Đúng vậy, Hứa Thành Cương đã tự bỏ tiền túi ra để xây dựng nhà máy. Đây cũng là lý do tại sao cho dù xưởng dệt bông đã sập tiệm nhiều năm, nhưng trong lòng các nhân viên cũ vẫn luôn nhớ tới xưởng trưởng Hứa, đến tận bây giờ vẫn có đồng nghiệp cũ đến viện dưỡng lão thăm hắn.
Những chuyện sau đó, Hứa Thành Cương chỉ kể lướt qua một cách vô cùng đơn giản.
Cậu con trai út của ông thoạt nhìn thì có vẻ hoang đường không chịu cố gắng, nhưng lại rất thông minh, cũng rất có chủ kiến riêng, tuổi còn trẻ đã bị tai nạn xe hơi qua đời.
Cậu con trai lớn hiểu chuyện, nỗ lực phấn đấu, là mẫu "con nhà người ta" tiêu chuẩn, nhưng vì công việc quá vất vả nên cũng đi trước người làm cha như ông.
Người vợ yêu thương nhau cả đời, cuộc sống trôi qua luôn rất bình dị, người mà bất chấp lời ra tiếng vào của người khác vẫn muốn ông ở rể, cũng đã nhắm mắt xuôi tay vĩnh viễn trên giường bệnh vào mấy năm trước.
Hứa Thành Cương có một tuổi thơ đầy trắc trở, một thời thanh niên truyền kỳ truyền cảm hứng, một độ tuổi trung niên thành công như trong tiểu thuyết sảng văn và một tuổi già tràn ngập sự chia ly.
Hứa Thành Cương bây giờ chỉ là một ông lão đánh cờ tướng rất giỏi ở trong viện dưỡng lão. Bức danh họa trị giá hàng triệu tệ bị cất trong tủ, cũng giống y như quá khứ từng huy hoàng của ông vậy.
Lúc kể đến cuối cùng, Hứa Thành Cương nhìn An Du Du, nói với cô ấy rằng ông rất vui vì cô ấy đã cất công đến tìm mình, báo cho ông biết Lâm Thất và Giang Vệ Quốc vẫn còn sống trên đời.
Người biết rõ nửa đời trước của ông chỉ còn lại hai người này thôi.
Những người anh em cùng đi ăn xin năm đó và lão đại đã qua đời từ nhiều năm trước, khoảng thời gian đó xa xôi đến mức giống như đã trôi qua từ mấy thế kỷ trước vậy.
"Tôi từng tưởng tượng rất nhiều lần, liệu có khi nào trước lúc lâm chưng, khi tôi đang ngồi trên ghế bập bênh ở tầng một của viện dưỡng lão, đột nhiên có một cố nhân năm xưa đến tìm tôi, nói với tôi rằng người đó đã tìm kiếm rất nhiều năm, cuối cùng cũng tìm được tưng tích của tôi. Cùng tôi trò chuyện cả một buổi chiều, cho đến khi tôi lặng lẽ nằm trên ghế bập bênh nhắm mắt xuôi tay trước khi ráng chiều biến mất."
"Trước khi nhắm mắt lại, tôi sẽ giống như năm đó kế thừa di sản của lão đại và Trần Thuận, chia di sản của mình ra làm nhiều phần, chia một phần cho cố nhân."
"Đây là cảnh tượng trước khi nhắm mắt tốt đẹp nhất mà mấy năm nay tôi có thể nghĩ đến, không ngờ còn chưa đợi đến lúc sắp không xong, Tiểu An cháu đã đến rồi."
"Nếu không phải hôm qua Cung Lương đến viện dưỡng lão thăm tôi có nói trước một tiếng, tôi cũng không biết phải cho cháu cái gì. Mấy năm nay sức khỏe của tôi vẫn coi như tráng kiện, cũng chưa kiểm kê lại di sản của mình, còn không biết phải chia đều như thế nào đây." Hứa Thành Cương nói đến đây liền bật cười.
Tần Hoài: ... Mấy người thật không hổ là đàn em do cùng một lão đại dẫn dắt mà, ai cũng cực kỳ chấp niệm với việc chia di sản.
Lúc Tần Hoài vừa nghe Hứa Thành Cương kể lại những chuyện mấy năm nay, hắn rất muốn giả vờ như mình không hiểu rõ tình hình, thuận miệng cảm thán một câu Hứa Nặc còn trẻ như vậy đã bị tai nạn xe hơi qua đời, thật là khiến người ta tiếc nuối.
Với tài ăn nói của Tần Hoài cộng thêm khả năng phối hợp của Cung Lương và Thạch Đại Đảm, có khoảng 60% xác suất có thể bất động thanh sắc moi được chân tướng cái chết của Hứa Nặc từ trong miệng Hứa Thành Cương.
Hắn chỉ làm một thính giả trầm lặng, vừa uống trà vừa yên lặng lắng nghe. Ngay cả một An Du Du luôn nhanh mồm nhanh miệng thích đặt câu hỏi, cũng chỉ uống ực hết hai ấm trà.
Tuy rằng Hứa Thành Cương không tốn bao nhiêu lời về Hứa Nặc, chỉ dùng hai ba câu để nói lướt qua đứa con trai mất sớm này, nhưng mọi người đều có thể nghe ra ông rất thương yêu cậu con trai út đó.
Không nói là bởi vì tình cảm quá sâu đậm, cho nên không muốn nhắc tới, bởi vì cứ nhắc tới là sẽ lại nhớ đến.
Lúc Hứa Thành Cương nhắc đến hai chữ Hứa Nặc, ý cười nơi đáy mắt ông còn sâu hơn hắn những lúc khác.
Đối với Tần Hoài mà nói, trực tiếp hỏi người trong cuộc là phương pháp rất tốt để hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng Hứa Thành Cương không phải Tinh Quái, ông là con người thuần túy trăm phần trăm, lại còn là một ông lão gần đất xa trời.
Đầu óc của Tinh Quái đều không bình thường, tư duy cũng không bình thường, có thể thỏa thích xát muối vào tim bọn họ, ví dụ như Tất Phương. Nếu không phải sợ Tất Phương tỉnh dậy phun một ngụm lửa thiêu chết mọi người làm thành bữa tiệc nướng BBQ, thì Trần Huệ Hồng và Trần Công thật sự định trước khi La Quân chết sẽ điên cuồng nhắc đến Liễu Đào mỗi ngày, xem có thể tạo ra một cú sốc lớn hay không, để La Quân hồi quang phản chiếu, trước khi chết độ kiếp thành công.
Từ quyết định táo bạo của hai người này, Tần Hoài có thể nhìn ra, Thảo Mộc Tinh Quái và Văn Diêu Ngư hễ có chuyện là thật sự dám lao lên.
Đối với Hứa Thành Cương, nếu hôm nay đã định trước là không thể nhận nhau, Tần Hoài cảm thấy biến ngày hôm nay thành một cuộc hội ngộ đầy bất ngờ giữa một ông lão lúc tuổi xế chiều và hậu duệ của cố nhân cũng rất tốt.
ông cần bất kỳ yếu tố ngoài ý muốn nào. Kh bất k t
Năm người cứ ở trong phòng trò chuyện đến hơn 11 giờ trưa. Hứa Thành Cương kể cũng hòm hòm rồi, liền mời mọi người ăn bữa trưa ở viện dưỡng lão rồi buổi chiều lại nói chuyện tiếp.
Đồ ăn ở viện dưỡng lão cũng không tồi.
Mọi người vui vẻ đồng ý.
LVQ8371