Khó khăn lắm Chu Hổ mới gặp được một người khách hàng để mình có thể trút bầu tâm sự, nên hắn cứ thế nói mãi không ngừng. Theo lời hắn kể thì thực ra hắn rất tự tin vào năng lực chuyên môn của mình, nếu như cái nghề tay trái này không thư tiền, chỉ đơn thuần dùng để giao lưu và xem bói cho bạn bè giải trí, thì hắn rất sẵn lòng coi nó như một trò vui để mua tiếng cười cho mọi người.
Nhưng hễ dính dáng đến tiền bạc thì Chu Hổ lại cực kỳ không thích.
Chu Hổ cũng thừa hiểu trong cái ngành này, kiểu người như hắn đúng là đồ kỳ ba. Người ta một là tin sái cổ, hai là quân lừa đảo chính hiệu. Còn hắn thì một mặt không tin nhưng lại rất tự tin vào năng lực của bản thân, mặt khác lại không muốn mang tiếng là kẻ lừa đảo. Thỉnh thoảng nửa đêm tỉnh mộng, cảm giác tội lỗi và giằng xé cứ như muốn nhấn chìm lấy hắn, nếu không phải vì cục nợ tiền nhà chưa trả xong, nhiều lúc hắn còn chẳng muốn sống nữa.
Tần Hoài lẳng lặng ngồi nghe Chu Hổ giãi bày, hắn nghe ra được trạng thái tinh thần của Chu Hổ quả thực không được ổn cho lắm.
Nếu không có gì bất ngờ thì chắc là kiếp thứ ba, bởi vì Chu Hổ kể hồi nhỏ lúc học phong thủy với bố, tối nào hắn cũng nằm mơ thấy mình đang học phong thủy, cứ tỉnh giấc là đầu óc lại thông suốt, khiến bố hắn phải cảm thán hắn đích thị là kỳ tài kinh thế trong cái ngành này.
Trông chẳng giống thông suốt gì cả, giống như là chưa từng quên thì đúng hơn.
Mà phải công nhận, cái điểm này đúng là rất đậm chất Thụy Thú.
Hồi Khuất Tĩnh ở Trung Gian Thế, cô bị ký ức của mấy kiếp trước hành hạ đến mức tinh thần hoảng loạn, hóa điên rồi cuối cùng tự sát. Còn Chu Hổ ở Trung Gian Thế, bị ký ức mấy kiếp trước tác động lại khiến nghề tay trái đại thành, hiệu quả còn ăn đứt cả Phù Du đã Giác Tỉnh.
Bộc bạch xong tiếng lòng, Chu Hổ cảm thấy khoảng cách giữa mình và Tần Hoài đã được kéo lại gần hơn không ít, hai người giờ đây không chỉ đơn thuần là mối quan hệ giữa Bên B và Bên A trả tiền đuôi nữa, mà còn gắn bó thêm cái tình nghĩa của hội bạn cùng giường bệnh.
Chu Hổ vẫn luôn đinh ninh trạng thái tinh thần của mình không được ổn định cho lắm, mãi cho đến khi hắn chứng kiến Tần Hoài ở công viên giải trí.
Hôm qua sau khi Âu Dương đưa Chu Hổ đến bệnh viện, cậu ta gần như đã túc trực bên cạnh hắn suốt cả ngày trời. Vì quá rảnh rỗi, Âu Dương liền nhiệt tình phổ cập cho Chu Hổ nghe về chuỗi chiến tích huy hoàng của Tần Hoài tại Vân Trung Thực Đường dạo gần đây. Khác với thành phần fan cuồng chỉ toàn khen lấy khen để như Hứa Đồ Cường, Âu Dương còn kể toẹt ra luôn chuyện Tần Hoài được công nhận là đầu óc có vấn đề.
Cậu ta kể chuyện Tần Hoài từ nhỏ đã ảo tưởng mình có hệ thống, không chỉ tự lừa dối bản thân mà còn lừa luôn cả cô em gái.
Cậu ta còn kể chuyện hai năm nay tay nghề nấu nướng của Tần Hoài ngày càng tinh tiến, nhưng trạng thái tinh thần thì lại ngày một sa sút. Cái hệ thống trò chơi kia chẳng những được kích hoạt mà còn giao nhiệm vụ, đã giao nhiệm vụ lại còn cung cấp cả kỹ năng, Tần Hoài ngày nào cũng cắm mặt trong bếp để cày độ thuần thục, dạo trước còn cày đến mức suýt phát điên luôn rồi.
Âu Dương đích thị là một cái loa phường chính hiệu.
Chu Hổ vô cùng bái phục kiểu bệnh nhân tâm thần thẳng thắn như Tần Hoài, hắn tự nhận mình không thể nào làm được như vậy.
Chu Hổ chỉ biết âm thầm ngụy trang thành một người bình thường, nhưng hắn thực sự ngưỡng mộ sự thắng thắn cùng trạng thái tinh thần đẹp đến lạ lùng của Tần Hoài.
Tất cả những lời trên đều do Chu Hổ bộc bạch khi dốc bầu tâm sự với Tần Hoài.
Trời đất chứng giám, tôi thực sự có một hệ thống trò chơi mà!
Cơ mà nếu làm vậy có thể khiến Chu Hổ tìm được sự đồng cảm và thấu hiểu giữa những người cùng chung cảnh ngộ, thì Tần Hoài cũng chẳng ngại đóng vai bệnh nhân tâm thần thêm một lần nữa, dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu.
Chỉ thấy Tần Hoài khẽ cười nhẹ nhõm, bày ra cái vẻ mặt kiểu "chuyện nhỏ ấy mà, quen rồi là ổn thôi, bệnh nhân tâm thần như chúng ta cũng có thể đường hoàng mà sống", giọng điệu vô cùng thoải mái cất lời: "Vừa nãy Chu kế hoạch anh bảo, ngoài khả năng xem phong thủy ngũ hành Bát Quái xem tướng ra, anh còn biết chút đỉnh về khoản bói chữ đúng không, bây giờ chúng ta cũng coi như là bạn bè rồi, hay là anh em mình thử bói một quẻ chơi chơi xem sao?"
"Được đấy được đấy!" Triệu Thành An nằm giường bên cạnh cũng hăng hái hùa theo. Theo như lời hắn nói thì tuy hắn ghét đi làm thật, nhưng lại càng ghét phải nằm viện hơn. Bởi vì nằm viện quá đổi tẻ nhạt, trong lúc chờ Tần Hoài tới hắn đã rảnh rỗi đi thả like dạo hết một lượt bảng tin vòng bạn bè rồi.
"Tôi bói trước được không? Tôi muốn bói trước!" Triệu Thành An phấn khích đến mức giơ cả tay lên.
Chu Hổ khẽ gật đầu: "Vậy phiền Tiểu Triệu sư phụ cho một chữ, chữ gì cũng được."
"Tiệp, chữ Tiệp có bộ Nữ ấy." Triệu Thành An không cần suy nghĩ đáp ngay: "Hồi trước mẹ tôi từng mang chữ này đi bói rồi, bà bảo bói chẳng chuẩn gì sất."
Chu Hổ trầm ngâm một lúc rồi ngẩng đầu lên, khí chất toàn thân thoắt cái đã khác hẳn ban nãy.
Lúc Chu Hổ hóa thân thành Chư kế hoạch, phong thái của hắn mang đậm nét xun xoe nịnh nọt, dù sao khách hàng cũng là thượng đế mà. Bình thường thì hắn trông khá chững chạc, thi thoảng cũng hơi suy một chút, chắc là do trạng thái tỉnh thần bất ổn cộng thêm gánh nặng tiền nhà chưa trả xong nên áp lực hơi lớn.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc này, Chu Hổ tỏa ra một luồng khí thế ngút ngàn, toát lên sự tự tin kiểu "ông đây là số một thiên hạ".
LVQ8371