Vương Căn Sinh khoác trên người chiếc áo bông mỏng dính chỉ chít 9 miếng vá, giặt nhiều đến mức chất vải đen đã phai màu bạc phếch. Bên trong áo bông mặc áo sơ mú, trong áo sơ mí lại nhồi thêm một chiếc áo cộc tay, cảm giác như có gì là mặc nấy, tròng hết cả cái tủ quần áo lên người vậy. Trông hắn vừa cồng kềnh lại vừa bần hàn, mà có vẻ cũng chắng ấm áp gì cho cam. Hắn mang vẻ mặt hơi đờ đẫn ngẩng đầu lên, tạm thời dời sự chú ý từ đống công việc dang dở sang người đồng nghiệp đang thò đầu ra buôn đưa lê với mình.
"Vâng, tôi không về quê."
Có thể thấy đây chắc hẳn là năm đầu tiên Vương Căn Sinh đi làm. Hắn không những chưa thân thiết với đồng nghiệp mà còn rất kém khoản giao tiếp, đi làm buôn chuyện cũng cứng nhắc rập khuôn, thậm chí còn có chút chột dạ.
Rõ ràng là thanh niên này chưa từng biết trốn việc lười biếng là gì.
Người đồng nghiệp đang lười biếng kia hiển nhiên đã quá quen với sự cứng nhắc của Vương Căn Sinh, anh ta hăng hái nói: "Tiểu Vương à, năm nay cậu không về là chuẩn bài đấy. Không biết cậu đã nghe phong phanh gì chưa, xưởng trưởng của chúng ta vừa xoay được 12 con lợn từ bên nhà máy chế biến thịt về đấy! Bình thường Tết nhất toàn phát mấy mảnh vải lỗi với vải hoa sặc sỡ làm phúc lợi, ai muốn đổi chác gì thì tự đi mà đổi. Đất Cô Tô này nhà mình thiếu gì chứ vải thì đầy, muốn đổi lấy chút đồ ngon thực sự khó như lên trời."
"Năm nay thì khác rồi, nghe bảo xưởng làm ăn khẩm khá, mỗi người được chia tận ba cân thịt lận! Ba cân đấy nhé, mà lại còn là loại không cần dùng tem phiếu ấy! Nghe đồn còn được phát cả đường kính trắng nữa, còn xà phòng, diêm quẹt các thứ thì khỏi bàn rồi, năm nào chẳng phát."
Nhắc đến phúc lợi nhân viên, Vương Căn Sinh dù không muốn lười biếng thì cũng đành phải lười biếng một chút.
Chỉ thấy Vương Căn Sinh vô cùng nghiêm túc mở to hai mắt hỏi: "Ba cân thịt, lại không cần tem phiếu, thế có phải trả tiền không anh?"
Người đồng nghiệp bật cười: "Đã bảo là phúc lợi ngày Tết rồi mà, sao lại lấy tiền được chứ. Xưởng dệt bông của chúng ta là nhà máy lớn top đầu ở Cô Tô đấy, phúc lợi lễ tết năm nào cũng thuộc hàng đỉnh của chóp, cậu không biết cái xưởng dệt lụa nhà bên cạnh ghen tị với chúng ta đến mức nào đâu."
"Chỉ không biết năm nay xưởng trưởng có kiếm đâu ra chút than từ nhà máy than hay nhà máy điện về không nữa, chứ ở trên thành phố kiếm củi khó lắm. Mặc dù là ở miền Nam, nhưng mùa đông mà không đốt lò thì rét run cầm cập, nếu được phát chút than thì Tết này cũng coi như được xa xỉ một phen."
“Mà cái áo bông của cậu nhồi được bao nhiêu bông thế? Cậu là sinh viên đại học, vừa vào đã được hưởng lương và trợ cấp cấp cán bộ rồi, đáng lẽ phải có tem bông chứ. Sao nào, không tranh mua được bông à? Không mua được thì cậu cứ cầm tem bông bù thêm chút tiền mà đổi với người trong xưởng, cái áo này của cậu phải độn thêm bông vào đi, nếu không đợi mấy hôm Tết trời rét đậm thì cậu ốm đòn đấy."
Vương Căn Sinh hơi cúi đầu: "Tôi... tôi mặc nhiều áo lắm."
Người đồng nghiệp cũng chỉ hỏi thăm qua loa vài câu, sau đó lại tiếp tục chìm đắm trong viễn cảnh tươi đẹp về phúc lợi ngày Tết: "Ba cân thịt, nếu xưởng cơ khí của vợ tôi mà cũng phát cho một cân, cộng thêm mớ tem phiếu thịt tích cóp được từ đầu năm đến giờ... Thế thì chẳng phải ăn một cái Tết ấm no sao, bữa cơm tất niên kiểu gì cũng phải làm một đĩa thịt kho tàu xịn xò, cho ba đứa giặc cỏ nhà tôi được đánh chén một bữa no nê mới được."
Vương Căn Sinh không nói gì, chỉ tiếp tục cúi đầu tính sổ sách. Người đồng nghiệp thấy hắn lại cắm mặt vào làm việc thì cũng chẳng buồn quấy rầy nữa, bèn đứng dậy tót sang chỗ một đồng nghiệp khác ngồi xa hơn để tiếp tục bàn luận xem Tết năm nay còn được phát thêm cái gì.
Công việc của Vương Căn Sinh rất tẻ nhạt, thế là Tần Hoài liền sán lại gần mấy người đang buôn chuyện kia để hóng hớt. Buôn qua bán lại một hồi, hai người bọn họ lại lái chủ đề sang người hắn.
"Lương của Tiểu Vương đâu có thấp nhỉ? Tôi thấy ngày nào cậu ta cũng ăn cơm với dưa muối, thỉnh thoảng còn gặm Bánh Bột Ngô Hấp với dưa muối nữa, sống còn khổ hơn cả lão Lư.”
"Lão Lư là ai?"
"Là cái người có mẹ già ốm đau tháng nào cũng phải uống thuốc, nhà lại có tận 6 đứa con, nên được xưởng trưởng Hứa đặc cách cho phép ứng trước tối đa nửa năm tiền lương ấy."
"Làm gì đến mức đó, lão Lư là hộ khó khăn nhất xưởng mình rồi mà."
"Thế mà ngày nào lão Lư cũng còn có rau cải thảo luộc để ăn đấy."
"Tiểu Vương tuổi đời còn trẻ, lại chưa có người yêu, sao mà túng quân đến mức đó được?”
"Vụ này khéo tôi biết chút ít đấy." Người đồng nghiệp vừa nói vừa lén lút liếc nhìn Vương Căn Sinh một cái, hạ thấp giọng, lấy tay che miệng, bộ dạng lén lút y hệt như đặc công ngầm đang giao ám hiệu: "Chắc là do Hứa Nặc."
"Con trai út của xưởng trưởng Hứa á?"
"Thì liên quan gì đến cậu ta? Tôi nghe bảo cậu ta là một tên phá gia chi tử, ngày nào cũng ru rú ở nhà không chịu đi làm, mà bữa nào cũng phải ra quán ăn quốc doanh ăn chực nằm chờ. Dù nhà xưởng trưởng Hứa có núi vàng núi bạc đi chăng nữa thì cũng chẳng gánh nổi cái thói ăn tàn phá hại của cậu ta đâu."
"Cậu có biết Hứa Mặc ở đội xe không?"
"Biết, ông họ hàng xa của xưởng trưởng Hứa, sức ăn khỏe như voi, đầu óc thì hơi chậm chạp ấy chứ gì. Lần nào lấy cơm ở nhà ăn cũng được múc thêm cho hai muôi, nghe bảo tay nghề trồng trọt cừ lắm, cả cái mảnh đất phía sau nhà ăn đều do một tay cậu ta cuốc bẩm cày sâu đấy, rau cỏ mơn mởn luôn.”
LVQ8371