Tuy nhiên trí nhớ của Lâm Thất lại không thoái hóa hoàn toàn, ông cụ vẫn nhớ được một số chuyện gần đây mà đối với ông cụ là cực kỳ quan trọng, ví dụ như chuyện đền bù giải tỏa, vợ bệnh nặng, hay con cái ăn tàn phá hại.
Chẳng đùa đâu, giao tiếp mượt mà ra phết đấy chứ.
An Du Du vội vàng bảo Lâm Thất ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi cụ thể vàng được chôn ở đâu, trong làng thật sự không có camera sao, là không có thật hay là do ông cụ quên mất rồi.
Xong xuôi đâu đấy, cô nhóc mới tiện miệng hỏi han xem mấy năm nay Lâm Thất sống thế nào.
Lâm Thất vô cùng cảm động, không ngờ đại ca trong lúc quan tâm đến ba thỏi vàng mà vẫn còn bớt chút thời gian quan tâm đến mình. Trong phút chốc, ông cụ nước mắt giàn giụa, khóc nức nở như một đứa trẻ 70 tuổi.
Sau đó, ông cụ vừa cảm động sụt sùi, vừa dùng cái logic hơi lộn xộn của mình kể lại những chuyện xảy ra trong mấy năm qua.
Trong logic của Lâm Thất, ông cụ vốn chỉ là một nông dân kiêm kế toán thật thà chất phác, an phận thủ thường ở trong đội sản xuất đợi đại ca trở về dẫn mình đi phát tài. Bình thường ông cụ cũng chẳng làm ba cái trò trộm gà bắt chó gì, cùng lắm chỉ lợi dụng chức vụ để mưu lợi chút đỉnh cho người nhà (ghi khống thêm hai điểm công). Sau đó gặp được chuyện tốt như giải tỏa nửa ngôi làng, lại vừa vặn giải tỏa trúng căn nhà cũ của nhà ông cụ.
Đúng vậy, nhà họ Lâm có tận hai căn nhà trong làng.
Ban đầu Lâm Thất cảm thấy, dựa vào số tiền tích cóp vất vả bao năm qua của mình cộng thêm tiền thằng con trai đi làm trên thành phố gửi về, cất được một căn nhà mới trong làng thì cuộc đời này cũng coi như là viên mãn rồi.
Ai dè vừa mới đạt được tiểu viên mãn, thì một cái đại viên mãn lại ập đến —— giải tỏa toàn làng, san phẳng luôn căn nhà cũ vốn chẳng có ai ở của nhà ông cụ, giữ lại căn nhà mới.
Sau đợt giải tỏa đó, ngoài việc được đền bù ba căn hộ, Lâm Thất còn nhận được một khoản tiền đền bù kếch xù. Ông cụ từng trải qua những năm tháng lạm phát nghiêm trọng nhất ở Ma Đô, tuy mấy năm đó trong túi chẳng có nổi vài đồng bạc lẻ, nhưng ông cụ đã tận mắt chứng kiến tiền tiết kiệm của đại ca mất giá thê thảm ra sao.
Lâm Thất không hiểu kinh tế, nhưng ông cụ hiểu đại ca. Ông cụ vẫn luôn nhớ lời đại ca nói: tiền chẳng có tác dụng gì sất, có tiền chi bằng quy ra vàng thỏi rồi chôn xuống đất cho nó ăn chắc mặc bền. Thế là ông cụ đem toàn bộ số tiền đền bù đổi lấy 10 thỏi vàng, chôn dưới gốc cây lớn trong sân căn nhà mới. Mấy năm nay do vợ con cần tiền gấp nên ông cụ đã lục tục đào 7 thỏi lên bán, giờ chỉ còn lại 3 thỏi.
Nói tới đây, Lâm Thất vỗ ngực thề thốt đảm bảo với An Du Du rằng 3 thỏi vàng kia chắc chắn vẫn còn. Ít nhất là vào thời điểm một tháng rưỡi trước khi ông cụ trốn khỏi viện dưỡng lão, chạy về xem thử vàng chôn dưới gốc cây còn không thì nó vẫn còn.
Nghe đến đây, An Du Du cảm động đến mức suýt rơi nước mắt.
Quay lại chuyện vàng thỏi.
Mặc dù năng lực nghiệp vụ của thám tử tư do La Quân thuê không tồi, nhưng việc đánh giá tài sản của Lâm Thất vẫn có chút sai sót. Người đó chỉ đoán được trên tay Lâm Thất hẳn là còn một khoản tiền đưỡng lão, chứ không ngờ năm xưa ông cụ lại đem toàn bộ tiền đền bù đổi thành vàng thỏi. Mấy năm nay giá vàng liên tục tăng, vàng giữ giá cực kỳ tốt. Lâm Thất đã dùng số vàng đó để hỗ trợ cháu gái mua nhà, hỗ trợ con gái mua xe, thanh toán sạch sẽ tiền hóa trị cho vợ. Hiện tại trong thẻ ngân hàng của ông cụ vẫn còn mấy trăm ngàn tệ tiền mặt, toàn là tiền dưỡng lão mà con cháu biếu xén mấy năm qua.
Lâm Thất đang kể chuyện vàng thỏi được một nửa thì sực nhớ ra mình còn có thẻ ngân hàng, mà trong thẻ vẫn còn tiền. Ông cụ lật đật đi tìm thẻ, định đưa luôn cả thẻ lẫn mật khẩu cho An Du Du. Kết quả tìm nửa ngày trời vẫn bặt vô âm tín, làm ông cụ cuống lên suýt khóc.
An Du Du cũng cuống cuồng tìm giúp Lâm Thất.
Tần Hoài đứng hóng bên cạnh nãy giờ, nhạy bén phát hiện ra khoản tiền này có gì đó sai sai, bèn lên tiếng hỏi: "Lâm lão tiên sinh, thỏi vàng mà ông nói là loại nặng bao nhiêu vậy?"
An Du Du đã nghèo rớt mồng tơi suốt ba kiếp rồi, nên căn bản chẳng có khái niệm gì về kích thước của vàng thỏi, đương nhiên là cũng mù tịt về giá nhà ở Ma Đô luôn.
Lâm Thất vẫn đang mải mê tìm sổ tiết kiệm, miệng lẩm bẩm bảo trong đó còn hơn 30 vạn lận. Nghe Tần Hoài hỏi vậy, ông cụ đáp trơn tru: "Vàng thỏi thì đương nhiên là Đại Hoàng Ngư rồi, năm xưa đại ca từng nói Đại Hoàng Ngư mới có giá mà.”
Một sự thật thú vị: Đại Hoàng Ngư là tên gọi lóng của loại thỏi vàng nặng 10 lạng. Mà 1 lạng này được tính theo đơn vị đo lường cũ, tương đương khoảng 31,25 gram. Do đó, một thỏi Đại Hoàng Ngư nặng chừng 312,5 gram.
"Tiểu Thất!" An Du Du lại càng cảm động hơn, "Từ hồi đó tao đã biết, trong đám đàn em này kiểu gì sau này mày cũng là đứa có tiền đồ nhất mà!"
Lâm Thất cũng vô cùng cảm động, càng sốt sắng lật tung mọi ngóc ngách để tìm bằng được quyển sổ tiết kiệm.
Tần Hoài nhìn cảnh tượng hoang đường trước mắt mà chỉ muốn vò đầu bứt tai. Hắn quay sang hỏi Thạch Đại Đảm: "Lão Thạch, anh nói xem hôm nay bước chân ra khỏi cái viện dưỡng lão này, bọn mình có bị tóm cổ vì tội lừa đảo người già không?"
Thạch Đại Đảm đang gặm đở quả táo, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp cực kỳ nghiêm túc: "Chăng phải chúng ta đang lừa đảo người già thật sao?”
LVQ8371