"Tôi về nhà phải đi mua thêm một cái bàn nhỏ nữa, rải hết đống bạc trắng đó lên trên bàn mới được!"
Tần Hoài & Thạch Đại Đảm: ...
Thật sự không thể hiểu nổi suy nghĩ của loài Tam Túc Kim Thiềm các cô mà.
An Du Du tiếp tục nhỏ giọng cảm thán: "Thật sự không ngờ luôn, bản thân Thập Tam đã nghèo như vậy rồi, ngay cả viện dưỡng lão cũng không có tiền vào ở mà phải dạt về quê, thế mà vẫn giữ nguyên số bạc trắng tôi kiếm được năm đó không nỡ đem ra xài."
"Haiz, hèn chi bây giờ Thập Tam lại nghèo rớt mồng tơi như thế, chẳng có chút đầu óc kinh tế nào cả, đống bạc trắng đó đáng lẽ ra nên đem đi đổi hết thành vàng thỏi mới phải chứ."
"Nhưng mà cái hồi tôi chết thỏi vàng hình như cũng khó mua lắm, đội giá lên cực kỳ kinh khủng, tôi cũng vì không mua được vàng thỏi nên mới tích trữ nhiều bạc trắng như vậy."
Tần Hoài: ... Du Du, có phải cô có hiểu lầm gì về chữ nghèo không, trong đám đàn em của cô bây giờ, người sống thoải mái nhất có lẽ chính là Giang Vệ Quốc đấy.
Tần Hoài lặng lẽ uống một ngụm trà, hỏi một vấn đề khác mà hắn đang thắc mắc: "Vừa rồi sao cô không trực tiếp nói với Giang Vệ Quốc là trong nhà khó khăn muốn mượn ít tiền?"
An Du Du thở dài: "Tôi cũng muốn nói lắm chứ, nhưng tôi có cảm giác Thập Tam cũng chẳng có tiền mà cho tôi."
Nói xong, An Du Du nhìn quanh vách tường phòng khách: "Ngôi nhà Thập Tam đang ở y hệt nhà tôi, chắc chắn cũng nghèo rớt mồng tơi giống tôi rồi. Ông ấy còn chẳng bằng tôi ấy chứ, ít ra tôi còn có bằng cấp hai, ông ấy đến cái bằng cấp hai còn chẳng có, lớn tuổi thế này rồi ra ngoài cũng chẳng xin được việc."
"Haiz, sớm biết Thập Tam nghèo như vậy, tôi đã đặc cách xách thêm cho ông ấy hai thùng sữa rồi."
"Hơn nữa tính tình của ông ấy bây giờ tệ quá, tôi biết người hễ không có tiền là tính tình sẽ đâm ra cáu bẳn, cái hồi kiếp thứ nhất lúc tôi không có tiền tính khí cũng chẳng ra gì. Thập Tam nghèo bao nhiêu năm nay, tính tình tệ như vậy cũng có thể thông cảm được, đó là chưa kể từ nhỏ ông ấy đã rất giỏi đánh nhau, bây giờ tôi không đánh lại ai chứ ông ấy chắc vẫn còn sung sức lắm."
"Nhỡ đâu ông ấy tẩn tôi một trận thì làm sao?"
"Ông ấy lại còn chẳng có tiền đền viện phí cho tôi nữa chứ."
An Du Du vừa nhỏ giọng cảm thán xong, Giang Vệ Quốc liền ôm một cái hộp gỗ đi ra.
Hộp gỗ nhìn có vẻ khá nặng, lúc đặt lên bàn còn phát ra một tiếng "cạch” trầm đục.
Giang Vệ Quốc mở nắp hộp gỗ ra, bên trong chứa đầy đồng bạc trắng, có đồng trông vẫn còn khá mới, có đồng đã đen sì vì bị oxy hóa nghiêm trọng, nhìn sơ qua cũng phải hơn 100 đồng, số lượng vượt xa con số mà Hứa Thành Cương từng kể là ông ấy được chia.
"Tất cả đều ở đây, cái hộp này làm bằng gỗ tử đàn, cháu có thể cầm đi luôn." Giang Vệ Quốc nói, "Các cháu đang ở đâu?"
An Du Du hơi ngơ ngác, vẫn là Tần Hoài phản ứng nhanh nhạy hơn, đáp: "Dạ bọn cháu ở trên thị trấn ạ."
"Hôm nay các cháu đến đây bằng gì?"
"Trên thị trấn có xe khách nhỏ chuyên đưa đón vào làng, 10 tệ một người một lượt, khi nào cần cứ gọi điện thoại là được ạ.”
Giang Vệ Quốc nói: "Bị đắt rồi, giá đưa đón bình thường chỉ 6 tệ thôi."
"Các cháu định ở lại mấy ngày?" Giang Vệ Quốc lại hỏi.
"5 ngày ạ." An Du Du đáp.
Giang Vệ Quốc gật gật đầu, không biết đang nghĩ ngợi chuyện gì, suy nghĩ chừng hơn 40 giây ông mới tiếp tục nói: "Thế cũng được, ăn không hết thì cứ gói mang về."
“Bây giờ trong nhà không có thức ăn ngon nên ông không giữ lại ăn cơm nữa, trong tủ lạnh có chút thịt kho lát nữa các cháu cứ mang đi. Trên thị trấn có một quán mì tên Lưu Nhị, tiệm ngỗng kho nằm chếch đối diện quán đó làm ăn cũng được lắm, các cháu có thể ra quán mì gọi mì suông rồi ăn kèm với thịt kho, muốn ăn ngỗng kho thì mua nửa con cũng được.”
"Các cháu có kiêng ăn món gì không?"
"Cháu ăn gì cũng được ạ." An Du Du nói.
"Cháu không ăn rau mùi ạ." Tần Hoài nói.
"Cháu ăn hơi khỏe ạ." Thạch Đại Đảm nói.
Giang Vệ Quốc gật đầu: "Vậy ngày mai các cháu lại tới nhé.”
Ba người: ???
Nói xong, Giang Vệ Quốc ngoái đầu gọi lớn về phía Triệu Lan Hoa đang ở trong nhà: "Lan Hoa, bà gọi điện cho đồ tể Trương, bảo sáng mai chú ấy qua đây mổ lợn."
Triệu Lan Hoa thậm chí chẳng thèm nghe hát Hoàng Mai Hý nữa, bà ngạc nhiên, thậm chí có phần hốt hoảng chạy từ trong nhà ra, hỏi: "Mổ lợn á? Mổ con nào?"
"Con Đại Hoa."
"Con Đại Hoa 4á?!”
"Ông nó ơi, bây giờ cách Tết còn mấy tháng lận cơ mà. Giờ mà mổ Đại Hoa thì đến Tết chỉ còn nước ăn con Nhị Hoa thôi, hơn nữa bây giờ cũng chưa phải lúc xuất chuồng tốt nhất, Đại Hoa giờ mới được bao nhiêu cân đâu, nuôi ròng rã hơn nửa năm trời mà đem mổ thì..."
"Mai mổ." Giang Vệ Quốc nói như đinh đóng cột, "Tết ăn Nhị Hoa cũng thế thôi, người nhà mình không thiếu miếng ăn đó, Tiểu An lặn lội từ xa tới đây thì bắt buộc phải mổ Đại Hoa."
Nói xong, Giang Vệ Quốc lại xoay người dặn dò An Du Du: "Các cháu gọi điện thoại bảo xe ra đón đi, nhớ mặc cả đấy nhé, để ông đi lấy thịt kho cho các cháu."
"Trong nhà vẫn còn mấy quả táo, ông lấy cho các cháu ba quả."
Giang Vệ Quốc lại xoay người đi vào trong.
Triệu Lan Hoa nhìn ba người Tần Hoài với vẻ hơi ngạc nhiên, rồi cũng vào nhà gọi điện thoại.
Bỏ lại ba người Tần Hoài đứng trân trân nhìn nhau trong phòng khách.
Lần này An Du Du thật sự có chút cảm động, cô nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thập Tam đúng là tốt quá đi mất, trong nhà chỉ còn mỗi một con lợn định để dành ăn Tết mà cũng đem ra mổ cho chúng ta ăn."
LVQ8371