Lúc nghe Lâm Quyên giới thiệu về hoàn cảnh gia đình nhà họ Lâm, Tần Hoài rất muốn rủ rê: Hay là ngày mai nhà chị tổ chức một bữa tiệc gia đình đi, mọi người quây quần lại thưởng thức Điểm Tâm do tôi làm. Dù sao thì cái tập đoàn lừa đảo của chúng tôi cũng vừa mới nẵng mất ba thỏi vàng của ông nội chị xong. Nhưng nhất thời Tần Hoài chưa nghĩ ra cái cớ nào cho hợp lý, đành để nhà Lâm Quyên giành phần thưởng thức trước vậy.
Sòng mạt chược gay cấn này kéo dài mãi đến tận giờ ăn trưa, đánh cho An Du Du mặt mày xanh như tàu lá chuối. Lúc tàn cuộc, Lâm Thất còn an ủi An Du Du, bảo lỗi là ở hắn, do hắn tuồn bài chưa đủ tinh tế.
Lâm Thất dõng dạc tuyên bố ngay tại trận, từ hôm nay trở đi hắn nhất định sẽ khổ luyện kỹ năng tuồn bài, mỗi ngày kiên trì cày mạt chược trên 4 tiếng đồng hồ, đảm bảo lần sau An Du Du tới chơi tuyệt đối sẽ không để cô nhóc bị thua nữa.
An Du Du thầm nghĩ chắc chẳng có lần sau đâu. Lần tới cô nhóc vác mặt đến đây, chưa chắc Tần Hoài đã chịu chi tiền bao thầu mạt chược cho cô nhóc nữa. Cô nhóc còn chưa phất lên được, lấy đâu ra tiền mà đu theo ván mạt chược đắt đỏ cỡ này.
Lúc ra về, Tần Hoài dè dặt thăm dò Lâm Quyên một chút, hỏi xem cô ấy có thấy thái độ của Lâm Thất đối với ba người bọn họ tốt một cách bất thường không.
^ ^ Xẻ . ¬-x .^ 1X T.^ ^. Ụ ^ Z. ⁄ » x ^ A* Tà Lâm Quyên cười tươi roi rói bảo đương nhiên là cô ấy nhận ra chứ. Cô ấy nói chắc hăn năm xưa bà nội của An Du Du thân thiết với ông nội mình lắm. Hai năm nay ông nội cô ấy lú lẫn nặng rồi, lúc tỉnh lúc mê, khéo do An Du Du giống bà nội y như đúc nên Lâm Thất mới nhận nhầm hai người với nhau.
Thật ra mà nói, xét ở một khía cạnh nào đó thì Lâm Quyên cũng đoán trúng phóc chân tướng rồi.
Rời khỏi viện dưỡng lão, nhóm Tần Hoài quay về khách sạn, mạnh ai nấy bận rộn việc riêng.
Thạch Đại Đảm lượn lờ đi lùng sục mấy quán ăn ngon quanh đó, Tần Hoài thì đi thương lượng với phía khách sạn xem sáng mai hắn có thể mượn bếp để làm đồ ăn sáng không. Còn An Du Du thì cắm mặt vào nghiên cứu bản đồ tuyến đường xem chỗ nào có camera, chuẩn bị tinh thần đêm nay mò về làng đào vàng thỏi.
Đúng vậy đấy, đụng đến mấy vụ thế này thì Tam Túc Kim Thiềm luôn hành động nhanh gọn lẹ như thế.
Tần Hoài hỏi An Du Du định đi xe buýt rồi đổi sang xe đạp công cộng hay là bắt taxi đi luôn. An Du Dư gạt đi, bảo cô nhóc thông thuộc cái đất Ma Đô này như lòng bàn tay. Năm xưa lúc đi ăn xin, cô nhóc đã lê lết bằng đôi chân trần đo đạc gần như toàn bộ cái đất Ma Đô này rồi, chút khoảng cách còm này cứ cuốc bộ là tới.
Kết quả là An Du Du khởi hành từ 8 giờ tối, mãi 5 giờ sáng hôm sau mới lết xác về. Cả người cô nhóc tơi tả thảm hại, thở hồng hộc, trông bộ dạng đâu giống đi làm trộm, giống như vừa bị cướp bóc thì đúng hơn.
Giờ này Tần Hoài đã tỉnh giấc rồi. Không phải hắn dậy để làm bữa sáng, mà thuần túy là do trằn trọc khó ngủ nên tự nhiên tỉnh thôi. Hôm qua hắn kỳ kèo với bên khách sạn suốt hai tiếng đồng hồ, có lẽ do đẳng cấp và mức chi tiêu của hắn chưa đủ tầm, nên phía khách sạn đã lấy lý do không thể đảm bảo an toàn cho khu vực bếp để khéo léo từ chối yêu cầu mượn bếp làm đồ ăn sáng của hắn.
Tuy nhiên, nếu Tần Hoài chỉ muốn chế biến sơ qua mấy món bán thành phẩm kiểu như hấp bánh bao, màn thầu các loại, thì có thể giao cho khu vực bếp của khách sạn, nhân viên ở đó sẽ làm thay.
Tần Hoài cảm thấy thế cũng tạm ổn, đằng nào hắn chẳng phải đến nhà Lâm Quyên làm Điểm Tâm. Cứ làm dư ra chút đồ bán thành phẩm mang theo đi đường, cũng tiện để hoàn thành cái nhiệm vụ Thiên Nhật Tảo Xan của Thạch Đại Đảm.
Thật ra, dù chỉ luộc cho Thạch Đại Đảm một quả trứng lòng đào thì cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng đạo đức nghề nghiệp của Tần Hoài cùng tình anh em thắm thiết giữa hắn và Thạch Đại Đảm không cho phép hắn làm ăn chắp vá qua loa cho bữa sáng mỗi ngày như vậy.
Thôi, hãy quay lại chủ đề vàng thỏi nào.
Trông tơi tả thảm hại hệt như vừa bị cướp là thế, nhưng An Du Du đã không làm nhục mệnh, mang về trót lọt ba thỏi vàng quý giá.
Ba thỏi Đại Hoàng Ngư nặng trĩu.
Cho dù trong thẻ ngân hàng của Tần Hoài đang nằm chễm chệ hơn 20 triệu tệ, thì hắn cũng chưa từng tận mắt nhìn thấy ba thỏi vàng ngoài đời thực bao giờ.
Biết diễn tả sao nhị, trông nó nhỏ hơn hắn tưởng tượng nhiều.
Lúc đầu Tần Hoài cứ ngỡ Đại Hoàng Ngư là phải to bự chảng cơ, đến lúc nhìn thấy hàng thật mới phát hiện nó bé tí teo, chỉ là một thanh kim loại. Nó cũng chẳng lấp lánh ánh vàng chói lọi gì, trông màu sắc có hơi xỉn, chắc do bị chôn dưới đất quá lâu.
An Du Du kích động xoa xoa hai tay vào nhau: "Sếp ơi, có phải em sắp phát tài rồi không?"
Tần Hoài bình tĩnh phân tích: "Ba thỏi vàng này khéo còn chẳng mua nổi cái phòng ngủ trong căn nhà em đang ở hiện tại đâu, chưa tính là phát tài được. Đợi đến khi La Quân thuyết phục được Hồng tỷ sang tên căn nhà đó cho em, thì lúc đấy em mới thực sự là phát tài."
Cóc ta thất vọng tràn trề.
"Ái chà, biết thế hồi đó em nhặt luôn La tiên sinh về làm đàn em cho rồi." An Du Du có chút hụt hãng.
Tần Hoài: ... Em cũng dám nghĩ thật đấy Tam Túc Kim Thiềm, hóa ra em mới là đứa có bản lĩnh nhất trong cái nhóm Tinh Quái kia.
An Du Du đẩy ba thỏi vàng tới trước mặt Tần Hoài, dõng dạc nói: "Nè sếp, món quà của em đó."
LVQ8371