"
"Tháng trước mẹ viết thư cho tôi, bảo tôi đừng gửi đồ về nhà nữa, cứ giữ lại ăn Tết cho tử tế. Chỗ tem phiếu này vốn dĩ tôi định giữ lại tự dùng, nhưng hôm nay nghe phong phanh trong xưởng sắp phát phúc lợi Tết, một mình tôi làm sao dùng hết ngần ấy đồ, thôi thì cứ đổi thành phiếu lương thực gửi về quê vậy."
Hứa Nặc cạn lời luôn, đếm xong bèn nhét mớ tem phiếu này vào túi trái, sau đó móc từ túi phải ra một xấp phiếu lương thực toàn quốc, đếm vài tờ đưa cho Vương Căn Sinh: "Nhiều lúc tôi thực sự muốn kể cho bố tôi nghe xem cậu đang sống cái kiểu gì, để ông ấy đặc cách phát thêm phúc lợi cho cậu, kẻo lại mang tiếng sinh viên đại học của xưởng dệt bông có ngày chết đói trong ký túc xá."
"Cơ mà tôi cũng nghe đồn rồi, năm nay phúc lợi Tết xịn lắm, không có gì bất ngờ thì sáng ba mươi sẽ phát. Giết lợn mà, mổ tại chỗ chia thịt tại trận, ngặt nỗi cậu ở cái phòng này không nấu nướng được, chứ nếu không sang nhà ăn than nghèo kể khổ khéo còn xin được bát tiết lợn ấy chứ."
"À đúng rồi, dạo trước cậu luộc khoai làm thủng nồi cũng chẳng thèm sắm nồi mới, Tết này phòng tài vụ các cậu nghỉ hẳn 5 ngày, 5 ngày đó cậu tính ăn uống kiểu gì? Chơi lớn ra quán ăn quốc doanh một bữa à? Mấy ngày Tết bàn ở quán ăn quốc doanh không dễ tranh đâu nhé."
Vương Căn Sinh đáp: "Tôi dò la rồi, mấy ngày Tết nhà ăn vẫn phục vụ."
"Có vài phân xưởng phải chạy KPI dịp Tết nên vẫn xếp ca luân phiên, phòng tài vụ chúng tôi tuy được nghỉ đồng loạt, nhưng trước Tết kiểu gì cũng không giải quyết hết đống sổ sách được. Nếu tự nguyện tăng ca, không những có cơ hội được bầu làm chiến sĩ thi đua, mà còn được ăn trực nhà ăn miễn phí nữa."
"Tôi báo cáo với Trưởng khoa rồi, tôi không nghỉ, xin tự nguyện tăng ca."
Hứa Nặc nhìn Vương Căn Sinh bằng ánh mắt y hệt như đang nhìn một giống loài ngoài hành tinh nào đó, chỉ vì hai bữa cơm miễn phí mà sẵn sàng tự nguyện tăng ca không công, chuyện này mà đồn ra ngoài khéo người ta lại tưởng xưởng dệt bông bóc lột sinh viên đại học, bỏ đói đến mức người ta chẳng có cơm mà bỏ vào bụng mất.
Hứa Nặc cạn lời toàn tập, lẳng lặng móc một tấm phiếu lương thực từ túi phải ra, dúi vào tay Vương Căn Sinh: "Coi như tôi thay mặt bố tôi trả tiền tăng ca cho cậu."
Vương Căn Sinh không chút do dự, dứt khoát nhận lấy luôn.
"Còn thứ gì muốn đổi nữa không?” Hứa Nặc hỏi.
Vương Căn Sinh lắc đầu, đáp: "Tôi chỉ gom được ngần này thôi, nhưng tôi muốn hỏi chút, đồ phát vào ngày ba mươi Tết cậu có thu mua không?"
Hứa Nặc nhất thời không kiểm soát được âm lượng, suýt nữa hét toáng lên: "Cậu không giữ lại chút gì cho mình à? Cậu vừa mới bảo vì Tết phát đồ nên mới lấy mớ tem phiếu này đổi cho tôi cơ mà?"
"Tôi không đổi hết, thịt lợn nhường cậu tuốt, nếu có bánh quy, bánh ngọt, kẹo cáp thì tôi phải bớt lại ra Giêng gửi về quê. Anh cả và chị dâu cả của tôi đều là công nhân thời vụ nên không có phúc lợi Tết, nhà máy của bố tôi thì năm nào cũng phát đi phát lại mấy thứ y chang nhau."
"Còn vải vóc nữa, cậu có thể đổi giúp tôi ít vải lỗi được không? Tôi muốn tích cóp thêm chút đỉnh đợi sang xuân gửi về may quần áo mới cho mọi người, bố tôi đã 15 năm nay chưa có bộ quần áo mới nào rồi."
Hứa Nặc bất đắc dĩ gật đầu: "Được được được, đổi cho cậu nhiều một chút. Vải lỗi thì đễ xoay thôi, còn thịt lợn thì khỏi cần gạ người khác, tôi mua lại theo giá thị trường luôn cho, ba cân thịt vừa khéo làm được một đĩa thịt kho tàu ra trò.”
"Chốt vậy đi, ngày ba mươi cậu tan làm sớm chút, 4 giờ chiều tôi sẽ qua phòng đợi cậu. Dù sao cậu cũng phải cày cuốc không công dịp Tết, tan làm sớm một tí chắc chắn chẳng ai trong phòng ý kiến gì đâu, cả cái phòng tài vụ có mỗi mình cậu nai lưng ra làm, tôi mà là cậu thì có tiện tay thó luôn cái phích nước của Trưởng khoa về cũng chẳng ai dám ho he nửa lời."
Hứa Nặc đứng dậy rời đi, Vương Căn Sinh tiễn hắn ra tận cửa, thuận miệng nói tiếng cảm ơn.
"Cảm ơn cái gì, anh em làm ăn cả mà."
"Tôi biết cậu làm vậy chẳng có đồng lãi nào." Vương Căn Sinh nói: "Cậu giúp tôi đổi tem phiếu vừa phải gánh rủi ro, khéo còn phải bù lỗ vào nữa, tôi biết chứ."
Hứa Nặc không nói gì, chỉ cười xòa rồi rời đi.
Hứa Nặc đi rồi, nhưng mấy cục than thì vẫn còn đó. Vương Căn Sinh dùng lượng than ít ỏi còn sót lại trong lò đun một ấm nước nóng, pha vào nước lạnh để giặt đống quần áo chất đống mấy ngày nay, sau đó lên giường đi ngủ.
LVQ8371