Chuyện này thì có gì mà phải sốc chứ, trong nhóm bao nhiêu Tỉnh Quái như vậy, chắng lẽ chuyện độ kiếp của bọn họ đều nhạt nhẽo bình thường đến thế sao?
Vì thời gian còn quá sớm, chưa tới giờ mở tiệc trà nên Tần Hoài đành phải nhắn tin vào nhóm trước để báo cho mọi người biết sáng nay có tiệc trà đột xuất, ai tham gia được thì tham gia.
Kết quả La Quân rep tin nhắn trong vòng một nốt nhạc.
La Quân căn bản có ngủ nghê gì đâu, ông thức trắng đêm luôn, tự buff cho mình sớm ngày được tổ chức cái đám tang hằng mong ước.
Bình thường Tần Hoài sẽ chẳng đời nào lôi An Du Du sang nhà La Quân lúc 5 giờ sáng đâu. Nhưng hôm nay quả thực là tình huống đặc biệt. Nghe xong cái sớ kinh nghiệm tìm người đầy đặc sắc ở kiếp thứ hai của An Du Du, đầu óc hắn cứ gọi là ong ong.
Hắn cảm giác từng chữ An Du Dư thốt ra hắn đều hiểu, từng chữ đều lọt tai, nhưng chúng cứ luẩn quẩn trong đầu không thoát ra được. Hắn có cả đống câu hỏi muốn hỏi, nhưng rốt cuộc lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Câu chuyện như bị cả mớ chỉ rối quấn lấy, gỡ mãi không ra đầu mối. Vấn đề như bị một lớp sương mù mỏng che phủ, lờ mờ nhìn thấy nhưng lau kiểu gì cũng không sạch.
Hắn đang cần gấp một người giúp mình xâu chuỗi lại mạch suy nghĩ, mà La Quân không còn nghi ngờ gì nữa chính là ứng cử viên sáng giá nhất.
Mặc dù phần lớn thời gian Tất Phương đều nóng nảy, thi thoảng lại giở giọng âm dương quái khí, thường xuyên mỏ hỗn, thỉnh thoảng phán đoán sai bét, tính cách lại ngang bướng thất thường, đã thế còn cứng đầu chết không hối cải, nhưng bù lại ông vô cùng hiểu biết, thường xuyên nhìn thấu mấu chốt của vấn đề trong chớp mắt.
Hơn nữa La Quân không bao giờ nói nhảm, lần nào cũng đi thẳng vào vấn đề, tóm gọn trọng tâm.
Tần Hoài gọi điện cho La Quân, hỏi xem bây giờ hắn có thể dẫn thắng An Du Du sang nhà ông được không.
La Quân ở đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi bảo Tần Hoài muốn qua thì qua, nhưng cấm có được oang oang cái mồm chuyện gì cũng bô bô như Trần Huệ Hồng. Vì giờ này Trương Thục Mai vẫn đang ngủ trong phòng bảo mẫu, không thể dựng bà ấy dậy rồi đuổi ra ngoài đi dạo lúc 4 giờ sáng được.
Tần Hoài cúp điện thoại, nhìn sang An Du Du đang chìm trong suy nghĩ, vẻ mặt rối bời, lúc thì tức giận, lúc thì hoang mang, lúc thì căm phẫn tột độ, lúc lại có vẻ hớn hở, trông cứ như bị tâm thần phân liệt: "Du Du, giờ em xuống thay quần áo đi, tụi mình sang nhà La tiên sinh."
"Hả?" An Du Du sửng sốt, Tam Túc Kim Thiềm tạm thời offline, An Du Du online, "Bình thường sếp và mọi người đều mở tiệc trà sớm như vậy sao?"
"Thì ra trà trong tiệc trà là trà sáng."
Tần Hoài: ... Chắc chăng có ai 4 giờ sáng đã đòi đi ăn điểm tâm sáng đâu.
Nhưng câu nói của An Du Du đã nhắc nhở Tần Hoài, sáng sớm đã đến nhà La Quân quấy rầy ông, nhờ ông giúp bày mưu tính kế, mà La Quân lại còn đang thức trắng đêm chưa ngủ, đúng là có chút mạo phạm, nên mang theo chút quà thì hơn.
Mang chút nguyên liệu làm điểm tâm sáng tươi ngon và mấy cái lồng hấp nhỏ là một lựa chọn không tồi. Đáng tiếc phòng bếp nhà La Quân không đủ lớn, cũng không có dụng cụ làm bánh cuốn, nếu không Tần Hoài còn có thể làm cho La Quân một phần Kê Đản Tràng Phấn.
"Du Du, em vào bếp lấy 5... à 7 cái đi, 7 cái lồng hấp loại nhỏ ấy, sau đó đi thay quần áo. Anh đi lấy một ít nguyên liệu làm điểm tâm, còn lại chúng ta vừa đi vừa nói."
An Du Du lập tức đứng dậy: "Vâng thưa sếp."
Tần Hoài và An Du Dư xuống lầu thu dọn, giờ này trong bếp đã có không ít nhân viên đến làm việc. Vì trước đó hai người nói chuyện trên lầu, không bật đèn lớn mà chi bật một ngọn đèn nhỏ, nên các nhân viên ca sáng của nhà ăn thực ra không biết An Du Du và Tần Hoài đang ở trên lầu. Trong lòng không ít phụ bếp còn lãm bẩm đoán già đoán non, xem có phải đồng nghiệp dọn dẹp phòng bếp tối qua sơ ý chưa làm sạch hay không.
Sao trên bàn bếp của Tiểu Tần sư phụ lại có món bánh rán kỳ cục trông khó coi thế này, ai làm vậy? Chẳng lẽ là do Lão Tần sư phụ nửa đêm mất ngủ, chạy đến nhà ăn làm bánh rán, làm xong rồi lại quên dọn?
Thấy Tần Hoài đi tới, Trần An vội vàng báo cáo với Tần Hoài về chuyện trên bàn bếp có món bánh rán không rõ nguồn gốc, khiến mọi người không dám hành động thiếu suy nghĩ.
"Ồ, món bánh rán đó không cần bận tâm đâu. Sáng nay tôi đột xuất có chút việc, phải dẫn An Du Du đến nhà La tiên sinh làm tiệc ngoài, nếu không có gì bất ngờ thì hôm nay cả tôi và An Du Du đều không có mặt ở nhà ăn. Tôi vừa nhắn tin báo cho Tịch Tỷ rồi, chắc giờ này chị ấy vẫn chưa dậy. Trần An, bữa sáng hôm nay giao cho cậu đấy, làm cho tốt nhé."
Nghe Tần Hoài nói vậy, Trần An lập tức đứng thẳng lưng, chỉ cảm thấy như có gánh nặng ngàn cân đè lên vai.
"Vâng thưa Tiểu Tần sư phụ, bữa sáng hôm nay cứ giao cho tôi!” Trần An tràn đầy tự tin nói.
Tần Hoài và An Du Du thu dọn đồ đạc xong liền vội vã rời đi, để lại đám phụ bếp vẫn chưa hiểu rõ tình hình đang thì thầm to nhỏ trong bếp.
"La tiên sinh mà Tiểu Tần sư phụ nhắc đến là ai vậy? Có phải là vị La Quân trong truyền thuyết ở tòa A không?"
"Chắc chắn là ông ấy rồi, Tiểu Tần sư phụ làm gì có quen La tiên sinh nào khác đâu."
"Chà, 4 giờ sáng đã khiến Tiểu Tần sư phụ xách lồng hấp đi làm tiệc ngoài, lại còn đi nguyên cả ngày, thế này thì phải trả bao nhiêu tiền chứ?"
LVQ8371