Lâm Quyên cười đáp: "Đương nhiên là tôi biết ngài rồi, ngài từng lên chuyên mục của tạp chí Tri Vị) mà. Cơ mà chắc ngài không biết tôi đâu, tôi tên là Lâm Quyên, chồng tôi là Giang Vĩnh - tổng biên tập của Tri Vị). Cái bài chuyên mục của ngài lúc chưa xuất bản tôi đã được đọc rồi, chồng tôi còn cứ xuýt xoa mãi là bao nhiêu năm nay mới xuất hiện một đầu bếp Bạch Án trẻ tuổi mà lại xuất sắc như ngài đấy."
"Không ngờ ngài lại quen biết ông nội tôi."
Tần Hoài cũng không ngờ lại trùng hợp đến thế, cháu gái của Lâm Thất vậy mà lại biết mình. Hắn vội vàng đáp: "Tôi đi cùng bạn tới đây."
"Bà nội của cô ấy là bạn cũ của Lâm lão tiên sinh."
Lâm Quyên gật đầu, cười nói: "Đúng là có duyên thật đấy. Tần sư phụ, ngài định nán lại Ma Đô mấy ngày? Nếu có thời gian rảnh, ngài có thể nể mặt đến nhà tôi dùng bữa cơm rau dưa được không?"
"Ông xã tôi từng cất công đến tận Hoàng Ký ở Cô Tô để ăn thử món Quả Nhi của ngài rồi, anh ấy mê tít tay nghề của ngài luôn, cứ tiếc hùi hựi vì chưa được gặp ngài đấy."
"À... Được chứ." Tần Hoài cười đáp: "Không cần phải tiếc đâu, tôi còn mấy món Điểm Tâm tủ nữa, mấy hôm nay Giang tổng biên tập đều có thể nếm thử."
Hy vọng sau khi người nhà họ Lâm các người ăn xong Điểm Tâm, sẽ rộng lượng tha thứ cho cái vụ ba người chúng tôi liên thủ lừa gạt ba thỏi vàng của Lâm Thất lão tiên sinh.
Tần Hoài vui vẻ nhận lời mời của Lâm Quyên, hai người chốt nhanh lịch hẹn là tối mai hắn sẽ đến nhà cô ấy dùng bữa.
Đến lúc đó Tần Hoài sẽ đến sớm vài tiếng để làm vài món Điểm Tâm. Vì Lâm Quyên phải chuẩn bị nguyên liệu trước, nên hắn tiện tay add luôn WeChat của cô ấy. Lâm Quyên vừa thấy ngại vì rõ ràng mình mời người ta đến nhà làm khách mà lại bắt người ta phải đích thân xuống bếp, nhưng mặt khác lại vui như mở cờ trong bụng.
Điểm Tâm do đầu bếp từng lên chuyên mục của Tri Vị) làm đâu phải dạng vừa mà muốn ăn là ăn được.
Lâm Quyên đã đến rồi, nhóm ba người Tần Hoài tất nhiên cũng ngại nán lại lâu. Bọn họ định hàn huyên thêm vài câu rồi chuồn, ai dè Lâm Thất lại không chịu.
Lâm Thất khó khăn lắm mới gặp lại được đại ca đầu thai chuyển thế, còn chưa kịp tâm sự mỏng được mấy câu, sao có thể vì một người phụ nữ bị tình nghi là kẻ lừa đảo nhòm ngó vàng thỏi của hắn do đại ca thuê tới mà phải cắt ngang câu chuyện chứ. Nếu không phải An Du Du vừa dặn dò hắn không được bỏ trốn khỏi viện dưỡng lão, cũng không được buông lời cay đắng với những người lạ mặt đến thăm, thì hắn đã sớm sưng sỉa mặt mày với Lâm Quyên rồi.
Lâm Thất đành bày ra vẻ mặt tủi thân nhìn An Du Du, dùng ánh mắt ra hiệu nài nỉ đại ca đừng đi. Đồng thời, hắn cũng tỏ thái độ khó chịu ra mặt, ngó lơ luôn Lâm Quyên và cũng chẳng thèm đụng tới cái bánh bao cô ấy mang đến.
Cuối cùng, nếu không nhờ Tần Hoài nảy ra sáng kiến rủ mọi người ra phòng sinh hoạt chung đánh mạt chược, thì cái cục diện này chẳng biết sẽ đi về đâu nữa.
Lâm Thất tuy là một lão nông bình thường, hơn nửa đời người bán mặt cho đất bán lưng cho trời trong làng, nhưng trình độ đánh mạt chược của hắn lại cực kỳ khét.
Thạch Đại Đảm thân là một Đương Khang sống cảnh ấm no, rảnh rỗi sinh nông nổi toàn xách cần ra biển câu cá, nên tay nghề mạt chược cũng gọi là tạm ổn, hơn nữa anh ấy còn biết luật chơi mạt chược của đất Ma Đô này.
Lâm Quyên thì là một bà nội trợ toàn thời gian, trình độ mạt chược đương nhiên là khỏi phải bàn.
Tần Hoài mù tịt mạt chược.
An Du Du biết chơi chút đỉnh, nhưng gà mờ lắm, miễn cưỡng trèo lên được bàn cờ thì bị ba tay lão làng hành cho ra bã. Ngay cả trong tình huống Lâm Quyên nương tay, Thạch Đại Đảm lơ đễnh, còn Lâm Thất thì điên cuồng tuồn bài cho An Du Du, mà cô nhóc vẫn thua trắng tay. Nếu không nhờ Tần Hoài tuyên bố sếp sẽ bao thầu mọi khoản thua lỗ trên bàn mạt chược, thì nửa tháng lương của An Du Du coi như đi tong.
Bàn mạt chược quả đúng là một địa điểm lý tưởng để buôn dưa lê. Trong một bầu không khí kỳ diệu thế này, ai nấy đều không tự chủ được mà dốc bầu tâm sự, hóng hớt dăm ba cái drama xịn xò.
Lâm Quyên vốn đã chẳng mảy may đề phòng ba người, cứ đinh ninh An Du Du đúng là cháu gái của bạn cũ Lâm Thất. Cô ấy rất nhiệt tình kể cho cả nhóm nghe chuyện của ông nội những năm gần đây, kể một hồi rồi lôi luôn cả chuyện nhà mình ra buôn.
Lúc nãy khi tự giới thiệu, Lâm Quyên có nhắc tới việc chồng cô ấy là Giang Vĩnh - tổng biên tập của tạp chí 《Tri Vị》. Mức lương của anh ta khá ổn, chỉ tội công việc lu bù nên thường xuyên phải tăng ca.
Cô ấy làm nội trợ toàn thời gian. Hai vợ chồng có một cậu con trai tên là Giang Hiếu Nhiên, đang học ngành công nghệ thông tin tại một trường đại học ở Ma Đô. Vì bài vở trên trường khá nặng, bình thường cậu nhóc cũng chẳng có thời gian ló mặt ra khỏi cổng trường. Thế nên dù học ngay tại thành phố nhà, cậu nhóc cũng phải đợi đến kỳ nghỉ đông mới có thời gian đến viện dưỡng lão thăm Lâm Thất.
Lâm Quyên là cháu gái của Lâm Thất, bố cô ấy là Lâm Đại vừa mới nghỉ hưu năm ngoái, còn cô ruột là Lâm Nhĩ thì có hai cậu con trai. Mặc dù nhà họ Lâm thuộc diện đền bù giải tỏa, nhưng cuộc sống cũng chẳng gọi là khá giả gì cho cam, chỉ ở mức gia đình bình dân. Bình thường Lâm Quyên rảnh rỗi nhất nên số lần cô ấy chạy đến viện dưỡng lão cũng nhiều nhất.
LVQ8371