"Chỉ tiếc là Tiểu Thất không tìm thấy thẻ ngân hàng, nếu không món quà này còn được đính kèm thêm tiền trong thẻ của nó nữa. Em rành luật lệ với quy trình lắm, cho sếp hết đấy, em chăng giữ lại cắc nào đâu. Hơn nữa em thấy Tiểu Thất sống cũng khá ổn áp mà."
"Hôm qua em có lân la hỏi nhỏ nhân viên viện dưỡng lão rồi, lương tháng của em còn không đủ trả tiền cho Tiểu Thất ở đó một tháng đâu, nó sống sướng hơn em nhiều."
"Nó cũng chẳng cần em nuôi, mà thẻ ngân hàng của nó còn mất tăm mất tích thì em cũng chả trông mong gì chuyện nó nuôi em. Vốn dĩ em còn tính nếu nó học được cách chuyển khoản, dăm bữa nửa tháng bắn cho em ít tiền tiêu vặt cũng hay. Nhưng nhìn cái tình trạng hiện giờ của nó, nhớ được cách xài điện thoại đã là mừng rớt nước mắt rồi."
"Sếp ơi, em lên mạng tra thử rồi, cái tình trạng như của Tiểu Thất thường sống chẳng được mấy năm nữa đâu. Sếp nói xem liệu bác sĩ Khuất có thể trong vòng 5 năm tìm ra cách chữa khỏi bệnh Alzheimer, nghiên cứu ra thuốc đặc trị chữa dứt điểm cho Tiểu Thất, để nó học được cách dùng điện thoại chuyển khoản, sau này định kỳ bắn tiền cho em không?"
Tần Hoài nhất thời chẳng biết nên cạn lời với câu nói của An Du Du trước, hay là giơ tay nhận lấy ba thỏi vàng này trước.
Khuất Tĩnh khéo cũng chắng ngờ được, nhiệm vụ lớn nhất mà cô phải đối mặt sau khi thức tỉnh lại là chỉnh phục căn bệnh Alzheimer, vươn lên thành nhân vật chính của nhánh truyện y học học bá.
Tần Hoài suy nghĩ một chốc, cuối cùng vẫn hỏi cái vấn đề mà hắn thắc mắc nhất: "Ba thỏi vàng này em không giữ lại thỏi nào mà đưa hết cho anh sao?"
Tần Hoài từng nghĩ tới việc An Du Du sẽ mang vàng tới biếu hắn như một món quà, nhưng không ngờ cô nhóc lại đưa sạch cho hắn. Hắn cứ đinh ninh ít ra An Du Du cũng phải chừa lại một thỏi cho bản thân xài chứ.
Như vậy đến lúc mấy chú cảnh sát tới gõ cửa tóm cổ, thì ít ra còn có người bóc lịch chung với hắn chứ.
Giờ thì hay rồi, Tần Hoài nghiễm nhiên thành kẻ chủ mưu, đến lúc đó muốn vô khám ngồi thì cũng chỉ có một mình hắn ngồi thôi.
"Không thèm." An Du Du lắc đầu: "Tiểu Thất bị Alzheimer, xài vàng của nó đễ bị người ta tóm cổ ghép vào tội lừa đảo lắm, em không muốn ăn cơm tù đâu."
"Thế em tuồn vàng cho anh, thì anh không bị tóm cổ chắc?!"
"Thì sếp cứ mang vàng trả lại cho Tiểu Thất là được rồi mà." An Du Du tỉnh bơ đáp.
"Cho nên Lâm Thất đưa em thỏi vàng, em đào thỏi vàng về làm quà tặng cho anh, anh lại trả thỏi vàng lại cho Lâm Thất. Trong cuộc giao dịch phức tạp này không có ai nhận được gì, cũng không có ai mất đi cái gì, em lại hoàn thành việc tặng quà của mình, là như thế này phải không?" Tần Hoài nhìn An Du Du.
An Du Du cười hắc hắc.
"Sếp ơi, sếp biết em mà, em thật sự không có tiền tặng quà cho sếp đâu, tiền lương mỗi tháng của em đều là sếp phát mà.”
Tần Hoài cũng không trông cậy vào An Du Du có thể tặng quà gì cho mình, hắn vốn muốn cô nhóc quyên 2000 tệ cho viện phúc lợi trẻ em đường Tam Mã Lộ là được. Hiện tại thì tốt rồi, An Du Du ngay cả 2000 tệ cũng không cần quyên.
Không hổ là Tam Túc Kim Thiềm, còn vắt cổ chày ra nước hơn cả Tỳ Hưu.
Tần Hoài cất kỹ thỏi vàng: "Buổi chiều anh đến nhà Lâm Quyên đưa thỏi vàng cho chị ấy, cứ nói là Lâm lão tiên sinh lú lẫn cứ nằng nặc bắt em đi đào thỏi vàng, còn bắt em chụp ảnh lại. Em đi đào tượng trưng một chút, không ngờ lại có thật, chúng ta cũng không tiện nhận nên dứt khoát đem thỏi vàng trả về cho khổ chủ."
"Nói như vậy được chứ."
An Du Du có chút ngượng ngùng nói: "Sếp ơi, không cần nhắc đến em đâu, sếp nói như vậy đến lúc đó Lâm Quyên lại đòi mời em ăn cơm, thế thì ngại lắm."
3 giờ chiều, Tần Hoài nhét thỏi vàng vào túi, đi theo định vị của Lâm Quyên đến khu dân cư nhà cô ấy. Đây là một khu tập thể cũ ở nội thành, nghe nói còn là khu nhà gần trường điểm, nhà cửa tuy hơi cũ kỹ một chút nhưng bù lại vị trí cực kỳ đắc địa.
Lâm Quyên đứng chờ Tần Hoài ở ngay cổng khu dân cư.
"Tần sư phụ." Lâm Quyên từ xa nhìn thấy Tần Hoài liền bước tới đón, trong nụ cười mang theo chút áy náy: "Vừa rồi lúc lão Giang nhà tôi gọi điện thoại về, bảo là lúc anh ấy xin lãnh đạo nghỉ phép, lãnh đạo nghe nói Tiểu Tần sư phụ sắp đến nhà chúng tôi làm Điểm Tâm nên cũng muốn tới gặp cậu."
"Dù sao đó cũng là lãnh đạo của lão Giang nhà tôi, anh ấy cũng không tiện từ chối, cậu xem..."
Giang Vĩnh là tổng biên tập của tạp chí Tri Vị) , lãnh đạo của anh ta đương nhiên là Hứa Thành.
Từ sau bữa tiệc sinh nhật ở thành phố A, Tần Hoài chưa từng gặp lại Hứa Thành. Nhưng chuyện này cũng rất bình thường, Hứa Thành là một nhà phê bình ẩm thực nổi tiếng, trăm công nghìn việc, bay đi ăn khắp thế giới, không ít đầu bếp mấy năm mới có cơ hội gặp được ông ấy một lần đã là mãn nguyện lắm rồi, sao có thể dăm bữa nửa tháng lại gặp được chứ.
Tần Hoài cũng không biết Hứa Thành đang ở Ma Đô, Hứa Thành rất ít khi đăng bài lên vòng bạn bè, thỉnh thoảng có đăng thì cũng chỉ là viết vài dòng cảm nhận về mấy món ăn mới thưởng thức.
Lần gần nhất Hứa Thành đăng bài lên vòng bạn bè đã là chuyện của ba tháng trước, định vị ở tít bên kia bờ đại dương, Tần Hoài còn tưởng ông ấy không ở trong nước cơ đấy.
"Là Hứa tiên sinh đúng không, Hứa tiên sinh sẵn lòng tới thưởng thức Điểm Tâm do tôi làm là vinh hạnh của tôi rồi, đại khái khi nào thì ngài ấy tới?"
"Chắc là đi cùng với chồng tôi, khoảng hơn 4 giờ chiều." Lâm Quyên đáp.
LVQ8371