Hơn nữa viện dưỡng lão này cách đội sản xuất năm xưa của Lâm Thất tương đối gần. Mấy năm nay bệnh Alzheimer của hắn ngày càng nghiêm trọng, đã đến mức không nhận ra các cháu, phần lớn thời gian cũng chăng nhận ra con cái mình. Hắn thường xuyên lén bỏ trốn khỏi viện dưỡng lão, mỗi lần bị bắt về đều ra sức chống cự, miệng không ngừng gào thét những câu chắng ai hiểu được, đại loại như hắn phải về làng đợi đại ca tới tìm để dẫn hắn đi phát tài.
Những tài liệu chi tiết này cùng với ảnh chụp gần đây của Lâm Thất, là Tần Hoài, An Du Du và Thạch Đại Đảm vừa xuống máy bay mới nhận được. Ba người gần như ngay khi thám tử tư điều tra được địa chỉ của Lâm Thất đã lập tức đặt vé máy bay bay đến Ma Đô, lúc hạ cánh thì tài liệu liên quan bên phía thám tử tư vẫn còn chưa chỉnh lý xong.
Tần Hoài cảm thấy cũng chẳng cần phải chỉnh lý nữa.
An Du Du bên kia thì đã tự biên tự diễn xong xuôi trong đầu rồi. Cô nhóc não bổ ra cả một vở kịch luân lý gia đình về một ông lão lú lẫn bị bắt nạt ở viện dưỡng lão, đám con cái vô lương tâm cầm tiền rồi lật mặt, chỉ một lòng mong ông cụ sớm nhắm mắt xuôi tay để chia chác nhà cửa và tài sản.
"Tiểu Thất sống cũng thảm quá rồi." An Du Du cảm thán, "Em cảm thấy kiếp này em chắc chắn sẽ phát tài, chỉ cần sếp bằng lòng chia 52% cổ phần Vân Trung Thực Đường cho em là được, nhưng liệu Tiểu Thất có sống được đến ngày em phát tài không đây?"
"Em không thể tự dựa vào sức mình để phát tài được à?” Tần Hoài lên tiếng chất vấn từ tận đáy lòng.
Rốt cuộc giữa hai chúng ta ai mới là nhân vật chính của tiểu thuyết hệ thống, rốt cuộc là ai phải ban tặng đồ cho ai hả?
"Bác sĩ Khuất có thể chữa khỏi bệnh Alzheimer trong vòng hai năm không nhỉ?" An Du Du lẩm bẩm.
Thôi được rồi, xem ra An Du Du đối xử với mình cũng không đến nỗi tệ, chỉ đòi 52% cổ phần của Vân Trung Thực Đường. Chứ đổi lại là Khuất Tĩnh, cô nhóc bắt người ta trong vòng hai năm phải chữa khỏi bệnh Alzheimer, viết nên kỳ tích y học luôn kìa.
Tần Hoài liếc nhìn thời gian, lại nhìn địa chỉ của viện dưỡng lão, đề nghị: "Bây giờ đã hơn 4 giờ chiều rồi, viện dưỡng lão này 6 giờ chiều là dừng cho khách vào thăm. Từ sân bay bắt taxi đến đó, nếu không tắc đường cũng phải mất hơn hai tiếng, hôm nay chúng ta chắc chắn không gặp được Lâm Thất đâu. Chi bằng đặt một khách sạn bớt hẻo lánh chút, cách viện dưỡng lão tầm 40 phút chạy xe, sáng mai chúng ta đến đó sớm."
"Anh xem trên tài liệu thấy viện dưỡng lão này quản lý khá nghiêm ngặt, có bác sĩ và y tá chuyên nghiệp. Khách đến thăm đều phải đăng ký, không nhất thiết phải là người nhà. Đến lúc đó chúng ta chắc chắn phải để lại thông tin thật, nên phải bịa ra một thân phận có liên quan đến Lâm Thất mới được."
"Vào thăm cũng phải được ông cụ đồng ý thì mới gặp được."
An Du Du mở thông tin khách sạn đã lưu sẵn từ trước ra, gửi link cho Tần Hoài: "Sếp không cần phải bịa đâu, cứ nói sự thật là được. Em sẽ bảo em là cháu gái của đại ca, hai người là bạn của em, Tiểu Thất chắc chắn sẽ chịu gặp em thôi."
"Sếp ơi, sếp xem khách sạn này được không? Em đã so sánh mấy chỗ trên mạng rồi, khách sạn này có không gian xịn nhất, giá cũng chát nhất. Em muốn ở phòng suite! Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ em chưa từng được ở phòng suite bao giờ!"
Tần Hoài: ... Em bớt bòn rút anh đi, em chưa từng ở phòng suite, em tưởng sếp em đã từng ở chắc... Thôi được rồi, sếp em từng ở thật.
Tần Hoài liếc nhìn đường link An Du Du gửi tới, cảm thấy giá cả cũng không đến mức quá lố. Tam Túc Kim Thiềm đã nghèo rớt mồng tơi suốt ba kiếp rồi, muốn tận hưởng một chút cũng là lẽ thường tình của loài cóc thôi, thế là hắn gật đầu đồng ý.
52% cổ phần của Vân Trung Thực Đường thì không đời nào cho được, nhưng ở tạm phòng suite một đêm thì vẫn ô kê.
Ba người Tần Hoài bắt taxi đến khách sạn. Trên đường đi, Thạch Đại Đảm gửi cho Tần Hoài danh sách mấy nhà hàng có thể ghé ăn tối mà anh ấy đã nhắm sẵn, Tần Hoài chọn một quán có khẩu vị tương đối thanh đạm.
Hôm qua Tần Tòng Văn tự dưng nổi hứng gói sủi cảo, bảo là lâu rồi không trổ tài, phải gói sủi cảo thịt bò cho cả nhà thưởng thức để mọi người biết vị Lão Tần sư phụ là ông vẫn gừng càng già càng cay.
Công nhận là gừng càng già càng cay thật, Tần Hoài cảm thấy món sủi cảo thịt bò đó cao tay lắm cũng chỉ đạt cấp C-, nhân sủi cảo mặn chát mà lại còn hơi nhiều dầu. Hắn ăn một bữa sủi cảo vào bụng mà bị gắt cổ từ tối qua đến tận bây giờ, lúc xuống máy bay vẫn cảm thấy vị ngấy của sủi cảo thịt bò luẩn quẩn trong cuống họng.
May mà trưa nay thám tử tư báo tin vưi, nếu không tối nay Tần Hoài lại phải về nhà ăn sủi cảo thịt bò tiếp — — vì chỗ sủi cảo thịt bò hôm qua vẫn chưa ăn hết.
Bây giờ Tần Hoài chuồn êm rồi, chỉ đành làm khổ Tần Lạc, ở nhà ngoan ngoãn ăn món sủi cảo thịt bò chan chứa tình yêu thương mặn chát do Tần Tòng Văn gói vậy.
Sáng hôm sau Tần Hoài đánh một giấc ngủ nướng, mãi 7 rưỡi mới lết dậy. Ăn xong bữa sáng nhạt nhẽo ở khách sạn, hắn nhắn tin hỏi An Du Du đã dậy chưa.
An Du Du chẳng những đã dậy, mà còn chạy ra tiệm trái cây và cửa hàng tiện lợi gần đó sắm luôn combo đi thăm người già siêu sang chảnh —— một giỏ hoa quả và một thùng sữa tươi.
Combo cực kỳ sang chảnh luôn, giỏ trái cây được bọc gói tinh tế, nhìn phát biết ngay là hàng đắt tiền. Sữa tươi thì là hàng nhập ngoại, trên vỏ hộp in chằng chịt chữ Tây, sữa tươi hữu cơ tách béo các kiểu.
LVQ8371