Về chuyện này, Hoàng An Nghiêu vô cùng oán thán gửi cho Tần Hoài mười mấy tin nhắn, bày tỏ rằng từ nghèo lên giàu thì dễ, chứ từ giàu xuống nghèo thì khó lắm. Hắn vừa mới được ăn Điểm Tâm thỏa thích suốt 5 ngày trời, đùng một cái lại chăng có gì để ăn nữa, đã thế còn phải đối chiếu sổ sách, cái ngày tháng này đúng là không sống nổi nữa rồi.
Tần Hoài đáp lại Hoàng An Nghiêu bằng một dấu chấm tròn.
Lúc Hoàng An Nghiêu gửi tin nhắn cho Tần Hoài, thì ba người bọn họ đã đứng ngay trước cửa nhà Giang Vệ Quốc rồi.
Giang Vệ Quốc là người duy nhất trong số ba đứa đàn em của An Du Du không dọn vào viện dưỡng lão, mà chọn cách về quê dưỡng lão. Tuy tuổi tác lớn nhất, nhưng sức khỏe của ông lại dẻo dai nhất, tinh thần cũng rất minh mẫn, đồng thời tính cảnh giác cũng rất cao.
Lâm Thất và Hứa Thành Cương đều vui vẻ chấp nhận thân phận An Du Du là cháu gái của lão đại, thậm chí còn tin sái cổ chuyện cô ấy chính là lão đại đầu thai chuyển kiếp. Chỉ có duy nhất Giang Vệ Quốc là vẫn duy trì được sự cảnh giác cơ bản nhất mà một người già nên có.
"Cháu gái của lão đại sao?" Giang Vệ Quốc đứng ở cổng sân, dùng ánh mắt sắc bén quét qua từng khuôn mặt của ba người Tần Hoài, "Sao tôi lại không biết lão đại có con cái nhỉ?”
"Bao nhiêu năm nay tôi với Lâm Thất và Hứa Thành Cương chẳng hề liên lạc với nhau, các người làm sao mà tìm được?"
"Các người có bằng chứng gì để chứng minh không?"
Giang Vệ Quốc đã dùng hành động thực tế để chứng minh chiếc áo khoác Valentino mặc trên người ông không phải là đồ mặc cho có.
Tần Hoài & An Du Du & Thạch Đại Đảm: ...
Toang rồi, đoạn này trước đó chưa hề được diễn tập qua.
Giang Vệ Quốc quắc mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bộ ba lừa đảo, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, khí tràng cường đại, thân hình lại còn vạm vỡ. Cho dù đã là một ông cụ, nhưng vẫn khiến người qua đường có cảm giác ông có thể một chấp ba.
Tần Hoài điên cuồng suy nghĩ, vẻ mặt An Du Du thì đờ đẫn, Thạch Đại Đảm thì trực tiếp từ bỏ việc suy nghĩ mà ném ánh mắt "giờ phải làm sao đây" về phía hai người kia. Tần Hoài phóng ánh mắt "cô mau nghĩ cách đi chứ" sang cho An Du Du, An Du Du bèn ném lại cho Tần Hoài một ánh mắt "tôi thì nghĩ ra được cách gì, trước đó trong kịch bản làm gì có viết đoạn này".
"Ba người các người rốt cuộc là ai? Làm sao tra ra được tin tức của chúng tôi? Có mục đích gì? Đừng có đứng đó mà mắt lai mày lém nữa, nói mau!" Giang Vệ Quốc nghiêm giọng quát.
Tần Hoài: ... Từ mắt lai mày lém hình như đâu phải dùng trong trường hợp này.
Thấy nếu còn không nói gì thì giỏ trái cây và sữa tươi coi như mua phí công vô ích, An Du Du liền đánh liều, cũng chắng thèm quan tâm đến logic hay không logic, hợp lý hay không hợp lý, trên kịch bản có viết hay chưa nữa, cô ấy trực tiếp lớn tiếng nói: "Bởi vì bà nội cháu có để lại một cuốn nhật ký!”
Giang Vệ Quốc hơi hồ nghi nhìn An Du Du, vẫn không hề có ý định mở cửa cho ba người đi vào, ông vẫn đứng lỳ ở cổng, hỏi: "Nhật ký?"
"Đúng vậy ạ!" An Du Du suy nghĩ đơn giản một chút xem bình thường mình sẽ viết nhật ký trong tình huống nào, rồi nói tiếp, "Bà nội cháu có một cuốn nhật ký, trên đó có ghi rõ chi phí nuôi dưỡng từng đàn em, và sau này mỗi đứa phải đưa lại cho bà bao nhiêu tiền thì bà mới thu hồi đủ vốn."
"Trên đó có ghi chép lại một số chuyện lúc trước, viết đến đoạn sau thì trong nhật ký chỉ còn lại tên của 4 người thôi. Là Tiểu Thất, Tiểu Cửu, ông nội Giang và cả Trần Thuận nữa. Năm đó bà nội không muốn kết hôn với ông nội cháu, nên sau khi sinh ra bố cháu thì bà đã bỏ đi. Bà có để lại cuốn nhật ký, dặn là sau này bố cháu có thể cầm cuốn nhật ký đó đi thừa kế di sản của bà, về sau..."
An Du Du lại đem câu chuyện từng bịa ra để kể cho Hứa Thành Cương kể lại cho Giang Vệ Quốc nghe một lần nữa.
Giang Vệ Quốc nghe xong thì chân mày cũng giãn ra, xem như đã tin được hơn phân nửa, ông xoay người đẩy cánh cửa đang đóng chặt ra, nói: "Gió lớn lắm, vào nhà rồi nói tiếp."
Lúc này ba người Tần Hoài mới được phép bước vào nhà.
"Cuốn nhật ký đang ở đâu?"
Ba người Tần Hoài vừa mới ngồi xuống ghế ở phòng khách, Giang Vệ Quốc đã lạnh lùng lên tiếng hỏi.
"Bị mất rồi ạ." An Du Du đáp, trước khi Giang Vệ Quốc kịp nhíu mày lần nữa cô ấy đã nhanh nhảu nói tiếp, "Nhưng cháu có nhớ những chuyện liên quan đến ông được viết trong nhật ký của bà nội."
Giang Vệ Quốc hỏi: "Chuyện gì?"
An Du Du suy nghĩ sương sương mười mấy giây, nói: "Có một năm vào dịp Tết, ông đã làm món Sủi Cảo Khoai Tây cho mọi người ăn, mùi vị cực kỳ ngon, mọi người đều ăn rất vui vẻ."
"Lúc bà nội cháu vừa mới nhặt được ông, ông đang bị đói ngất xỉu ở đầu đường. Lúc đó bà nội thấy ông khá cao to, nhìn tướng tá là biết đánh lộn giỏi, sau này chắc chắn sẽ là một tay đấm đắc lực. Kết quả không ngờ ông lại chẳng biết đi ăn xin, lúc xin ăn ngay cả dập đầu cũng không biết làm, nuôi ông mấy tháng trời ngày nào ông cũng chỉ biết ăn chứ chẳng xin được miếng cơm nào, bà nội cháu lúc đó còn chẳng muốn nuôi ông nữa cơ."
"Lúc đó bà nội cứ chê ông là cục nợ, không ngờ đến cuối cùng ngược lại lại là ông nuôi sống những người khác, bà nội cháu lại biến thành cục nợ."
"Được rồi, không cần nói nữa." Thấy An Du Du vẫn còn muốn nói tiếp, Giang Vệ Quốc liền trực tiếp ngắt lời cô ấy, "Cháu đúng là cháu gái của lão đại rồi."
Nói xong, Giang Vệ Quốc gọi lớn vọng vào trong phòng: "Lan Hoa, nhà có khách đến này."
LVQ8371