Ba người Tần Hoài đã ăn cỗ toàn lợn suốt 4 ngày ròng rã ở nhà Giang Vệ Quốc.
Ăn đến mấy ngày sau, Tần Hoài cảm thấy đó không còn là cỗ toàn lợn nữa, mà phải gọi là 72 cách chế biến con Đại Hoa. Sự am hiểu của Giang Vệ Quốc về các món thịt lợn sâu sắc hơn Tần Hoài tưởng tượng rất nhiều, thậm chí hắn còn nghi ngờ số lượng món thịt lợn mà ông ấy biết nấu còn nhiều hơn cả số Điểm Tâm hắn biết làm. Suốt 4 ngày, mỗi ngày 18 món, thế mà chẳng có món nào lặp lại.
Chỉ có thể nói tính biến tấu của thịt lợn quả thực quá đỉnh.
Số lượng người ngồi ăn cũng tăng lên từng ngày.
Ăn xong bữa cơm cuối cùng, Tần Hoài nhìn chiếc bàn tròn kín bưng người, lại nhìn 5 cậu con trai vạm vỡ của Giang Vệ Quốc, hắn mới thực sự thấu hiểu vì sao lúc nấu ăn ông ấy luôn quen tay làm những suất to chà bá, và vì sao bát đĩa nhà họ lại to đến thế.
Đồng thời hắn cũng hiểu được vì sao ngày đầu tiên lúc ăn cơm Giang Phong lại vui vẻ đến vậy.
Đứa cháu xui xẻo này chỉ được ăn nhiều nhất vào ngày đầu tiên, thích gì gắp nấy. Mấy ngày sau, khi những thành viên khác của nhà họ Giang lần lượt nhập mâm, Giang Phong liền hết cửa tranh đồ ăn ngon, nếu không phải mấy người bác thỉnh thoảng nương tay nhường cho hắn, Tần Hoài có cơ sở để nghi ngờ thằng nhóc này chẳng gắp nổi một miếng nào từ mấy đĩa thức ăn đắt khách.
Sau bữa cơm cuối cùng, Giang Vệ Quốc xin địa chỉ của An Du Du, bảo rằng sẽ gửi phần thịt lợn còn lại đến Sơn Thị để cô ấy ăn dần. Nếu An Du Du muốn, sau này hễ nhà họ Giang mổ lợn ông ấy sẽ phần cho cô ấy một ít, con Đại Hoa có thể không chia được nhiều, nhưng Nhị Hoa, Tam Hoa, Tứ Hoa và Ngũ Hoa thì cô ấy cứ tha hồ chọn, muốn mấy cái móng lợn ông ấy cũng chiều.
An Du Du vô cùng cảm động, cô ấy cảm thấy Thập Tam tuy nghèo, nhưng vẫn trượng nghĩa hệt như năm xưa, trong nhà tổng cộng chỉ có mấy con lợn, thế mà mổ lợn vẫn nhớ chia cho mình chút thịt.
Tiện thể nói thêm, trong suốt 4 ngày qua Giang Vệ Quốc gần như chẳng đả động gì đến chuyện của bản thân, cơ bản đều là bà Giang kể. Đương nhiên, ông ấy cũng không hoàn toàn im lặng, ông ấy đã bàn luận với Tần Hoài rất nhiều về chuyện chế biến thịt lợn.
Đúng nghĩa đen là chuyện về thịt lợn luôn, thậm chí không thể gọi là chuyện nấu nướng, suy cho cùng trình độ của Tần Hoài ở mảng bếp nóng rất có hạn. Cách xử lý thịt lợn bên bếp nóng và bạch án có sự khác biệt rất lớn, lấy món thịt thái hạt lựu làm ví dụ, dùng cùng một loại thịt đó để làm nhân bánh bao và làm thịt kho lại là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.
Tần Hoài không thạo bếp nóng, Giang Vệ Quốc không giỏi bạch án, nhưng điều này chẳng hề cản trở hai người giao lưu học hỏi về thịt lợn. Theo như lời Giang Vệ Quốc, bố ông ấy là một đầu bếp rất cừ khôi, nhưng ông ấy lại chẳng học được bao nhiêu từ bố mình.
Tay nghề nấu nướng của ông ấy ngoài nền tảng vững chắc được rèn giũa từ bé ra, phần lớn đều là học mót từ các sư phụ khắp mọi miền đất nước trong quá trình bôn ba rong ruổi ngược xuôi.
Nếu nói Tần Hoài là một đầu bếp tay ngang, sau đó được danh sư phát hiện và dần được đào tạo bài bản, thì Giang Vệ Quốc lại là một người được đào tạo bài bản từ đầu, nhưng vì chiến tranh và mưu sinh nên bất đắc dĩ phải trở thành đầu bếp tay ngang.
Lý do Giang Vệ Quốc thạo nấu các món thịt lợn cũng rất đơn giản, trong suốt sự nghiệp làm bếp kéo dài hơn nửa thế kỷ của mình, thịt lợn là nguyên liệu "cao cấp" mà ông ấy được tiếp xúc nhiều nhất.
Chăng có bí quyết gì sâu xa, trăm hay không bằng tay quen mà thôi.
Bất kể là làm chân chạy vặt ở tửu lâu, làm bếp trưởng trong nhà hàng quốc doanh, hay là nhận nấu cỗ kiếm thêm thu nhập. Những món mặn, món đinh mà Giang Vệ Quốc làm nhiều nhất chính là thịt lợn, hơn nữa vì lý do kinh tế và nguồn cung, rất nhiều lúc ông ấy không có quyền lựa chọn nguyên liệu, cơ bản là có gì nấu nấy.
Có lòng lợn thì làm lòng, có ba chỉ thì làm ba chỉ, có sườn thì làm sườn, có chân giò thì làm chân giò.
Tần Hoài cảm thấy sự am hiểu của Giang Vệ Quốc về loại nguyên liệu thịt lợn này thậm chí còn vượt xa cả tay nghề nấu nướng của ông ấy.
Trong lúc Giang Vệ Quốc bàn luận với Tần Hoài về thịt lợn, thỉnh thoảng ông ấy cũng nhắc lại vài chuyện ngày xưa. Kể rằng hồi trẻ ông ấy vẫn còn nuôi mộng lớn, tin rằng có một ngày mình sẽ gom đủ tiền mua lại Thái Phong Lâu rồi quay về Bắc Bình, thời đó ông ấy còn lặn lội khắp trời Nam đất Bắc, xông pha ngang dọc, đi bái sư (làm đệ tử ghi danh), học nấu các món nổi tiếng, các món đinh trong yến tiệc.
Bước qua tuổi trung niên, Giang Vệ Quốc dần chấp nhận số phận, ông ấy không còn hay nhắc đến chuyện đi Bắc Bình, cũng chẳng còn ôm mộng tưởng về Bắc Bình nữa. Lúc đó ông ấy nghĩ dù việc mua lại tửu lâu đã tan thành mây khói, thì ít ra mình vẫn còn 5 cậu con trai, nếu 5 đứa con này đều kế thừa được tay nghề của ông ấy, làm rạng danh món ăn nhà họ Giang, thì Giang Vệ Quốc ông cũng coi như không hổ thẹn với liệt tổ liệt tông.
Đến lúc xế chiều, Giang Vệ Quốc đã cạn hy vọng với 5 cậu con trai, đứa con cả có thiên phú nhất lại chẳng mặn mà với nghề, cậu con thứ ba kế thừa y bát của ông ấy thì dường như đã chạm tới giới hạn năng lực.
LVQ8371