"Nhờ học hành đàng hoàng em mới nhận ra Giang Vệ Quốc nói không sai, nhưng lời hắn nói cũng có kẽ hở. Đi ăn xin có thể là công việc tuyệt nhất trên thế giới này, nhưng điều kiện tiên quyết là thời thế phải ổn định. Gặp lúc loạn lạc thì chắc chắn chăng xin được gì, nhưng nếu nhà nhà đều ấm no, thì đi ăn xin kiểu gì cũng phát tài."
"Cửa hàng gạo của tụi em cũng thế, lúc làm ăn khấm khá mới có tiền thưởng, lúc ế ẩm thì lấy đâu ra."
"Em vẫn luôn chờ đợi thời cơ, nhưng em không ngờ sau khi độ kiếp thất bại, cơ thể lại trở nên yếu ớt đến thế."
"Em chỉ hơi bủn xỉn một chút, lỡ ăn hai bữa cơm thiu thôi mà đã mắc bệnh kiết lỵ. Em cũng chỉ muốn tiết kiệm chút đỉnh, không nỡ mua thuốc Tây đắt cắt cổ, thế là bị tiêu chảy đến chết luôn."
Nói tới đây, An Du Du khẽ thở dài thườn thượt: "Sáng mắt ra thì em đã chẳng thèm hà tiện làm gì, cứ ráng cày thêm vài năm gom đủ tiền rồi về Ma Đô thu nạp đàn em, chiếu theo thời thế về sau, khéo em ăn may độ kiếp thành công ngay từ kiếp đầu tiên rồi cũng nên."
Ai mà ngờ được cơ chứ, lúc An Du Du làm ăn mày thì chăng hề hãn gì, đến khi có công ăn việc làm ổn định rồi lại vì thói bủn xin tiếc rẻ đồ ăn thiu mà mắc bệnh kiết ly chết.
"Trước lúc chết em có gửi một bức thư cho Trần Thuận, khai sạch chỗ giấu tiền của mình cho anh ta biết, đúng là béo bở cho anh ta. Lúc đó tiền công của anh ta đâu có cao bằng em, bao nhiêu tiền mồ hôi nước mắt em dành dụm ngần ấy năm trời, cuối cùng bản thân chẳng được tiêu đồng nào mà dâng hết cho anh ta."
"Thế Trần Thuận là tình huống gì? Là Tinh Quái gì vậy?"
"Anh ta là Tinh Quái gì thì em chịu, nhưng chắc kèo không phải là Tam Túc Kim Thiềm. Hơn nữa anh ta cũng nhọ lắm, rõ ràng mới là kiếp thứ hai, còn nhớ được khối chuyện ở kiếp đầu tiên, thế quái nào lại quên bẵng đi lý do mình độ kiếp thất bại."
Tần Hoài ngớ người: "Còn có vụ này nữa hả? Quên sạch sành sanh không nhớ nổi một chữ nào luôn? Ngay cả thể loại cũng không nhớ sao?"
"Anh ta chăng nhớ được tí tẹo nào." An Du Du đáp, "Anh ta gần như nhớ rõ mọi chuyện ở kiếp đầu tiên, chỉ quên đúng mỗi cái chấp niệm của bản thân là gì, đành nhắm mắt đưa chân làm theo cảm tính. Anh ta không ở lại Ma Đô mà chạy ra ngoài làm thuê, cũng là vì linh cảm mách bảo rằng nếu cứ bám trụ ở Ma Đô thì sẽ chăng có cửa nào độ kiếp thành công."
"Kết quả mẹ anh ta lại chết đói ở Ma Đô."
Tần Hoài sững người.
"Chết đói sao?"
An Du Du thở dài một hơi: "Chắc tầm nửa năm sau khi em đến Kim Lăng, Giang Vệ Quốc có viết thư báo tin thím Trần chết đói rồi."
"Dạo đó Ma Đô thiếu lương thực trầm trọng, giá cả leo thang vùn vụt, Trần Thuận có thể gửi tiền từ Kim Lăng về Ma Đô nhưng lại chẳng thể gửi thắng lương thực về. Nghe đồn thím Trần vì muốn nhường miếng ăn cho mấy đứa nhỏ nên ngày nào cũng ăn lay lắt vài miếng, cứ thế mà chết đói."
"Chuyện đó giáng một đòn khá mạnh vào Trần Thuận, từ dạo ấy em cũng hiếm khi gặp lại anh ta. Sau này em được ông chủ trọng dụng, ngày nào cũng cắm đầu vào luyện chữ nên cũng chẳng có thời gian mà gặp gỡ."
"Nói đi cũng phải nói lại, Trần Thuận đúng là vớ bở. Tính đến lúc chết em đã không gặp anh ta ròng rã 4 năm trời, anh ta cũng chẳng xì cho em đồng nào, thế mà cuối cùng toàn bộ di sản của em lại rơi hết vào tay anh ta."
"Không biết anh ta đã độ kiếp thành công chưa nhỉ, hay em đăng cái tin tìm người đi sếp, lỡ đợt trước anh ta vừa khéo độ kiếp thành công rồi đọc được tin, biết đâu lại liên lạc với em, dâng hết toàn bộ gia tài cho em thì sao."
"Có qua có lại mới toại lòng nhau mà."
Tần Hoài cũng chẳng hiểu vì sao, từ lúc An Du Du tỉnh lại, trong đầu hắn cứ hiện lên vô số dấu chấm lửng.
Chẳng biết phải nói gì nữa, đành ném cho một chuỗi chấm lửng vậy.
Nếu đã nhắc đến Trần Thuận, Tần Hoài không khỏi dò hỏi thêm vài câu về tình hình của hắn.
An Du Du cũng chẳng cung cấp được thêm bao nhiêu thông tin, mượn lời cô nhóc thì là hai người không hề thân thiết gì cho cam.
Việc Tinh Quái chạm trán đồng loại trong lúc độ kiếp là chuyện hiếm khi xảy ra, nhưng không phải là hoàn toàn bất khả thi. Phần lớn các trường hợp đồng loại gặp nhau cũng chỉ như bèo nước gặp mặt, chẳng buồn để mắt tới nhau. Một số ít Tinh Quái lăn lộn khá khẩm lại tốt bụng, thấy đồng loại sống thê thảm quá thì sẽ tiện tay giúp đỡ chút xíu, điển hình như cái vị Tinh Quái tặng Giang Mễ Niên Cao cho Khuất Tĩnh dạo nọ. Còn lại đa phần đều nhắm mắt làm ngơ hoặc mang lòng thù địch.
Tính bất định của Tỉnh Quái độ kiếp quá lớn, vả lại một số ít Tỉnh Quái có sức phá hoại cực kỳ khủng khiếp. Tỷ như giống Tất Phương của La Quân, nếu ở trạng thái toàn thịnh lúc chưa độ kiếp thất bại, đại đa số Tinh Quái vừa nhìn thấy ông đã phải đi đường vòng. Chi có mấy con Thảo Mộc Tinh Quái não tàn mới lết tới nộp mạng, để Tất Phương phun cho một ngựm lửa, trực tiếp độ kiếp thành công được tiễn luôn về nơi sản xuất.
An Du Du và Trần Thuận có dính líu đến nhau, thuần túy là do thời thế ép buộc - hai người sống chung dưới một mái nhà, lúc đó An Du Du thuê nhà của Trần Thuận, kiểu gì mà chẳng phải giáp mặt.
Vả lại ban đầu An Du Du nhìn Trần Thuận cực kỳ chướng mắt, đương nhiên về sau cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, bởi lẽ Trần Thuận đã nẫng tay trên toàn bộ di sản của cô nhóc.
"Cái thời đó em cực kỳ ghét Trần Thuận, em thấy anh ta cứ làm màu kiểu gì ấy."
LVQ8371